Chúng ta có còn gặp lại không anh?
2020-11-01 01:30
Tác giả:
Izerghin
blogradio.vn - Và có lẽ, chẳng ai tin được mối tình có thể xảy ra giữa một cô chủ cửa hàng cà phê nhỏ giữa phố Tây ồn ã và một chàng trai thích khám phá du lịch khắp nơi. Và có lẽ giữa tôi và anh, vẫn luôn tồn tại một khoảng cách. Khoảng cách giữa một người miệt mài đi hết những năm tháng, để một người chôn dài thanh xuân đợi những lần hiếm hoi gặp lại trong những hy vọng thở dài "Chúng có còn gặp lại không anh?"
***
Gặp lại anh vào một ngày đầu tháng khi tiết trời vừa chuyển giao, lạnh lẽo, cô đặc, những nỗi buồn khi đó không dễ dàng để miêu tả dù tôi đọc được cách diễn đạt sự buồn từ không ít cuốn ngôn tình.
Vốn dĩ, những người quen nhau, vốn xa lạ, rồi cũng trở lại là xa lạ. Tôi muốn xem anh như khách vãng lai, chỉ phục vụ đồ uống rồi im lặng. Cũng đến lúc tự dãn dài cảm giác thân quen, tôi nghĩ thế.
Tôi vẫn nhớ một cách sâu sắc buổi tối ngày hôm ấy. Một tối trời giá rét, đầu mùa đông, khi thành phố nơi đây còn chưa quen với cái lạnh, một cuộc gặp gỡ diễn ra trong sự im lặng trải dài.
Nếu như trước đây, anh và tôi sẽ ngồi gần nhau như qua khung chat, rồi che miệng cười hoặc nhìn về hướng người kia khi nhận được một dòng tin nhắn dí dỏm từ đối phương. Còn hôm ấy, anh nhìn tôi vui vẻ gửi tin nhắn đến bạn bè, có thể anh đã nghĩ chệch hướng với tôi một chút. Trước đó thôi, còn lúc này hẳn là mọi chuyện không còn ý nghĩa gì.
Ánh mắt anh nhìn tôi vẫn dày đậm cảm xúc nhưng dường như tôi đang cố tránh đi. Anh vẫn nhắc đến món tôm nướng và mù tạt trong khi đầu óc tôi đang quay cuồng với những cảm giác khác.
Anh cứ lặng lẽ bước qua tôi, im lặng, rồi mọi chuyện cứ chìm nghỉm trong thời gian chết lặng. Tôi muốn quên anh như quên một thói quen, sẽ không mê đắm, không đau đớn, không khóc giống như cái cảm giác hiện thời đang đè nặng trong tâm trí.
Vốn dĩ, tôi không có thói quen hút thuốc, thậm chí thấy mùi khói thuốc là một thứ gì đó vô cùng đáng ghét. Nhưng, xem ra tôi mâu thuẫn thực sự.
Bất cứ nơi nào, chỗ làm việc, phòng ngủ,... tôi luôn có thuốc, lửa và gạt tàn. Người đàn ông tôi quen, anh ấy hút rất nhiều thuốc. Tôi ghét mùi khói thuốc nhưng không cấm đoán anh ấy.
Sự căng thẳng trong anh ấy luôn cần những lần hít sâu và thở ra liên tục, hoặc ngắt quãng, theo cách anh ấy muốn hay tùy thuộc áp lực trong đầu anh ấy là bao nhiêu.
Bên nhau, chúng tôi không có khái niệm tiết kiệm từng điếu thuốc. Mỗi lần anh ấy châm một điếu, tôi cũng châm một điếu cho riêng mình, không hút mà để nó tàn trước gió quạt nhè nhẹ. Có khi chỉ vài tiếng ăn khuya cạnh nhau, chiếc gạt tàn của riêng hai chúng tôi đầy ắp.
Khi ngồi một mình, khi nhớ anh ấy, tôi vẫn châm thuốc, không hút, cứ để cháy từ từ. Mùi khói thuốc, hơi ấm từ đốm lửa nhỏ bé xua bớt cảm giác lạnh từ trong tim. Điều gì đó khiến tôi tin rằng dù không còn gặp lại, tôi hoặc là anh ấy vẫn đến những quán quen, vẫn lang thang đợi 2 giờ sáng, vẫn ngồi ăn tôm nướng chấm mù tạt và nhấp một chút bia lạnh.
Có đôi khi, trong một khoảnh khắc bất chợt, tôi vẫn muốn chia sẻ với ai đó “Tôi thật sự nhớ anh ấy” nhưng để tránh những lời khuyên, tôi cứ lặng lẽ buồn, rơi nước mắt, rồi lau vội vàng thay vào đó nụ cười chớp nhoáng khi một vị khách ngồi xuống ghế, đợi một thứ đồ uống gì đó từ tôi.
Và có lẽ, chẳng ai tin được mối tình có thể xảy ra giữa một cô chủ cửa hàng cà phê nhỏ giữa phố Tây ồn ã và một chàng trai thích khám phá du lịch khắp nơi. Và có lẽ giữa tôi và anh, vẫn luôn tồn tại một khoảng cách. Khoảng cách giữa một người miệt mài đi hết những năm tháng, để một người chôn dài thanh xuân đợi những lần hiếm hoi gặp lại trong những hy vọng thở dài "Chúng có còn gặp lại không anh?".
© Izerghin - blogradio.vn
Xem thêm: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống













