Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con lớn rồi mới hiểu bữa cơm gia đình ấm áp thế nào

2021-07-15 01:18

Tác giả: Tiêu Xanh


blogradio.vn - Tôi vẫn luôn canh cánh trong lòng về tương lai liệu tìm được công việc ổn định, lo cho các em tôi để ba mẹ đỡ gồng gánh. Thương lắm. Đôi với một đứa đi học xa nhà, tôi hay hoài niệm quá khứ, nhớ lại cử chỉ hành động dù nhỏ nhặt. Chẳng ai nói ra nhưng tôi cảm nhận đó là tình thương gia đình. Tiếc lắm vì bản thân đã bỏ lỡ một thời ngây dại mãi đến lúc lớn, tôi mới biết trân quý bữa cơm sum họp như thế này.

***

Ba tôi ít nói vì thế tôi hay tâm sự với mẹ hơn. Tôi hỏi mẹ về những câu chuyện ngày xưa, mẹ bảo hồi nhỏ mẹ tự ti dữ lắm, không phải như bây giờ đâu.

Mẹ tôi có chút kém may mắn hơn về ngoại hình. Lần đổ bệnh năm đó khiến mẹ bị dị tật ở miệng. Nghe mẹ kể, tôi mới biết, chỉ một khuyết điểm nhỏ như vậy cũng khiến con người ta cảm thấy tự ti. Nhưng bấy lâu, nếu không tâm sự, tôi chả biết điều này đâu. Cứ tưởng chỉ trẻ em mới biết than phiền, mới vỡ òa lên khóc bất cứ lúc nào. Nhưng không phải thế. Người lớn cũng có nỗi buồn riêng, là do họ không nói ra mà thôi; cũng không phải họ chưa bao giờ khóc, có điều họ đang kìm nén cảm xúc của mình. Bởi họ còn gánh trên vai trách nhiệm và nghĩa vụ gia đình.

Ngày còn nhỏ, mỗi lúc nhận lời khen từ những người xung quanh “Con bé này giỏi - rất giống mẹ” hay “Càng lớn càng xinh - giống mẹ nó”, tôi mừng lắm. Nhiều lúc nhảy cẫng lên như nhận được quà, cảm giác lòng nhẹ tênh. Hôm đó, chắc chắn sẽ là một ngày đầy năng lượng. Tôi thầm nghĩ “Lúc nhỏ, có lẽ mẹ vượt qua được mặc cảm ngoại hình cũng một phần nhờ vào lời động viên để rồi tiếp năng lượng cho hành trình mới”.

gia_-_dinh_4

Rồi mẹ tìm được chân ái, là ba tôi bây giờ. Ba là mối tình đầu của mẹ. Hỏi mẹ có hạnh phúc không? Tay vẫn thái bẹ chuối cho kịp gà ăn, mẹ kể tôi nghe hàng loạt câu chuyện. Có những chuyện có bắt đầu nhưng kết thúc của nó còn ở tương lai, ví như hôn nhân của mẹ và ba. 

Gắn bó với nhau hăm mấy năm, vợ chồng nhiều lúc cũng cãi vã nhưng điều sau cùng là cùng ngồi lại với nhau để làm hòa. Có sao đâu chứ, những cuộc nhậu làm ba về khuya, nhưng điều sau cùng là nhẹ nhàng mở cửa, nhìn vợ con ngủ ngon rồi mới đi ngủ. Có sao đâu chứ, khi cả hai cùng nheo mắt cười vì lỡ trượt chân lúc nhổ mạ dưới cái nắng oi bức của mùa hè.

Tất nhiên, áp lực và lo toan là gánh nặng của nhiều gia đình. Thế nhưng, nó cũng tạo ra hạnh phúc khi ai cũng cố gắng. Nhiều khi, hạnh phúc đến từ những điều nhỏ nhặt tích góp lại qua ngần ấy năm tháng chúng ta sống chung dưới một mái nhà. Ba tôi ít nói, vì thế tôi hay tâm sự với mẹ hơn. Tôi hỏi mẹ về những câu chuyện ngày xưa, mẹ bảo hồi nhỏ mẹ tự ti dữ lắm, không phải như bây giờ đâu.

Mẹ tâm sự đôi lúc mệt chứ, nhưng chồng cũng đang quần quật lo kinh tế, bôn ba ngoài kia, biết thủ thỉ cùng ai. Nhưng rồi nghĩ về con cái mà cả hai cùng cố gắng. Tôi thấy đúng và tôi rất muốn nói với mẹ “Mẹ à, cả ba và mẹ đã vất vả rồi. Con cũng đã lớn, ba mẹ sống cho mình đi, đừng lo cho tụi con nữa".

Sáng nay, lướt facebook tôi thấy nhiều người bạn đăng bài viết, vài tấm ảnh về gia đình. Rồi một người bạn facebook đăng một đoạn clip ngắn, đáng yêu của cô con gái mới đến tuổi tập nói, bập bẹ tiếng “mẹ” đầu đời. Cô ấy chia sẻ rằng “Muốn lưu lại mọi khoảnh khắc đáng yêu để sau này nhìn lại có cái để nhớ và mình biết mình đã sống một thời thanh xuân như thế nào”. Phải chăng, đó là hạnh phúc, hạnh phúc khi được làm mẹ.

bua_-_com_1

Ba từng nói với tôi rằng làm gì cũng được, miễn có nơi để quay về thì là hạnh phúc. Dạo gần đây, tình hình covid -19 diễn biến phức tạp, câu khẩu hiệu: “Mỗi người dân là một chiến sĩ; mỗi gia đình, tổ dân phố, khu phố là một pháo đài chống dịch” được tuyên truyền và hướng ứng rộng khắp. Các công trình cũng tạm ngưng, ba tôi cũng không đi làm mướn nữa để tránh tập trung đông người. Ba hay xem tin tức trên đài, trên báo online. Có thông tin gì mới, ba nhắc cả nhà để cùng nắm bắt.

Thế rồi, bữa cơm gia đình sao đơn giản mà thật đậm đà với món rau luộc hái ngoài vườn, vài con cá kho tiêu bắt ngoài suối. Nuốt miếng cơm, ba nói “Bữa cơm như thế này vừa ngon, vừa hạn chế tập trung đông người như đề nghị của chính phủ”. Tôi cười hỏi nhỏ “Vậy tương lại ba dự định như thế nào?”. Ba thở dài nói mong sao dịch chóng qua, để tất cả ổn định trở lại, rồi ba làm thuê vài năm nữa, nuôi chị em tôi ăn học xong sẽ nghỉ việc. Lúc đó, ba mở cho mình một chuồng trại chăn nuôi quy mô nhỏ, dành nhiều thời gian cho gia đình hơn.

Cũng đúng, ở cái tuổi sắp ngũ tuần, ai mà chả ao ước dành phần đời còn lại với quê nhà, với người bạn đời của mình nhiều hơn. Đó là ước vọng của ba cũng là ước vọng của tôi. 

Tôi vẫn luôn canh cánh trong lòng về tương lai liệu tìm được công việc ổn định, lo cho các em tôi để ba mẹ đỡ gồng gánh. Thương lắm. Đôi với một đứa đi học xa nhà, tôi hay hoài niệm quá khứ, nhớ lại cử chỉ hành động dù nhỏ nhặt. Chẳng ai nói ra nhưng tôi cảm nhận đó là tình thương gia đình. Tiếc lắm vì bản thân đã bỏ lỡ một thời ngây dại mãi đến lúc lớn, tôi mới biết trân quý bữa cơm sum họp như thế này.

© Tiêu Xanh - blogradio.vn

Xem thêm: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời yêu chưa nói

Lời yêu chưa nói

Tình yêu thầm lặng suốt nhiều năm tháng đã biến thành một món quà vĩnh cửu, một sự kết nối không bao giờ bị đứt đoạn. Tôi đã học được rằng tình yêu không bao giờ kết thúc, nó chỉ thay đổi hình thức. Tình yêu của chúng tôi, bất chấp mọi khó khăn, vẫn tồn tại, và nó đã trở thành một phần không thể tách rời của cuộc sống và trái tim tôi.

Vang vọng tiếng sáo

Vang vọng tiếng sáo

Nắng chiều nhè nhẹ rọi cao Thất thanh tiếng hót lao đao giữa đời Sáo đi khắp mọi phương trời Lần theo gió mát à ơi thân mình.

Đời là những cung đường

Đời là những cung đường

Đi sai đường không có nghĩa sẽ sai đích đến. Hãy nhớ rằng, “chỉ cần có niềm tin, đi đường nào rồi cũng sẽ tới đích”. Đi đường vòng sẽ xa hơn nhưng bạn sẽ ngắm nhìn được nhiều thứ mới lạ hơn mà những “bước chân mòn” sẽ không thể có được.

Cho em gần anh thêm một chút nữa

Cho em gần anh thêm một chút nữa

Cảnh ôm lấy con người nhỏ bé ấy vào trong ngực mình, vỗ về, an ủi như một đứa con nít. Thảo nấc lên từng tiếng thổn thức mà trái tim đau như cắt vì biết rằng từ đây tình yêu trong cuộc đời mình không còn trọn vẹn nữa, không còn là tình yêu của cá nhân nhưng là của mọi người.

Hẹn ngày trái tim qua giông bão

Hẹn ngày trái tim qua giông bão

Cả hai đối diện nhau, ánh nhìn giao nhau, chạm đến nhau, yêu thương nhau. Tình Yêu trên đời này có lẽ cũng muôn hình vạn trạng như bầu trời, nó hàm chứa Gió, Mưa, Sao, Mây, Mặt Trăng, Mặt Trời và ngàn vạn điều khác.

Có thể chúng tôi không còn bên nhau, nhưng tình yêu vẫn tồn tại

Có thể chúng tôi không còn bên nhau, nhưng tình yêu vẫn tồn tại

Có thể là chúng tôi không còn bên nhau, nhưng tình yêu và kỷ niệm đó vẫn tồn tại. Đôi khi, trong những giây phút lặng im, tôi cảm nhận được hơi thở của những kỷ niệm đó, và tôi biết rằng tình yêu thanh xuân mà chúng tôi đã trải qua là một phần quan trọng của cuộc sống của tôi.

Từ thích đến theo đuổi

Từ thích đến theo đuổi

Tuy nhiên, tôi lại sợ mình sẽ bỏ cuộc giống như tôi đã từng làm với rất nhiều sở thích khác. Tôi sợ mình không đủ cam kết, không đủ bền bỉ để theo đuổi đam mê.

Quê hương hai tiếng thân thương ấy

Quê hương hai tiếng thân thương ấy

Quê hương hai tiếng thân thương ấy Nung nấu hồn thơ đến cháy lòng Cuộc sống mới thay da đổi thịt bao sắc màu rực rỡ mênh mông.

Tất cả chỉ là lần cuối thôi

Tất cả chỉ là lần cuối thôi

Ừ tất cả chỉ là lần cuối thôi Dẫu cay đắng hay ngọt ngào cũng thế Nhưng anh ơi làm sao em có thể Khóc lần cuối cùng rồi quên.

Con à, khi về già hãy sống như ông nội con

Con à, khi về già hãy sống như ông nội con

Những lời ông nói, những từ ông giảng giải lúc nào cũng đầy ắp trái tim nhỏ bé của tôi, như truyền động lực để tôi bước tiếp mỗi ngày thật mạnh mẽ. Không khí thu mát mẻ, lá vàng khẽ rơi tôi mơ màng suy tư một ngày nào đó tôi cũng sẽ già đi, cùng con cháu đầy đàn, cũng làm vườn và kể cho chúng nghe những câu chuyện ngày xưa, cũng dạy cho chúng những bài học quý giá, cũng sẽ như ông trở thành một người đầy thông thái, cũng sống cuộc sống thật hạnh phúc trọn vẹn, sum vầy bên gia đình, cũng sẽ viết nên một cuộc đời bình dị và ý nghĩa như ông như bao người chúng ta.

back to top