Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em chỉ muốn là chính mình, chẳng muốn làm bản sao của cô ấy nữa!

2020-02-06 01:28

Tác giả: Tử Yên


blogradio.vn - Em… không còn thích bánh kem hạnh nhân nữa, cũng như chẳng còn thích anh như ngày xưa.

***

Em và anh, chúng ta đều là những người từng mang nhiều tổn thương. Hai con người có trái tim mang nhiều vết sẹo trong tình yêu lại vô tình gặp gỡ nhau giữa thế giới rộng lớn này quả thực  là rất có duyên.

Vì đã từng bị phản bội, đã từng bị ruồng bỏ nên chúng ta biết trân trọng nhau hơn. Vì với em anh là tất cả, là bầu trời rộng lớn, là thế giới tươi đẹp nhất. Đã có lúc em nghĩ rằng, ông trời cuối cùng cũng có mắt nên đã đem anh tới bên em và em cũng đã từng rất hạnh phúc bới những suy nghĩ ấy. Cho tới hiện tại, thì em thực sự chẳng còn một chút niềm tin nào vào tình yêu nữa, em mệt lắm rồi.

Anh có biết tại sao em không bao giờ hỏi anh về cô ấy không? Không phải vì em không biết ghen, không biết hờn dỗi mà là em tin anh, tin rằng anh cũng như em đã là chuyện của quá khứ thì vẫn sẽ mãi là quá khứ. Trong suốt quãng thời gian yêu nhau ấy, anh đối xử với em rất tốt thực sự em rất hãnh diện về điều đó, dù trước mặt bạn bè hay chỉ có 2 người anh vẫn luôn dịu dàng với em như vậy.

Anh biết em thích bánh kem hạnh nhân, nên anh luôn để trong tủ rất nhiều vì anh nói anh sợ lúc em muốn ăn lại không có. Em tới tháng đau bụng muốn chết đi sống lại nên anh luôn dậy sớm nấu nước đường cho em mang đi làm. Những khi trời mưa anh dù ở xa cỡ nào cũng cố gắng tới rước em về nhà, mặc dù tới nhà anh luôn là người ướt nhiều hơn. Khi ở bên anh em chưa một lần phải vào bếp nấu ăn, cùng lắm thì chỉ phụ anh mấy việc lặt vặt như rửa rau, dọn dẹp. Anh cũng chưa bao giờ để em phải giặt đồ vì anh nói anh sợ làm tay em thô ráp. Cuối tuần khi hai đứa rảnh anh đều dẫn em đi coi phim và mua cho em rất rất nhiều đồ ăn mà em thích.

Ngay cả họp lớp hay đi chơi với bạn anh cũng đều dẫn em đi cùng chỉ vì anh sợ không có anh ở bên em sẽ buồn, sẽ nhớ anh. Em vẫn nhớ ngày hôm đó, các bạn anh có đùa rằng anh thực sự yêu em tới mức dính lấy nhau như vậy sao, nhưng anh lại chẳng hề quan tâm mà chỉ nhẹ nhàng ôm lấy em trước mặt họ thay cho câu trả lời. Giây phút ấy em quả thực rất hạnh phúc, hạnh phúc muốn khóc anh có biết không.

Ngày hôm ấy, anh có hẹn với mấy người bạn thân đi ăn nhân dịp sinh nhật của một người bạn nào đó. Còn em thì cũng có hẹn đi chơi với mấy người bạn nên không thể đi cùng anh. Em không hề lo lắng rằng anh đi sẽ có người con gái nào đó cướp mất hay sợ anh không làm chủ được mình vì em hoàn toàn tin anh, tin anh vô điều kiện rồi. Chỉ là em không ngờ nhất là chúng ta lại tới chung một chỗ, không những vậy lại chỉ ngồi cách nhau có một tấm rèm, quả thực anh và em rất có duyên.

Các anh nói chuyện rất vui vẻ, bạn bè gặp lại nhau có biết bao nhiêu chuyện cần hàn huyên tâm sự, giọng nói của anh vẫn thế trầm ổn không lạc đi đâu được. Trong khi bạn bè em nói chuyện rôm rả trên trời dưới đất thì tâm hồn của em lại luôn ở bên kia tấm rèm, vì nơi ấy có người con trai em rất yêu.

Cho tới khi anh đột nhiên im lặng trước câu nói của một người bạn, thì cũng là lần đầu tiên em cảm thấy thực sự sợ hãi, sợ sẽ mất anh.

- Hai người lâu lắm chưa gặp, chắc có nhiều chuyện cần nói lắm nhỉ?

Anh im lặng, các bạn anh cũng đột nhiên im lặng không khí trùng xuống cho tới khi có một người con gái lên tiếng phá vỡ bầu không khí ấy

- Lâu rồi không gặp, anh vẫn khỏe chứ?

Anh không trả lời, không khí vẫn tiếp tục rơi vào trầm mặc, người bạn đó lại tiếp tục lên tiếng:

- Tình cũ khó quên, em xem hai đứa yêu nhau hơn năm năm, xa nhau gần một năm rồi mà nó vẫn chưa quên được em đó. Biết em thích nhất bánh kem hạnh nhân nên hôm nay nó mua tới cho em nè, trên đời ai được diễm phúc như em đâu, mày nói phải không.

- Haha… nhớ ngày trước sức khỏe em không tốt nó sợ em bị dính mưa mà ốm nên chạy bộ mấy km đến đón, lại còn tự tay vào bếp nấu ăn cho em nữa chứ, bọn anh chơi với nó mấy chục năm mà số lần nó nấu ăn cho đếm trên đầu ngón tay…haizzz

Anh vẫn không nói gì, cô ấy cũng vậy, còn em… em đã hiểu ra một số chuyện, nước mắt em rơi từ lúc nào ngay cả em cũng không hay. Thì ra ngày hôm đó bạn anh hỏi anh có thực sự yêu em đến vậy? không phải là đùa, mà là vì họ biết chuyện anh và cô ấy, họ biết anh đã đối xử với cô ấy tốt như thế nào, họ biết anh yêu cô ấy như thế nào… chỉ có em là không biết. Thì ra tất cả những cử chỉ dịu dàng trước đây anh giành cho em, chỉ vì anh coi em là người con gái ấy.

- Này, mày sao vậy? Sao lại khóc, có chuyện gì à?

Cho tới khi bạn em nhận ra sự khác thường của em thì em vẫn còn đắm chìm trong những suy nghĩ  ấy, không thể dứt ra được. Khi em bị lay thật mạnh thì em mới bừng tỉnh, rồi cũng chỉ qua qua được vài chữ rồi vội chạy ra ngoài trước sự ngỡ ngàng của mọi người.

Anh có biết với em ngày hôm ấy tồi tệ tới mức nào không? Anh có biết từ giây phút ấy thế giới của em đen tối hơn bất kì bao giờ không? Anh có biết em tổn thương tới mức nào không? Anh có biết em cô đơn tới mức nào không? Anh có biết không?

Hóa ra không phải vì anh thực sự quan tâm em, mà chỉ là vì em giống với cô ấy nên anh lầm tưởng. Hóa ra anh vẫn yêu cô ấy nhiều tới như vậy, hóa ra em chỉ có sở thích giống cô ấy. Nhưng đáng tiếc em vĩnh viễn, vĩnh viễn không phải cô ấy. Tình cảm gần một năm nay của chúng ta cũng chẳng thể nào thắng nổi tình cảm năm năm của anh và người đó.

Em chỉ muốn là chính mình, chẳng muốn làm bản sao của cô ấy nữa!

Em cứ nghĩ cả hai trái tim mang nhiều tổn thương sẽ hiểu được cảm giác ấy đau đớn như thế nào, nhưng em đã lầm. Từ đầu tới cuối chỉ có em là ngộ nhận tình cảm ấy, chỉ có em ngốc nghếch không hiểu em mãi chẳng bao giờ thắng nổi người con gái ấy, em thua ngay từ khi chưa bắt đầu rồi. Nếu như không thể thắng nổi cô gái ấy, nếu như đã cô gắng tới vậy mà anh vẫn không khiến anh quên được cô ấy vậy thì em lựa chọn từ bỏ.

Em đã ngồi thất thần ở ngoài rất lâu, lâu tới nỗi chân tay tê buốt giữa trời đông lạnh giá, ngồi cho tới khi trái tim em thực sự đã đông cứng lại thì em mới mỉm cười đứng dậy. Em đã sẵn sàng nói lời chúc phúc cho anh và cô ấy rồi, chỉ cần về nhà gặp anh thôi, từ mai về sau chúng ta sẽ chỉ là người dưng. Nhưng khi tới nhà, vẫn là căn nhà ấy, vẫn có đồ đạc của anh và em, căn nhà vẫn tăm tối như trái tim em lúc đó, anh vẫn chưa về… lúc đó là 2h sáng. Là ông trời thương cảm không cho em được gặp anh lần cuối, là ông trời không cho em cất nên hai tiếng “chúc phúc” cho anh hay là ông trời không muốn để em cho tới cuối đời cũng chẳng quên được anh. Nếu như đã là ý trời vậy em đành làm theo, đành rời đi vậy, bỏ lại anh, bỏ lại những kỉ niệm của chúng ta, bỏ lại tất cả trả anh về với cô ấy.

Ngày hôm nay của hai năm sau ngày đó, em và anh lại vô tình gặp lại nhau, em nhận ra sự bối rối trong ánh mắt của anh. Ông trời mà đã muốn thì có tránh cũng không được, em đã nghĩ rằng có thể cả đời này cũng sẽ không gặp lại anh hoặc có duyên sẽ gặp lại nhau ở một hoàn cảnh nào đó mà không phải như hôm nay. Hóa ra ngày này 2 năm về trước là sinh nhật của cô ấy, hai năm sau ngày đó vẫn là sinh nhật của cô ấy. Anh, bạn của anh và cô ấy cũng đang cùng nhau đón sinh nhật. Em và bạn em cũng cùng nhau tới đó. Chỉ khác giữa chúng ta đã không còn tấm rèm ấy nữa, giữa chúng ta không còn gì cả, tất cả đã dừng lại ở hai năm trước rồi.

- Đã lâu không gặp, anh… vẫn khỏe chứ?

Em mỉm cười nhìn anh, nhưng anh là đang trốn tránh ánh mắt của em, em biết chứ chỉ là em không muốn chúng ta ngay cả người dưng cũng không bằng thôi. Không khí cả hai bên trùng xuống, cả bạn anh và bạn em đều biết chúng ta đã chia tay, chỉ là không biết giữa chúng ta đã xảy ra chuyện gì. Anh vẫn như ngày đó, anh cũng chỉ im lặng không nói lời nào

- Chúc mừng sinh nhật chị.

- Cảm ơn em.

Cuộc gặp cũng chỉ có vậy rồi em lại ngồi với bạn em, còn anh và mọi người lại trở về với câu chuyện của mình. Thật tốt, chúng ta cuối cùng cũng không phải người dưng, nhưng lại ở mối quan hệ người lạ từng quen.

Em những tưởng tất cả chỉ dừng lại ở đó, chúng ta sẽ chỉ tới đây thôi nhưng anh đã gọi cho em một phần bánh kem hạnh nhân làm trái tim em lại dậy sóng, vết thương chưa lành miệng lại đang rỉ máu… đã hai năm em không ăn lại nó nữa, mặc dù đó là thứ em thích nhất bởi em không đủ can đảm.

Cho tới tận khi về, chiếc bánh vẫn còn y nguyên. Em biết, anh vẫn luôn nhìn từ đầu tới cuối không rời, chỉ là không dám nhìn em.

- Em đã không còn thích bánh kem hạnh nhân nữa, cảm ơn anh!

Em khẽ đặt chiếc bánh kem trước mặt anh rồi quay lưng rời đi…có lẽ bây giờ cô ấy đã đoán ra em là ai, có lẽ đã biết người mà anh chăm sóc hơn hai năm trước thay cô ấy là em.

Cảm ơn anh vì tất cả, cảm ơn anh vì đã chăm sóc em, cảm ơn anh vì đoạn tình cảm ấy mặc dù nó vốn dĩ chẳng dành cho em.

Em… không còn thích bánh kem hạnh nhân nữa, cũng như chẳng còn thích anh như ngày xưa.

© Tử Yên - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Tôi sẽ làm điều mình muốn, lấy người mình yêu và sống hạnh phúc

Tử Yên

Bầu trời là thứ không thể chạm vào. Nhiều thứ không phải bầu trời cũng vĩnh viễn không bao giờ chạm tới

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chẳng nơi đâu ấm bằng Tết nơi đất mẹ

Chẳng nơi đâu ấm bằng Tết nơi đất mẹ

Đã đi qua bao chặng đường đây đó, nếm đủ vị đắng cay ngọt bùi của đoạn trường dâu bể. Tôi chợt nhận ra rằng không đâu có cái Tết mang vị ngọt thanh lòng, ấm nồng như vùng đất mẹ thân thương.

Ban công nhà đối diện

Ban công nhà đối diện

Trong tình yêu không tồn tại khoảng cách, khoảng cách lớn nhất giữa con người là khoảng cách từ trái tim đến trái tim, trong căn ngõ nhỏ, trên ban công của hai nhà đối diện có hai đứa trẻ, số phận đã đưa chúng đến bên cạnh nhau, thời gian đã nhìn chúng lớn lên nhưng tình yêu và sự kiên trì đã đưa đôi trẻ về bên nhau.

Tân Sơn Nhất - Nội Bài và khoảng cách 2000 cây số

Tân Sơn Nhất - Nội Bài và khoảng cách 2000 cây số

Có những ngày mắc kẹt ở đây, tôi băng khoăn và suy nghĩ đủ điều. Nghĩ về chuyện sau này, nghĩ về chuyện tại sao mình ở đó và khi nào sẽ quay về.

Một chuyện tình dang dở, một trái tim vỡ tan

Một chuyện tình dang dở, một trái tim vỡ tan

Em chẳng hiểu vì điều gì mà chúng ta lại chọn xa nhau, hai đôi chân nay đã khác đường đi, em hiểu khi một ai đó bước đến bên đời mình là duyên, còn có ở lại hay không là do phận, chúng ta có duyên không phận nên mất nhau phải không anh?

12 con giáp sẽ 'đại cát đại lợi', tiền vào như nước nếu sở hữu loại cây cảnh này trong năm Nhâm Dần 2022

12 con giáp sẽ 'đại cát đại lợi', tiền vào như nước nếu sở hữu loại cây cảnh này trong năm Nhâm Dần 2022

12 con giáp hãy "khắc cốt ghi tâm" những loại cây cảnh này nếu muốn 2022 "phúc lộc đầy nhà, may mắn đầy vườn" nhé.

Quẳng gánh lo đi

Quẳng gánh lo đi

Quẳng gánh lo đi về với quê hương Về chốn cũ có ông bà cha mẹ Nghe gió thổi vào tâm hồn khe khẽ Chẳng nghĩ suy buông bỏ thứ không cần.

Quê nhà ơi, thương nhớ mãi không nguôi

Quê nhà ơi, thương nhớ mãi không nguôi

Nhớ khu vườn chắc bây giờ mai sắp nở vàng tươi Chợt tiếc nuối vì năm nay mình không được cùng nhặt lá Những ngày xưa, bây giờ nhìn lại lòng sao bồi hồi quá Quê nhà ơi, lòng này thương nhớ mãi không nguôi.

Xuân này con không về

Xuân này con không về

Con cô đơn muốn về với mẹ Nhưng không về vì Covid còn đây Con cầu nguyện xuân năm sau hết dịch Con sẽ về bên mẹ thân yêu.

Tết này con chắc chắn về bên mẹ

Tết này con chắc chắn về bên mẹ

Chúng con chắc chắn về bên mẹ. Dù chỉ là ít ngày thôi, để rồi lại vội vã ra đi mà để lại nỗi hụt hẫng chờ mong cho mẹ. Dù chúng con về cũng chẳng đỡ đần gì được mẹ, mà chỉ để lại cho mẹ nỗi lo toan. Nhưng chúng con vẫn sẽ về, vì chúng con chính là mùa xuân của mẹ. Cuộc sống vô thường, đời người chẳng biết thế nào, mẹ đã già và mùa xuân chỉ còn đếm từng mùa thôi mẹ nhỉ.

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa, họ chỉ muốn vậy một mình đi qua những ngày nắng ấm hay gió rét, một mình tận hưởng cuộc sống không có ai bước vào bên trong, không vì ai mà vui mà buồn.

back to top