Đừng chờ mãi nữa được không?
2020-10-30 01:30
Tác giả:
Izerghin
blogradio.vn - Và cô biết, cô hiểu rõ là đằng khác, mối quan hệ giữa cô và anh. Đôi lúc, cô vẫn cố chấp kiếm tìm một người giữa thành phố, nơi anh đã rời đi hoặc là đêm ngủ không dám tắt chuông điện thoại. Cô vẫn ngóng, vẫn đợi, vẫn hy vọng nhưng những hy vọng đó cuối cùng lại là những lí do để đêm về vỗ gối khóc thương mình.
***
Chỉ là cái cớ cho sự chờ đợi không nói ra, chỉ là khoảnh khắc va chạm của yêu thương trỗi dậy.
Đàn ông nhạy cảm hơn chúng ta tưởng. Dù có cố gắng hiểu họ đến đâu, đôi khi ta không đoán trước được điều tốt đẹp họ mang lại cho mình trong một vài phút hạnh phúc dâng đầy muốn nghẹt thở.
Có lẽ, đàn ông thật sự cần được thư giãn trong phòng tắm sau một ngày làm việc cực nhọc. Vì thế, bao giờ cô cũng chu đáo bật bình nước nóng như một cách đã sẵn sàng.
Cô đã luyện cách cười duyên dáng trước mọi người từ nhiều năm về trước. Nghe tiếng vặn ổ khóa, cô đứng dậy tiến về phía cửa víu cổ anh xuống và thả vào trong đó một chiếc hôn dài.
Trong căn phòng đã quen thuộc với những bữa tối muộn ấm áp, hai người ngồi đối diện bên chiếc bàn kê sát cửa sổ nhìn ra đường qua những song sắt ngăn phần ban công với thế giới bên ngoài. Giữa họ là những món ăn bày biện sẵn. Đồ ăn do cô tự tay nấu. Không gian thật lắng dịu.
Người đàn ông nói rằng anh cần được ai đó ở bên cạnh lúc này. Nhất là trong một ngày tối Chủ Nhật trong lòng anh chật cứng những mệt mỏi, giữa tiết trời oi bức đến ngột thở. Cô ngồi bên cạnh siết tay anh rất chặt.
Cô nhìn anh mỉm cười dễ chịu. Mọi cử chỉ của cô thật duyên dáng. Cô chạm nhẹ vào anh, chạm vầng trán rộng lấm tấm mồ hôi, chạm những cọng râu mọc lúm khúm dưới cằm, chạm những đường gân xanh trên bàn tay rắn chắc. Cô luôn thấy yêu anh vô cùng và ngay cả lúc này cũng vậy.
Bữa tối kết thúc, anh phụ cô rửa chén bát. Còn cô đứng gọt hoa quả. Cô truyền trái nho ngọt lịm sang miệng anh. Một vị ngọt nhẹ lan toả. Có lẽ Marcel Proust cũng cảm nhận được như thế khi ông ăn miếng bánh madeleine hình vỏ sò và chiêu ngụm nước trà nóng để đi tìm thời gian đã mất cũng vào một ngày thời như hôm nay. Cái khoảnh khắc hạnh phúc đó sẽ mãi còn lại ngay cả khi chúng ta bên nhau.
Đông lạnh lùng, lòng người chưa nguôi ngoai về những thời khắc ấm áp tưởng chừng khiến thời gian ngưng đọng. Cô tưởng anh sẽ ở lại nhưng chỉ là giấc mơ thôi.
Và cô biết, cô hiểu rõ là đằng khác, mối quan hệ giữa cô và anh. Đôi lúc, cô vẫn cố chấp kiếm tìm một người giữa thành phố, nơi anh đã rời đi hoặc là đêm ngủ không dám tắt chuông điện thoại. Cô vẫn ngóng, vẫn đợi, vẫn hy vọng nhưng những hy vọng đó cuối cùng lại là những lí do để đêm về vỗ gối khóc thương mình.
© Izerghin- blogradio.vn
Xem thêm: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.













