Thương nhớ bữa cơm đoàn viên
2020-01-19 01:30
Tác giả:
Tử Yên
blogradio.vn - Tết sắp đến, một năm nữa lại sắp qua đi. Giữa những bộn bề lo toan của cuộc sống vội vã nơi thành phố hoa lệ này, tôi lại cảm thấy nhớ nhung về tuổi thơ của mình biết bao.
***
Khi nhớ lại những kỉ niệm ngày xưa, tôi tự hỏi bản thân rằng khi ấy vui đến vậy sao? Rồi lại bất giác mỉm cười ngây ngô như một đứa trẻ. Nhưng khi nhớ lại cái Tết của bây giờ, lòng tôi chợt thắt lại và tự nhủ mình rằng: Những kỉ niệm ấy đã gói gọn trong hai chữ “tuổi thơ”. Nhiều lúc ngồi thơ thẩn nghĩ về cái Tết ngày nay tôi chỉ biết thở dài, Tết từ bao giờ mà lại nhàm chán tới vậy.
Nhưng khi nhìn thấy sự hào hứng hiện lên trong mắt của lũ trẻ thì tôi biết mình đã nhầm. Tết vốn vẫn như vậy, vẫn là những bài hát về Tết nghe tới nỗi thuộc cả lời nhưng không bao giờ nhàm chán. Vẫn là chiếc bánh chưng có đầy đủ gạo, đỗ, nhân thịt, vẫn còn đó những nhành mai, cành đào, cây quất đặc trưng của ngày Tết. Chỉ là tôi của bây giờ tâm hồn đã không còn là một đứa trẻ nữa.
Tôi của bây giờ không còn là đứa trẻ của năm đó, đếm ngược từng ngày để tới tết, không còn chờ đợi chiếc áo mới mà mẹ mua cho. Tôi của hiện tại, chỉ mong một bữa cơm đoàn viên bên gia đình là đủ mãn nguyện rồi.
Ngày nhỏ, vẫn chưa hiểu thế nào là bữa cơm đoàn viên chỉ thấy nó cũng như những bữa cơm thường ngày khác chỉ là có nhiều món ăn ngon hơn. Bây giờ, khi đã rời xa vòng tay ba mẹ tôi mới thấm thía bốn chữ: Bữa cơm đoàn viên. Đó là bữa cơm chỉ có duy nhất một lần trong năm, là bữa cơm ngon nhất, đầy đủ thành viên nhất. Cho những người con xa nhà cùng nhau quây quần bên mâm cơm cùng nhau nói chuyện về một năm cũ đã qua, là bữa cơm mà bất kì ai cũng muốn có. Thế nhưng đâu đó vẫn có những người vì một vài lí do nào đó mà chẳng thể về bên gia đình cùng nhau nói nói cười cười, mà chỉ có thể nhớ về những năm tháng đã qua mà dường như có một thứ gì đó đè nghẹn lên trái tim. Đó là cảm giác của những người con xa xứ, là cảm giác của những nàng dâu đã là con nhà người ta hay đó là những người vì cuộc
Cho đến tận bây giờ, kí ức đẹp đẽ nhất mà tôi nhớ như in đó là giây phút được cha gọi dậy để chờ đón giây phút thiêng liêng nhất của đất trời. Ba tôi, cũng đến làm lạ, làm gì thì làm nhưng gần đến 00h là nhất định gọi bằng được hai chị em tôi dậy. Mà có làm gì đâu chỉ đơn giản là ra ngoài sân xem người ta đốt trộm pháo hay là ngồi nghe bác chủ tịch nước đọc thư chúc Tết rồi sẽ mặc chị em tôi có đi ngủ nữa hay không.
Nhưng giờ đây, khi ông đã ở một thế giới khác tôi mới hiểu. Hóa ra ngày đó, chỉ là ba tôi muốn vào thời khắc chuyển giao thiêng liêng của đất trời ấy cả gia đình tôi có thể cùng nhau chào đón những giây phút đầu tiên của năm mới một cách trọn vẹn. Nhưng chỉ khi mà tôi và ông cùng nhau đón một cái Tết nhưng ở hai thế giới khác nhau thì tôi mới hiểu, mới cảm nhận được và mới biết thế nào gọi là nuối tiếc. Ông là người nông dân mộc mạc, là người cha khô khan nhất mà tôi biết nhưng hóa ra, những thứ vốn dĩ không nói ra thành lời lại có ý nghĩa tới vậy. Tôi yêu nét mộc mạc, chất phác và khô khan của người cha ấy biết bao.
Gia đình là nơi để về, là nơi xua tan đi những bộn bề của cuộc sống. Hãy trân trọng những giây phút ở bên gia đình khi còn có thể. Vì biết đâu mai kia thôi đó lại là những thứ mà bạn mong ước đánh đổi tất cả để có được như tôi bây giờ. Tết mà, dù ngoài kia có bộn bề ra sao thì hãy cố gắng để về bên cha mẹ, gia đình và những người bạn yêu thương nhé!
© Tử Yên – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Nhặt nhạnh ký ức tuổi thơ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm

Tình khó phai
Em biết anh luôn là người yêu em và nghĩ cho em nhiều nhất. Nhưng anh à, em cần nên biết mọi chuyện đầu tiên chứ không phải giờ đây em là người sau cùng mới biết được.

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình
Không có gì đau lòng hơn việc chính những người ta yêu thương nhất lại không thể dang tay ôm lấy ta.

Khi mặt trời mỉm cười
Tôi thấy yêu làm sao mặt trời lúc đó, tôi thấy yêu làm sao những buổi sớm mai thật lắng đọng thật nhiều cảm xúc và những nguồn huyết mạch của cuộc sống cứ cuộn trào mãi trong tôi.

Người ơi
Em thích gọi anh là người ơi, chỉ là một tiếng gọi thật ngắn thật nhanh mà chứa đựng trong đó biết bao ân tình biết bao da diết của những tháng năm mình được quen nhau, mình được yêu nhau thật trọn vẹn.

Kí ức muốn lãng quên
Kí ức về cậu có lẽ là kí ức đời này tớ muốn quên nhất, cậu cũng có lẽ là người tớ muốn quên nhất...

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói "Mẹ sống vì con"
Đứa trẻ lớn lên trong “sự hy sinh của mẹ” sẽ không học được cách hỏi mình: “Mình muốn gì?”, mà chỉ biết hỏi: “Mình nên làm gì để cha mẹ vui?”

Yên đơn phương
Em đã cố kìm nén không khóc trước mọi người. Chắc chỉ có mỗi mình anh không nhận ra tình cảm của em dành cho anh mà thôi.

Mùa xuân sau cơn giông
Nước mắt ông Tét bất giác trào ra. Ông quay lưng bước đi, nỗi đau và cảm giác tủi hổ đè nặng lên trái tim. "Tết này, mình phải làm gì đó… phải làm gì đó cho con Kiệu," ông tự nhủ, nhưng lòng vẫn trĩu nặng bởi những nỗi buồn chưa tìm được lối ra.

Ta chưa từng đơn côi
Nỗi nhớ cồn cào nơi biển lặng Hình bóng ai gửi vào vầng trăng Để bao đêm vì sao sáng mãi Vì gần trăng nguyện toả bao đời.

Muốn gặp anh
Thật sự cảm ơn anh vì đã đến gặp em, để em có thể nói ra những lời đã cất giấu bao năm nay để có thể bước tiếp hành trình cuộc đời không có anh. Nhưng... liệu điều đó có thật sự dễ dàng?