Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nếu cuộc đời như một cái cây, mình muốn cây phải nở hoa rực rỡ

2022-02-09 01:25

Tác giả: Ngọc Châu


blogradio.vn - Đứa trẻ lên năm với bài học đầu tiên của bố ngày nào đã trưởng thành và mạnh mẽ hơn rồi. Mình luôn sẵn sàng thực hiện những thử thách của cuộc đời và mình luôn tự hào khi có một tình yêu dân tộc. Mình cảm thấy cuộc đời sẽ đẹp biết bao khi chúng ta biết chia sẻ, yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau. Và lại ví cuộc đời như một cái cây, mình muốn cuộc đời phải thật nở hoa.

***

Ví cuộc đời như một cái cây và mình muốn cuộc đời phải thật nở hoa.

Ngày bé, bố luôn dạy mình nhắc đi nhắc lại câu nói “lá lành đùm lá rách”, “một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao” khiến mình thuộc trước cả khi thuộc bảng chữ cái. Vì trong đó là đoàn kết, là chia sẻ, là yêu thương con người, là những đức tính mà bài học đầu tiên bố muốn dạy cho mình.

Một chiều mùa hè tháng 6, bố mang về những tờ giấy vẽ thật to, vừa gạt chân chống xe bố liền bảo “mua tặng con gái” và đứa trẻ lên năm như mình vô cùng ngạc nhiên, thích thú. Kéo tay bố vào nhà để xem món quà ấy, mình cứ nghĩ bố sẽ dạy mình vẽ một bức tranh gì đó thật hoành tráng trên khổ giấy này, vì trước giờ bố hay dạy mình vẽ lắm. Nhưng những điều mình nghĩ thì hoàn toàn không phải, bố nói với mình “Cuộc đời sẽ có nhiều khoảng thời gian dài ngắn, ngắn hay dài là do con định mức, hãy coi cuộc đời là một cái cây và vẽ nó vào đây, cây sẽ đẹp khi có những bông hoa nhưng sẽ không có bông hoa nào được vẽ ngay lên đây cả, bố sẽ đồng ý cho con vẽ từng bông hoa một khi con làm được những việc tốt, hãy dùng tâm hồn thánh thiện của mình để vẽ thật nhiều cây rực rỡ hoa, con nhé”. Thế là từ hôm ấy, với mong muốn của đứa trẻ lên năm rằng cái cây phải có nhiều hoa thì mới đẹp, mình nỗ lực tìm kiếm những việc tốt có thể làm được, mình giúp đỡ mọi người, hoàn thành được việc tốt thì hào hứng chạy về khoe với bố rồi hì hục mang tranh ra vẽ vào đó một bông hoa. Mỗi lần thấy mình như vậy ai cũng cười, còn trong lòng mình thì vui lắm.

quy-vaccine

Bây giờ mình lớn rồi, ngày một trưởng thành hơn thấy bài học đầu tiên của bố vẫn luôn đúng như thế, vẫn luôn tuyệt vời như thế, là hành trang, là giá trị cốt lõi để mình sống mỗi ngày trên cuộc đời này.

Vì cuộc đời ngắn ngủi nên mình phải sống trọn vẹn. Mình cũng không biết cuộc đời sẽ được bao lâu nhưng mình cứ có cảm giác đời chẳng được mấy. Cho nên mình luôn tận dụng hết thời gian sẵn có và biến mỗi giờ đều trở nên có ích. Đối với xã hội, mình muốn trở thành một công dân tốt; với bố mẹ, mình muốn trở thành một đứa con có trách nhiệm; với bản thân, mình muốn trở thành một người độc lập, tự do, hạnh phúc và thật yêu cuộc đời.

Năm 2021, một năm chẳng dễ dàng với bao người và mình cũng vậy. Giờ gần hết năm rồi mình mới có thời gian để ngồi nghĩ lại, năm qua mình đã làm được gì? Thật ra, quá khứ đối với mình chẳng có gì muốn vứt bỏ cả, mỗi sự kiện diễn ra dù là tốt hay xấu thì mình đều chấp nhận. Năm vừa qua dịch bệnh kéo dài khiến cho cuộc sống thay đổi, con người thì luôn phải tìm cách thích nghi, biết là ở trong hoàn cảnh nào cũng sẽ có người được, có người mất nhưng 2021 là năm mất mát nhiều hơn cả về vật chất lẫn tinh thần.

Những ngày còn ở nhà, nhất là thời điểm tháng 7, tháng 8, ngày nào mình cũng ngồi hóng tin tức về dịch bệnh covid 19 trên cả nước và ngày nào số ca mắc, số ca tử vong cũng tăng lên. Những âm thanh của bản tin thời sự, của video trên mạng xã hội trong đó có giọng nói, có tiếng khóc, có tiếng xe cấp cứu cứ thế dồn dập vào suy nghĩ của mình. Dịch bệnh đã cướp đi rất nhiều thứ mà vốn là của chúng ta và đáng sợ nhất là cướp đi những người thân yêu bên cạnh mình, sống cùng dịch bệnh không dễ dàng chút nào, phải không?

co_-_vid_1

Cuối tháng 8, mình ở nhà cùng bố mẹ, những ngày nghỉ dịch ấy thật nhàn rỗi, nhưng là chuỗi ngày lo lắng không yên của mình. Để chấm dứt sự lo lắng, mình đã quyết định mà không hề đắn đo, mình nhanh chóng điền vào đơn đăng kí của trường – tình nguyện tham gia chống dịch ở Thành phố Hồ Chí Minh. 

Lúc đó mình nghĩ một cách rất lạc quan là chuyến đi lần này mình sẽ vẽ được một cái cây rực rỡ hoa và “Em muốn góp một phần nhỏ bé vào cuộc chiến chống đại dịch covid 19” là câu mà mình đã viết vào tờ đơn đăng kí khi được hỏi lý do là gì, ngắn gọn và xúc tích như thế là do có mỗi một dòng để mình viết thôi, chứ thực ra đầy đủ là “Chúng tớ đến đây vì tương lai mang trên mình màu áo trắng và chúng tớ đến đây với tinh thần yêu Tổ quốc, yêu đồng bào. Hãy cùng nhau vượt qua đại dịch và san sẻ yêu thương nhiều hơn”. Mình đã viết những dòng này trên bài đăng của mình ở Facebook khi mình đang ở Sài Gòn, hôm đó là ngày 1 tháng 10 – ngày mà Sài Gòn quyết định nới lỏng giãn cách và mình cũng đã cùng Sài Gòn chống dịch được gần hai tháng.

Chuyến đi từ Hà Nội vào Sài Gòn sẽ và mãi là kỉ niệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời của mình. Đó là những ngày cuối tháng 8, là chuyến đi của thanh xuân, là sự đồng hành cùng những người bạn mới, là nhiều lần đầu tiên xuất hiện trong đời. Mình hoàn toàn không có một điều gì hối tiếc về chuyến đi tình nguyện lần này, đơn giản vì đó là việc làm có ý nghĩa lớn nhất từ trước đến giờ của mình, kết thúc hành trình mình được nhiều hơn là mất. 

Mình đã nhận được tình yêu, có thể là thầm lặng nhưng mình cảm nhận được điều đó từ người với người, mình đã học được cách lan tỏa tình yêu ngược lại cho những người xung quanh. Chúng ta ai cũng có nhiều sự đáng yêu trong trái tim của mình, chúng ta sẽ thấy sự đáng yêu của ai đó khi chúng ta yêu mến họ.

co_-vy  

Thật ra, số lần gặp gỡ của chúng ta là hữu hạn nên mình luôn trân trọng từng lần gặp gỡ đó, gặp nhau để đồng hành, vui vẻ và yêu thương nhiều hơn. Một là nụ cười, hai là cảm ơn, ba là xin lỗi và bốn là bao dung, những điều đó mình đã đúc kết được ở hành trình vừa qua, nó thật sự tuyệt vời. Chế Lan Viên đã từng viết “Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở. Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn”, ở Hà Nội mình nhớ về Sài Gòn, tuổi trẻ này mình đã dành một phần tình yêu cho Sài Gòn mất rồi, hẹn Sài Gòn vào một ngày gần nhất.

Bây giờ là những ngày cuối tháng 12, cũng là những ngày cuối cùng của năm, gần đây mình hay nhớ về khoảng thời gian đó nên mình cũng thường xuyên lan tỏa nhiều sự tích cực bằng câu chuyện của mình. Mình nhận được câu nói “Lớn lên con sẽ đăng kí đi chống dịch, để loại trừ Covid, để giúp đỡ mọi người nhưng mà con không biết là có còn dịch không nữa, nếu có con sẽ đi”, đó là lời mà cô bé lớp 3 đã nói với mình và mình cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi học sinh của mình cũng hiểu được giá trị của sự giúp đỡ, chia sẻ và yêu thương.

Không dừng lại ở đó, Hà Nội mới khởi động lại “Mạng lưới thầy thuốc đồng hành – Hỗ trợ F0 tại nhà” vì hiện nay dịch Covid có chiều hướng đi lên tại thủ đô. Mình sẵn sàng tiếp tục đăng kí tham gia để có cơ hội theo dõi bệnh nhân F0 điều trị tại nhà, xây dựng lá chắn bảo vệ thành phố Hà Nội. Đối với mình, trách nhiệm của một bác sĩ tương lai là vô cùng quan trọng, vì người bệnh mà tận tâm tận sức, mình luôn cảm thấy vui vẻ khi làm được nhiều việc có ích cho cuộc đời.

co_-_vy_1

Đã có lúc, mình không phải là người hoàn toàn tích cực, nhưng bây giờ thì khác, mình tin vào bản thân sẽ thay đổi được mọi vận mệnh. Cho nên, mình của hiện tại luôn trân trọng và biết ơn cuộc sống này, mình sẽ sống thật xứng đáng. 

Mình có một đam mê là được đi mọi nơi nên thành ra đôi chân của mình cứ lang thang mãi. Mình vẫn luôn một mình, nhưng không cảm thấy cô đơn vì cuộc sống của mình là do mình tạo ra, càng ngày mình càng cảm thấy yêu đời và hạnh phúc. Thế giới ngoài kia mỗi ngày đều thay đổi mình sẽ không thay đổi, vì mình sợ phải thay đổi, mình thấy thích nghi sẽ tốt hơn nhiều. Mặc dù, cuộc sống của mình đã trải qua bao lần bị bóp méo thì bằng cách nào đó mình sẽ nắn lại thành nguyên bản.

Đứa trẻ lên năm với bài học đầu tiên của bố ngày nào đã trưởng thành và mạnh mẽ hơn rồi. Mình luôn sẵn sàng thực hiện những thử thách của cuộc đời và mình luôn tự hào khi có một tình yêu dân tộc. Mình cảm thấy cuộc đời sẽ đẹp biết bao khi chúng ta biết chia sẻ, yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau. Và lại ví cuộc đời như một cái cây, mình muốn cuộc đời phải thật nở hoa.

© Ngọc Châu - blogradio.vn

Xem thêm:

 

Ngọc Châu

Thích đi một mình, sống đơn giản. Tâm, đựng trong can, nắp chặt. dingshiyue00@gmail.com

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chọn một người hòa hợp để đồng hành cùng mình

Chọn một người hòa hợp để đồng hành cùng mình

Bạn có biết câu nói đau lòng nhất mà tôi từng được nghe là gì không? Mẹ đã nói với tôi rằng “Sau này, con đừng lấy người như bố nhé!”. “Môn đăng hộ đối” có thể không phải là về địa vị, tiền bạc mà là sự hòa hợp về cách suy nghĩ, cách sống và cảm nhận cuộc sống này.

Thanh xuân ấy, con tim tớ đã đánh lỡ mất một nhịp

Thanh xuân ấy, con tim tớ đã đánh lỡ mất một nhịp

Sau tất cả, tớ chỉ biết nỗ lực và cố gắng, không cho phép bản thân trì hoãn hay từ bỏ. Đứng phía sau miệt mài học tập không ai hay, không để một người thích cậu phải tự ti mỗi ngày. Để cùng cậu đỗ chung một trường đại học, một thành phố với cậu. Thanh xuân ấy, tớ không hối tiếc điều gì. Tớ chỉ biết cảm ơn vì con tim tớ vì cậu mà rung động để rồi lỡ mất một nhịp.

5 năng lực giúp phụ nữ luôn có sức hấp dẫn trong mắt người khác, vừa sống thông minh vừa xinh đẹp tự tin

5 năng lực giúp phụ nữ luôn có sức hấp dẫn trong mắt người khác, vừa sống thông minh vừa xinh đẹp tự tin

Tin chắc rằng bạn cũng phát hiện ra một thực tế: Nhan sắc chỉ hấp dẫn nhất thời, vẻ đẹp nội tại mới là thứ níu giữ những mối quan hệ ở lại, tạo nên giá trị riêng không ai giống ai. Phụ nữ thông minh đều hiểu điều này.

4 bộ phim nhân văn bố mẹ nên cùng con

4 bộ phim nhân văn bố mẹ nên cùng con

Dành thời gian "chất lượng" ở bên con là điều tuyệt vời và ý nghĩa nhất mà bố mẹ nào cũng muốn làm cho các con của mình. Thời gian chất lượng có nghĩa là không cần quá nhiều nhưng phải trọn vẹn, là không làm việc riêng trong khi chuyện trò với con, cùng con làm những điều mà bé thích một cách nghiêm túc...

Người trẻ muốn gan 'giữ mãi tuổi thanh xuân' thì nên làm 5 việc càng sớm càng tốt

Người trẻ muốn gan 'giữ mãi tuổi thanh xuân' thì nên làm 5 việc càng sớm càng tốt

Những người trẻ tuổi thường chủ quan, ít quan tâm đến chăm sóc sức khỏe. Nhất là đối với các cơ quan nội tạng như gan, thận hay bàng quang.

Em đâu rồi?

Em đâu rồi?

Em đi về hướng chiều Tìm hoàng hôn rực rỡ Tiếng bìm bịp Ru con nước lưng tròng.

Quãng đường quý giá này tớ vui vì có cậu

Quãng đường quý giá này tớ vui vì có cậu

Chúng mình không dám chắc rằng có thể cùng nhau đi được quãng đường dài sau này vì chúng mình còn quá trẻ, nhưng ở hiện tại mình cảm thấy rằng hai đứa đã dành cho nhau những tình cảm hồn nhiên nhất, trong sáng nhất, dành cho nhau những quãng thời gian đẹp nhất của tuổi thanh xuân mơ mộng và quý giá này.

Thất bại không đáng sợ khi biết đứng lên

Thất bại không đáng sợ khi biết đứng lên

"Thất bại không có nghĩa là vấp ngã mà là cứ nằm lì sau khi ngã”. Thất bại chỉ là khởi đầu cho chuỗi thành công sau này, nếu chúng ta biết nắm bắt và vận dụng. Đừng coi thất bại như một nỗi sợ, hãy coi đó như một bài học.

7 điều tạo nên tố chất và khí chất để có ấn tượng sâu sắc

7 điều tạo nên tố chất và khí chất để có ấn tượng sâu sắc

Chuyện gì nên từ chối thì cứ việc từ chối. Đây chính là giới hạn của mỗi người. Đừng để đối phương nghĩ rằng giúp đỡ là trách nhiệm của bạn.

Mẹ ơi, con ước gì mình sinh ra có mẹ

Mẹ ơi, con ước gì mình sinh ra có mẹ

Đúng vậy! Cuộc sống của tôi đầy đủ, tôi công nhận điều đó. Nhưng đó chỉ là những thứ vật chất vô tri vô giác, cái mà tôi cần chính là sự viên mãn về mặt tinh thần. Tôi không có mẹ.

back to top