Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hóa ra anh lại là người đưa tôi ra khỏi giấc mơ

2020-10-22 01:22

Tác giả: Hồng Như


blogradio.vn - Về Lâm Đồng, ba sửa lại căn nhà gỗ trước đây gia đình từng sống, mẹ thăm hỏi đủ các mối quan hệ để tìm cho tôi một bác sĩ giỏi. Sự xuất hiện của anh như một ánh sáng không chỉ với riêng tôi mà với cả ba mẹ.

***

Anh kể tôi nghe về những buổi sáng mùa đông đầy tuyết ở Mỹ, kể về những ngày anh vừa chạy bộ vừa ôn lại những bài học tâm lý, với anh chạy bộ mỗi sáng là cách để anh duy trì tâm trạng thoải mái suốt cả ngày. Tôi lắng nghe và ghi nhớ mọi cái anh nói nhưng im lặng không đáp.

Sáng nay, trời trở lạnh. Đâu đó trong những chập chờn của giấc mơ, tôi thấy mình đi lạc. Một khu rừng rậm rạp, một cơn gió lạnh cắt thịt da và một nỗi cô đơn đến rợn ngợp. Tôi kêu rào, tôi vụt chạy, nhưng không thoát ra được. Bật tung chiếc chăn, tôi co người sợ hãi. Rất lâu rồi giấc mơ này mới lại xuất hiện.

Sau vụ tai nạn vào sinh nhật của tuổi 18, sau khi anh hai không còn nữa, tôi rơi vào trạng thái luôn phập phòng sợ hãi, những giấc mơ đầy ma mị cứ luân phiên hiện hữu trong giấc ngủ. Tôi trầm cảm gần hai năm trời, tôi luôn dằn vặt và tự trách chính mình về cái chết của anh hai. Nếu như năm ấy tôi không đòi anh chúc mừng sinh nhật bằng một chuyến cắm trại giữa rừng, nếu tôi chịu nghe lời không chạy lung tung chụp ảnh thì anh sẽ không phải đi tìm rồi sa chân rơi xuống dốc núi. Anh trong thân thể đầy vết bầm, người lạnh cóng sau hai ngày được cứu hộ phát hiện luôn ám ảnh tôi. Ba mẹ ngất lịm đi, tôi không còn đủ tỉnh táo để đối diện với sự thật trước mắt. Tôi nhốt mình trong phòng suốt những ngày đám tang anh. Người yêu thương tôi nhất, người ba mẹ đặt nhiều niềm tin nhất đã vì tôi mà đau đớn ra đi. Lỗi lầm này tôi ngỡ mình không sao bù đắp được. Tôi dại dột tự tử để được đi cùng anh hai.

Mẹ suy sụp hoàn toàn khi lần lượt hai đứa con của mình gặp chuyện. Ba khó chấp nhận việc anh hai ra đi và càng không chấp nhận được việc đứa con gái còn lại cũng tự tử. Lấy hết mọi cân bằng, ba mẹ đón tôi ở bệnh viện trong nỗi lo lắng, tôi trầm cảm nặng. Ba mẹ bán nhà ở Sài Gòn, chuyển hết công việc về lại Lâm Đồng. Mẹ từng kể, lúc ấy mất anh hai là một cú sốc rất lớn với ba và mẹ, nếu tôi có chuyện gì có lẽ ba mẹ chẳng còn thiết sống. Rời khỏi Sài Gòn ồn ào vừa là cách để ba mẹ có thời gian chấp nhận mọi chuyện vừa giúp tôi có một không gian mới để bắt đầu lại. Ba mẹ luôn yêu thương và không một câu trách hờn tôi.

Về Lâm Đồng, ba sửa lại căn nhà gỗ trước đây gia đình từng sống, mẹ thăm hỏi đủ các mối quan hệ để tìm cho tôi một bác sĩ giỏi. Sự xuất hiện của anh như một ánh sáng không chỉ với riêng tôi mà với cả ba mẹ. Anh là bạn thân lúc nhỏ của anh hai, ngày ấy hai người học chung một lớp, anh hay sang nhà học bài cùng anh hai, hay khó chịu vì anh hai luôn cưng chiều tôi quá đáng. Hồi ấy, cứ hễ anh và anh hai hẹn đi đá bóng tôi lại một mực đòi theo. Anh hai không bao giờ từ chối tôi, còn anh luôn tỏ vẻ không đồng ý vì chỉ có một chiếc xe đạp, nếu có thêm tôi hoặc một người phải đi bộ, hoặc cả ba cùng đi bộ. Anh hai chắc chắn không để tôi đi bộ nên luôn nhờ anh đèo tôi. Những lần như thế anh luôn chạy thật nhanh để khi đến sân bóng, anh sẽ để tôi xuống rồi quay lại đón anh hai. Chỉ mới 7 tuổi, tôi hồn nhiên không quan tâm đến những chuyện này. Tôi chỉ biết anh hai thương mình và tôi thích được ngồi dưới sân cổ vũ các anh đá bóng.

Khi tôi lên 10 tuổi lúc đấy anh hai đã 15, ba mẹ chuyển nhà vào Sài Gòn. Ngày gia đình tôi đi, anh và ba mẹ có sang chào tạm biệt, hình như cả hai gia đình vẫn liên lạc với nhau sau đó. Nhưng bẫng đi một thời gian, có lần vô tình nhắc về anh, anh hai buồn vì đã mất thông tin nhau từ lâu. Những lần về lại Lâm Đồng anh hai có tìm nhưng nhà anh cũng đã chuyển đi nơi khác.

Sự ra đi của anh hai, anh không hề biết vì anh vừa du học từ Mỹ trở về. Giờ anh đã là bác sĩ tâm lý, những trường hợp như tôi anh đã gặp nhiều khi còn thực tập và làm việc tại Mỹ. Ngày bắt đầu thực hiện quá trình trị liệu, anh xin phép ba mẹ đưa tôi ra thăm mộ anh hai. Ba mẹ lo lắng không đồng ý, tôi thì nghe nhắc đến anh hai tim lại đập mạnh, tâm trạng đầy bất an và càng co người sợ hãi. Anh không ép. Nhưng chỉ ba ngày sau đó, tôi đã ngoan ngoãn cùng anh ra thăm mộ. Đây là lần đầu tiên sau hơn ba tháng anh hai mất, tôi dám đối diện trước di ảnh anh. Đứng trước mộ, tôi không nhớ rõ mình đã trải qua bao nhiêu cảm giác sợ hãi, không biết mình đã khóc bao nhiêu nước mắt và cũng chẳng nhớ anh đã nói gì với mình. Chỉ biết rằng, khi tôi tỉnh dậy hoàng hôn đang dần buông xuống. Ánh nắng buổi chiều của xứ cao nguyên dè dặt và vàng rất nhẹ nhàng. Tôi thấy mình đang dựa vào người anh, chúng tôi vẫn còn ở mộ anh hai. Anh nhẹ nhàng: “Mình về em nhé!”.

Từ khi gặp lại anh, đây cũng là lần đầu tiên tôi đủ tỉnh táo để tâm đến giọng nói của anh và ý thức được anh đang nói gì. Lúc ấy, tâm trạng tôi bình yên hẳn. Ngước nhìn tấm ảnh trên bia mộ, tôi lặng lẽ rời đi. Hình như anh hai đang mỉm cười nhìn tôi.

Những ngày sau đó, anh đều đặn sang nhà vào mỗi sáng sớm để giúp tôi trị liệu. Anh luôn đánh thức tôi lúc 5 giờ sáng. Tôi không rõ anh biết hay không nhưng 5 giờ luôn là thời điểm tôi đối diện với khu rừng, với những nỗi sợ rợn ngợp trong lòng ngực. Anh đến và dần hướng tôi tìm được lối ra. Những ngày đầu tiên, tôi chỉ biết khóc và có khi còn thét lớn. Trùm chăn kín người, ngồi thu mình trong góc phòng tôi cảm nhận được mẹ đang khóc và ánh mắt lo lắng của ba. Anh kiên trì ngồi cạnh tôi, thủ thỉ điều gì đó cho đến khi tôi chịu buông chăn và thôi run bần bật. Và những ngày sau cứ mỗi khi gặp ác mộng, vừa bật dậy tôi đã được vòng tay anh ôm lấy, anh lại thủ thỉ và lau đi những giọt nước mắt trên má tôi.

Tôi đã ít đi lạc trong khu rừng, hình ảnh anh hai cũng ít xuất hiện trước mắt, tôi đã gật gù thích thú khi ăn món sườn mẹ nấu, đã mỉm cười khi nhìn thấy anh. 5 giờ, tôi bật dậy trong nhẹ nhàng, anh đợi tôi trước cổng với nụ cười ấm ấp. Tôi và anh chạy loanh quanh qua những con đường còn mờ sương của xứ núi. Anh kể tôi nghe về những buổi sáng mùa đông đầy tuyết ở Mỹ, kể về những ngày anh vừa chạy bộ vừa ôn lại những bài học tâm lý, với anh chạy bộ mỗi sáng là cách để anh duy trì tâm trạng thoải mái suốt cả ngày. Tôi lắng nghe và ghi nhớ mọi cái anh nói nhưng im lặng không đáp. Với những gì đã trải qua từ khi anh hai mất, tôi vẫn chưa sẵn sàng để trò chuyện với bất kỳ ai, ngay cả anh. Nhưng anh vẫn từ tốn chạy cạnh tôi, khi tôi dừng anh cũng đi bộ theo. Những buổi sáng của tôi đã bình yên hơn từ khi có anh.

Tôi dần bắt đầu lại mọi thứ, ba mẹ mỉm cười ủng hộ. Tôi đăng ký một khóa học tâm lý, vừa để giúp mình vừa đặt mục tiêu có thể làm bạn với những người từng rơi vào trạng thái giống mình. Anh vẫn bên tôi, vẫn dõi theo từng việc tôi làm và đầy tin tưởng. Anh ngày ngày thủ thỉ bên tôi những lời động viên và những câu chuyện rất thật. Tôi đã chịu đùa: “Sau anh lắm trải nghiệm thế!”. Anh cười: “Già hơn em nên trải nghiệm nhiều hơn là phải rồi”. Tôi ơ a muốn cãi nhưng thật sự không thể. Trong gần hai năm tôi quanh quẩn trong quá khứ và nhốt mình giữa những điều chẳng thể đổi thay thì bạn bè tôi đã làm được rất nhiều thứ, đã đi rất nhiều nơi và có lẽ cũng đã trải nghiệm nhiều như anh. Mẹ nói đúng, những buồn đau chẳng ai muốn nhưng không may nó đã xảy đến thì hãy bình yên chấp nhận và xem như số trời đã định. Tại sao ba mẹ chấp nhận được còn tôi thì không? Mẹ tin anh hai vẫn luôn yêu thương và không trách tôi. Sự xuất hiện của anh, biết đâu là món quà anh hai gửi lại. Tôi thôi dằn vặt chính mình. Tôi biết ơn ba mẹ vì đã không bỏ rơi tôi trong thời điểm đó và cảm ơn vì anh đã đến đúng lúc.

Mỉm cười, gạt nhẹ giọt nước mắt đang lăn trên má. Đồng hồ đã báo 5 giờ, tôi đứng dậy kéo rèm chờ bình minh của cao nguyên. Trời không sương, gió nhẹ nhàng và nắng đã khẽ lên. Hôm nay, tròn 2 năm ngày anh hai mất và là sinh nhật lần thứ 20 của tôi. Thăm mộ và giỗ anh hai ba mẹ đã làm từ hôm qua. Ba bảo, hình ảnh của anh hai trong lòng ba mẹ là không thể thay đổi nhưng người đã khuất, giỗ quải hay thăm mộ quan trọng ở tấm lòng, dời trước một ngày nhưng mọi người đều vui vẻ, con gái ba được bình yên đón sinh nhật thì cả ba mẹ và anh hai đều mong muốn. Vậy nên từ năm nay, ngày này sẽ chỉ là ngày sinh nhật của tôi, chỉ có niềm vui và sự hạnh phúc. Tôi nấc nghẹn chẳng thốt thành lời, ôm chặt ba mẹ trong niềm hạnh phúc vô bờ. Anh đứng đó, yêu thương mỉm cười nhìn bạn gái mình.

© Hồng Như - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Này bạn, hãy sống chứ đừng tồn tại | Radio Tâm Sự

Hồng Như

Be myself

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

back to top