Tết ơi, tôi còn cô đơn, đừng vội về!
2020-01-18 01:30
Tác giả:
Izerghin
blogradio.vn - Tết, người ta nghĩ về đoàn viên gia đình, còn tôi, tâm trí ngập ngụa bao áp lực vô hình. Lương tháng bao nhiêu? Thưởng tết nhiều không? Nhiều tuổi thế rồi vẫn chưa tính chuyện chồng con à?
***
Trời mưa long tong kèm đợt gió thổi mạnh vào những ngõ nhỏ, sâu hun hút làm kẻ đi về lòng lạnh tái tê. Giáp Tết, cái thời điểm mà khối lượng công việc không nhiều đến nỗi cần đi sớm về khuya, ấy thế mà tôi lại chọn lựa cái sự trái khoáy ấy.
Tôi hay tránh những bữa cơm một mình, trốn sự lạc lõng giữa phố đông. 27 tuổi, ngoại hình ưa nhìn, nhân phẩm sáng láng, nói rằng còn cô đơn e là hơi buồn cười. Tết, người ta nghĩ về đoàn viên gia đình, còn tôi, tâm trí ngập ngụa bao áp lực vô hình. Lương tháng bao nhiêu? Thưởng tết nhiều không? Nhiều tuổi thế rồi vẫn chưa tính chuyện chồng con à? Áp lực nhất chuyện yêu đương, hôn nhân.
Ngồi nhìn trận mưa kéo dài dưới hiên che nhìn ra phố, tôi chỉ ước được sống mãi những năm tháng dông dài, bình lặng làm việc, thỉnh thoảng về nhà ăn chung với bố mẹ một bữa cơm. Chỉ thế thôi. Thành thật mà nói, tôi ghét Tết khủng khiếp. Trong lòng còn nhiều điều khác nữa tôi muốn nghĩ dài hơn, lâu hơn… mà không thể.

Buổi tối những ngày chớm sang xuân, con phố vẫn đông người ngồi lê la trà đá. Có người đi cùng bạn, có kẻ lặng lẽ một mình. Tôi không chắc cảm xúc ẩn giấu bên trong họ nhưng có một tối tôi đã quan sát “nghiên cứu” kỹ hơn những người đàn ông ngồi một mình. Ghế nhựa xanh đỏ đựng một ly trà đá đã vơi đi một nửa, bao thuốc đậy kín nhưng có lẽ đã không còn nhiều, tàn thuốc bay mờ mờ dưới ánh đèn rọi xe cộ từ đường phố, tóp thuốc vẫn còn hơi ấm của lửa đốt vương đầy vỉa hè. Tôi còn thấy lớp da mặt bóng dầu, lộ rõ nhiều tâm tư khi tay họ bấm điện thoại liên tục; thỉnh thoảng rít một hơi thuốc dài rồi đặt xuống đến khi bất ngờ tàn lửa cháy gần đến những đầu ngón tay họ. Có lẽ, khi điện thoại sụt pin, họ cũng sẽ về nhà thôi...
Nhìn họ, tôi nghĩ về chính mình, trong một dòng cảm xúc ùa về bất chợt của tuýp người trầm lặng, ưa một mình, thích bấm điện thoại và sợ Tết. Càng dạo cuối năm âm lịch, nghĩ về cái Tết, lòng lại càng chằng chịt và trĩu nặng. Tôi nghĩ đến 10 vạn câu hỏi “vô duyên” từ những người xung quanh mình. Ờ, hay là quen đại một người nào đó để dẫn về mấy ngày Tết? Không ổn cho lắm! Đọc trên mạng có nhiều vụ thuê mướn người yêu về ra mắt dở khóc dở cười đủ rồi, tôi chỉ muốn sống thật với hiện tại đang có mà thôi.
Nếu quen một người lớn tuổi vì độ chín chắn của anh ta, tôi e rằng anh ta có vợ rồi hoặc đã bỏ vợ. Hoặc nếu quen với một cậu nhóc thì sao nhỉ? Tôi chỉ có thể im lặng và tập trung hoàn toàn chỉ để lắng nghe những câu chuyện, những rắc rối trẻ con mà cậu ấy chia sẻ. Mặc dù tôi không thể đau thay nỗi đau của cậu ấy, không thể buồn như cách cậu ấy là chủ sở hữu sự buồn tưởng như không có đáy ấy; nhưng tôi không muốn bỏ đi. Ít nhất, cậu ấy khiến tôi muốn trút bỏ cái “Izerghin” trong mình. Sự đấu tranh nội tâm không ngừng; và rồi sau tất cả, thế giới chỉ thấy tôi mỉm cười với giấc mơ vô hình.
Tôi soi mình trong gương, gương mặt chớm xuất hiện các đốm nám mờ trên gò má. Tôi ngẫm về thanh xuân. Nó ngắn quá! Còn tôi thì chưa kịp thương ai hay bận lòng về những kỷ niệm quá khứ, hiện tại. Càng nghĩ, lòng tôi càng xót xa. Mà còn trẻ trung gì nữa để khóc vì cô độc. Người ta chỉ khóc vì tủi thân, khóc vì đói rét, khóc vì bệnh tật chứ ai lại khóc vì tuổi trẻ qua đi.
Ngoài kia đường phố vẫn tấp nập những người. Ồn ào từ sáng sớm đến đêm khuya, thậm chí cứ náo nhiệt không ngừng nghỉ. Chợt nhận ra, thành phố càng ồn ào thì lòng người càng điềm tĩnh, hoặc là không muốn cảm xúc tìm ra lối thoát.
Tết ơi, tôi còn cô đơn, đừng vội về!
© Izerghin – blogradio.vn
Xem thêm: Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi đã làm được gì
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.












