Tết có nhạt đi đâu, chỉ có lòng người là thay đổi
2020-01-15 01:30
Tác giả:
Izerghin
blogradio.vn - Tết là khi ở đó có đủ gia đình, có thể nhìn thấy ông bà, bố mẹ và anh chị vẫn khoẻ mạnh, có thể cụng ly chúc sức khỏe mọi người, có thể chờ đón khoảnh khắc pháo hoa giao thừa rực rỡ, có thể cùng cả nhà đi hái lộc đầu năm đã là hạnh phúc lắm rồi.
***
Từ trường về chỗ ở cách 6 cây số, dọc đường đi, tôi thấy mọc lên nhiều tụ điểm trên vỉa hè bán quần áo rét, chăn gối, đào quất, cúc mai,... kèm theo đó là cái rét ngọt và mưa phùn đúng điệu tiết sang xuân. Cái gì cũng đính kèm biển “thanh lý” như cái sự chấp nhận một cách cuống cuồng, vội vã của lòng người để đạt được một mục đích nào cụ thể.
Tôi nhớ mùi Tết quê thuở còn nghèo khó. Nhà ba tầng nằm ngang, không khang trang nhưng không quá lụp xụp. Bố bắc thang leo lên mái đảo lại ngói. Mẹ đội nón đứng trong nhà cầm gậy dài chọc chọc làm lập cập viên ngói vênh để bố chỉnh lại. Nhà hàng xóm đã éc éc tiếng lợn kêu, cả xóm xúm xít, mỗi nhà đụng một phần con lợn để ăn Tết. Anh tôi chưa lấy vợ. Hai anh em ríu rít chốn ngủ trưa đi câu cá, chơi trốn tìm,.. Anh chở tôi bằng xe đạp lên nhà ngoại cắt lá dong về chuẩn bị gói bánh chưng. Cứ ngồi dặn bố gói cho cái bánh bé xíu làm của để dành, để ăn một mình, để đón sớm cái không khí trước thịt gà, giò lụa,...
Ta không còn bé bỏng, bỏ ăn chỉ vì chưng hửng mặc bộ quần áo mới, hồi hộp đợi được lì xì mừng tuổi, tranh nhau nếm thử bánh mứt, hay háo hức ngồi trông nồi bánh chưng, nướng khoai và tụ tập đánh bài.
Ta không còn là đứa trẻ với những niềm vui nhỏ bé ngày trước, thức dậy mỗi ngày với những trách nhiệm phải gánh vác và nghĩ về Tết bằng những giá trị vật chất phải làm. Ta không còn vô tư nữa.
Tết vẫn vậy, chỉ là bố mẹ giờ đã già, ngôi nhà dần trống vắng, lũ con vừa về nhà lại vội lên đồ lồng lộn đi tụ tập bạn cấp 2, cấp 3, bạn xã giao,.. hoặc đi du lịch xa cùng người yêu hơn là ngồi ăn bữa cơm đoàn viên, hơn là háo hức trở về hít hà mùi nước lá rau mùi già mẹ nấu chiều 30, uống chén trà đắng bố vừa pha còn nóng hổi, ngồi trông nồi bánh đang sôi lục bục, nghe nhạc Chế Linh, Như Quỳnh, Trường Vũ nửa vui, nửa buồn mà đẫm phong vị Tết.
Vì chúng ta ở Hà Nội về Hưng Yên, chúng ta ở Sơn Tây về Thái Bình hay ở Sài Gòn về Vĩnh Phúc,... đáp một chuyến xe là có thể chạy về sà vào lòng bà, lòng mẹ đang thấp thỏm ngóng trông. Thử hỏi nếu chúng ta đi du học, làm ăn xa, lấy vợ lấy chồng xa, những ngày giáp xuân lướt Facebook thấy bạn bè đăng status về không khí ngày cận Tết, mấy ai không nhói lòng? Cái mùi của Tết ấy bao nhiêu năm vẫn không thay đổi, vẫn mặn nồng, vẫn ấm áp và đong đầy yêu thương.

Tết có nhạt đi đâu, chỉ có tình người đổi thay.
Thời gian có tàn nhẫn đâu, chỉ có những đứa trẻ háo hức đón giao thừa bên gia đình nay đã lớn.
Chỉ có chúng ta cứ trưởng thành rồi rời xa, để những bữa cơm sum vầy không còn trọn vẹn, để không khí nguội đi những tiếng cười, để mùi vị Tết lùi dần vào dĩ vãng.
Tôi có mấy người họ hàng lấy chồng xa. Mỗi dịp lễ Tết gọi video chúc mừng lại rưng rưng hai hàng nước mắt. Kẻ gần thì hời hợt, đủng đỉnh về, lại vội vã đi. Chỉ có kẻ xa quê mới thèm không khí Tết quê nhà.
Lúc ấy, ta mới hiểu, Tết đâu cần phải mâm cao cỗ đầy, bánh kẹo xịn, hoa đẹp, xe sang, áo mới, trang hoàng rực rỡ, Tết là khi ở đó có đủ gia đình, có thể nhìn thấy ông bà, bố mẹ và anh chị vẫn khoẻ mạnh, có thể cụng ly chúc sức khỏe mọi người, có thể chờ đón khoảnh khắc pháo hoa giao thừa rực rỡ, có thể cùng cả nhà đi hái lộc đầu năm đã là hạnh phúc lắm rồi.
© Izerghin - blogradio.vn
Xem thêm: Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.













