Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bạn bè, tình yêu và gia đình

2021-09-17 01:25

Tác giả: Ngọc Châu


blogradio.vn - Tôi từng đọc một đoạn phân tích vài từ tiếng Anh trên mạng, theo tôi thấy thì rất tinh tế, ngẫu nhiên và thông minh nữa khiến tôi vẫn luôn ghi nhớ. Đó là trong từ “Friend” thì vẫn có “end”, “Lover” thì vẫn có “over” nhưng “Mom” đọc ngược lại vẫn là “mom”, “Dad” đọc ngược lại vẫn là “dad” và “Family” kết thúc bằng “ily” có nghĩa là “i love you”.

***

Hiện tại, tôi đang sống ở thời điểm thanh xuân của chính mình, năm nay tôi chính thức bước sang con số 2x, số tuổi mà kể từ giờ thời gian sẽ trôi nhanh như bàn tay đang nắm cát, nắm càng chặt thì cát trôi càng nhanh. Thanh xuân ngắn lắm, nó như một con đường bao gồm tuổi trẻ, bạn bè, tình yêu, rồi học tập để làm nên sự nghiệp. Thời gian thì ngắn mà con đường kia thì dài, ai cũng cần làm hết từng đó mục tiêu, chúng ta đâu thể tạm gác chúng về sau này. Bởi vậy mới nói, thanh xuân đẹp khi mọi thứ đều tốt đẹp, muốn mọi thứ tốt đẹp thì chúng ta phải sống nhiệt huyết và tận dụng hết thời gian ở thanh xuân mà cuộc đời đã cho mình.

Nói về bạn bè, thanh xuân của tôi có đủ những kiểu bạn nhưng tóm lại thì cũng chỉ có hai kiểu khiến tôi ghi nhớ. Một là, những người qua từng ấy thời gian vẫn ở lại, bền bỉ làm bạn, giúp đỡ tôi một cách chân thành nhất. Hai là, những người đến và đi qua cuộc đời tôi, họ có để lại kí ức nhưng dù đẹp hay không thì vẫn cảm ơn vì đã góp phần tạo nên cuộc đời của tôi. Từ đó tới giờ, bạn của tôi không nhiều nhưng đủ chất lượng, tôi cũng không muốn có quá nhiều bạn, nhờ những người bạn ấy mà tôi cảm thấy vui vẻ, thoải mái và chơi hết mình với tuổi trẻ. Không biết trước ai là người ở lại với mình lâu nhất, không có điều gì dám chắc nên họ còn ở lại bên cạnh mình ngày nào thì trân trọng ngày ấy.

Tình yêu cũng vậy, thanh xuân của mỗi người ai cũng phải có. Thực ra kết cấu của tình bạn và tình yêu tôi thấy cũng hơi giống nhau, có thể đến và đi, khi đi rồi thì có thể để lại tích cực hoặc là tiêu cực, cũng không có điều gì chắc chắn rằng sẽ ở lại bên nhau mãi mãi. Tôi nhớ tôi đã từng nói, cuộc đời này tình cảm giữa người với người hiếm khi bền vững từ đầu đến cuối, chúng ta sẽ hầu hết đều trải qua hơn một mối tình. Mặc dù tôi nói kết cấu là vậy, nhưng về mặt cảm xúc giữa tình bạn và tình yêu là khác hoàn toàn. Nếu đến một ngày, có một người khiến cho bạn cảm thấy được yêu thương, có cảm giác an tâm, có thể xoa dịu sóng gió trong lòng bạn, đủ kiên nghị và vững chãi làm chỗ dựa cho bạn mỗi khi mệt mỏi, chông chênh. Thì đó, chính là người yêu bạn tại thời điểm ấy, kéo dài bao lâu không quan trọng, quan trọng là chúng ta đều cảm thấy hạnh phúc. Cho nên sợ gì mà không tìm kiếm tình yêu của mình và sợ gì mà không chấp nhận tình yêu, nhất là khi chúng ta còn trẻ mà.

Cứ như vậy, bạn bè, tình yêu và gia đình là ba thứ vốn dĩ phải có trong cuộc sống của chúng ta. Nhưng trong suy nghĩ của mỗi người thì giữa chúng vẫn có sự tồn tại hơn kém, rằng cái nào quan trọng hơn, cái nào ở lại bên mình lâu hơn? Tôi từng đọc một đoạn phân tích vài từ tiếng Anh trên mạng, theo tôi thấy thì rất tinh tế, ngẫu nhiên và thông minh nữa khiến tôi vẫn luôn ghi nhớ. Đó là trong từ “Friend” thì vẫn có “end”, “Lover” thì vẫn có “over” nhưng “Mom” đọc ngược lại vẫn là “mom”, “Dad” đọc ngược lại vẫn là “dad” và “Family” kết thúc bằng “ily” có nghĩa là “i love you”. Thật kì diệu phải không? Gia đình có ba mẹ, nơi đó luôn hoàn hảo vì ba mẹ mãi không thay đổi, tình yêu dành cho chúng ta vẫn sẽ nguyên vẹn.

Đối với tôi, ba mẹ là gia đình, gia đình là nhà, mọi vật chất và con người khác chỉ là túp lều tạm bợ. Cuộc đời này sẽ có nhiều sóng gió và bão táp, cho đến cuối cùng thì chỉ có nhà mới đủ mạnh mẽ để chống chọi với mọi điều tiêu cực nhất, không sụp đổ mà vững chãi để tôi có thể trở về. Thế giới của tôi cho đến hiện tại chỉ có ba mẹ, chị và em gái, không rộng lớn bằng thế giới ngoài kia, tuy nhỏ bé mà an yên.

Nói một chút về thế giới nhỏ của tôi, ba mẹ tôi không phải người hoàn hảo nhưng với tôi thế là đủ, ba mẹ đã hi sinh cho tôi để có cuộc đời này thì còn điều gì lớn lao hơn. Ba luôn bắt chúng tôi học, nhưng không bao giờ so sánh chúng tôi với con nhà người ta, thành tích không cần quá xuất sắc chỉ cần chúng tôi đừng rơi vào mức trung bình. Ba hi vọng chúng tôi học vì tương lai sau này có quyền lựa chọn, lựa chọn cho mình một công việc ý nghĩa, chứ không buộc phải mưu sinh và ồn ã như bao người. Tôi hiểu, tôi thật sự hiểu sự lo lắng của ba dành cho chúng tôi. Còn mẹ, mẹ luôn mang tiếng cười và sự đủ đầy cho chúng tôi. Mẹ tôi thường xuyên hi sinh những thứ thuộc về bản thân để dành cho người khác, mẹ tôi bao dung, thương người cho nên thêm cái tính bao đồng cũng chẳng sai. Hiện tại và tương lai điều mà tôi sợ nhất là sự già đi của ba mẹ, chúng tôi càng trưởng thành bao nhiêu thì vòng tay của ba mẹ càng rời xa bấy nhiêu.

Gia đình là nơi bắt đầu và tình yêu sẽ không bao giờ kết thúc, còn ba mẹ mới là gia đình, còn gia đình thì nhà mới có ý nghĩa. Ba thứ phải có trong cuộc sống là bạn bè, tình yêu và gia đình cho đến cuối cùng chỉ có gia đình là thứ ở lại với chúng ta sau cùng, không có kết thúc nào cả. Cho nên khi chúng ta vẫn đủ đầy mái ấm thì đừng để những cám dỗ ngoài kia ngăn cản sự trở về với gia đình. Ánh mắt của ba và nụ cười của mẹ sẽ thật sự đẹp nhất khi nhìn thấy các con của mình.

© Ngọc Châu - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 510: Khi mẹ nhớ con – mẹ gọi, khi con nhớ mẹ - mẹ ở đâu?

Ngọc Châu

dingshiyue00@gmail.com

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Bữa cơm nào cũng thế, hết bà càu nhàu việc tôi thức khuya, dậy muộn thì bố tôi lại chỉ trích tôi không có mục tiêu cho tương lai, không giỏi giang bằng bạn bè… Mẹ tôi cũng hùa theo bà, theo bố tôi. Không khí bữa ăn vì thế mà luôn nặng nề...

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Làm sao mà biết được bên trong vẻ ngoài bất cần của Thịnh lại là một trái tim đang yêu. Cậu thích Mây rất nhiều, thật sự rất nhiều, thích cô từ lúc con bé còn không biết cậu là ai.

Huế ơi có nhớ

Huế ơi có nhớ

Tôi biết là Huế có nhớ, tôi biết là Huế có thương, tôi cũng biết là Huế có yêu, là những tháng ngày khi tôi sống ở Huế, khi tôi sống trong Huế thì Huế luôn cho tôi cảm giác đó, cảm nhận đó và cảm xúc đó.

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

back to top