Người cuối cùng em chọn vẫn là anh
2017-06-14 01:22
Tác giả:
“Linh ơi, mở cửa cho anh!”
Nghe tiếng Phong, Linh vội tắt điện thoại ra mở cửa.
“Đồ ăn cho em nè!”
Linh ngạc nhiên nhưng nhanh chóng mời Phong vào nhà, bởi từ khi quen anh cô đã từng rất nhiều lần ngạc nhiên như thế. Phong chu đáo, tinh tế và rất ân cần, anh dường như đáp ứng mọi thứ Linh cần dù cô không nhờ vả. Như hôm nay, chỉ 15 phút sau khi cô đăng status than đói trên Facebook, anh đã mang cả túi đồ ăn đến nhà.
Với Linh, Phong hơn hẳn người bạn, nhưng chưa hẳn là người yêu. Khi cô cần anh sẽ có mặt nhưng chỉ trong phút chốc lại nhanh chóng rời đi.
Linh biết Phong khi mới là cô tân sinh viên, anh là tình nguyện viên của hội sinh viên thành phố, chịu trách nhiệm giúp cô và vài người bạn khác tìm phòng trọ và làm quen với cuộc sống mới. Ấn tượng đầu tiên của Linh là màu áo xanh rực lửa và nụ cười nhiệt thành. Linh nghĩ anh cũng bước qua thanh xuân của cô như bao chàng trai khác, ấn tượng đầu tiên thì sâu sắc nhưng lại rất chóng phai mờ.
Nhưng không, cả hai đã tìm thấy sự đồng điệu ở những trang viết. Phong vô tình đọc được những dòng văn ngây ngô của Linh và nhận ra cả hai có cùng sở thích văn chương. Từ những buổi chiều lang thang đường sách, những ngày chụm đầu cùng đọc một tác phẩm và những sáng tác đổi trao, Linh và Phong trở nên thân thiết tự bao giờ. Anh là chỗ dựa, là điểm tựa của những ngày Linh một mình bon chen nơi đất khách. Khi buồn, lúc vui, khi bế tắc, lúc thất vọng anh đều ở bên cô. Tuy vậy, giữa Linh và Phong vẫn còn một khoảng cách.
Bốn năm quen biết Phong, cô chưa từng nghe anh chia sẻ bất cứ thứ gì về anh, về gia đình và công việc. Phong như con ốc sên cứ thích thu mình vào vỏ bọc của niềm vui, lấy nụ cười che chắn những đau thương và cũng nụ cười ấy anh mang đến cho Linh cảm giác được hạnh phúc. Với chừng ấy thời gian cạnh nhau, Phong vẫn là một bí ẩn đối với Linh.

Khi gần Phong, Linh cảm thấy mình được chở che, yêu thương và nâng niu. Cô thỏa sức mè nheo, thở than, trách móc và Phong nhẹ nhàng dỗ dành, ân cần động viên, giúp cô vượt qua khó khăn bằng mọi cách. Linh luôn kể cho Phong nghe về những bữa cơm hạnh phúc của gia đình mình, kể về những yêu thương mà anh chị dành cho cô. Có hôm cô khóc òa khi gọi điện cho Phong chỉ vì cảm thấy thương cho sự vất vả của bố mẹ ở quê. Những lúc ấy Phong chỉ cười và nhanh chóng dỗ dành cô. Nhiều lúc Linh đòi Phong kể về gia đình anh cho cô nghe, nhưng anh chỉ nhẹ cười, bảo:
“Chuyện của anh buồn lắm, anh sẽ kể cho em nghe sau”.
Và cứ nhiều lần như thế Linh thôi không hỏi về anh. Gặp nhau thường xuyên, gắn bó thân thiết nhưng Linh chưa từng thấy anh buồn dù chỉ một phút, chưa từng nghe anh than khó hay kể khổ. Phong buồn hay vui, với Linh đó là điều rất khó để cảm nhận. Anh không cho cô cơ hội bước vào cuộc sống của mình, anh luôn cố tạo một tường chắn vững chắc ngăn mọi sự tìm hiểu.
Có lần cô biết công việc của anh gặp khó khăn lớn, anh đã cố gắng làm việc và đặt tất cả niềm tin vào dự án này. Nếu thất bại anh có thể mất tất cả. Tuy vậy, khi Linh gọi, anh nhanh chóng đến. Mắt Phong thâm quầng, dáng người mệt nhọc nhưng nụ cười anh vẫn tươi. Linh tò mò nhắc đến công việc, nhưng Phong lại mỉm cười và vội xua đi. Anh luôn mạnh mẽ, luôn tự giải quyết tất cả và chỉ đến bên Linh bằng nụ cười cùng sự ân cần. Anh nghĩ như thế sẽ tốt cho cô, Phong từng bảo: “Chỉ cần em vui là được”, nhưng Linh không cần thế.
Bốn năm – khoảng thời gian ấy đủ dài để tạo nên một sự gắn bó giữa hai con người xa lạ, nhưng thật ngắn để Linh hiểu về Phong. Cô viết nhiều những trang văn lấy Phong làm hình mẫu nhân vật, đăng nhiều status thất vọng và đặt nghi vấn ở anh. Và Linh quen Tân – một người bạn khác hẳn Phong, sau những lần anh nhấn like bài viết và bình luận tâm trạng.
Lúc bên Phong, Linh được nâng niu, được dỗ dành, còn khi trò chuyện cùng Tân cô như một đứa trẻ hư cần được dạy dỗ. Phong luôn ngợi khen ưu điểm của cô, còn Tân sẵn sàng trách và nói thẳng những khuyết điểm của Linh. Anh không động viên mỗi lần cô than vãn về việc học, việc làm thêm, anh cũng không khen khi Linh khoe điểm tốt hay được đề cao trên giảng đường. Tân chia sẻ cảm nhận sau khi đọc những trang viết của Linh, anh cho rằng Linh đúng và trách anh chàng trong tác phẩm. Tân cũng nói với Linh rất nhiều về mình, về quan điểm đối với tình yêu và cuộc sống của anh. Tân luôn bác bỏ những mộng mơ của Linh về phép màu hạnh phúc. Tân luôn hướng Linh về với thực tại và đôi lúc bực dọc vì những thở than của cô.
Bên Phong mọi thứ của Linh đều là hoàn hảo, Phong luôn bao dung chấp nhận mọi sự “quá đáng” của cô, anh điềm nhiên mỉm cười sau những trách móc và lo lắng khi cô khi gặp khó khăn. Còn trò chuyện cùng Tân, tuy Linh cảm thấy vị trí của mình được đề cao.

Cuộc hẹn đầu tiên của Tân và Linh sau nhiều tháng trò chuyện qua mạng là một buổi café chiều do Linh chủ động hẹn. Hôm ấy, Linh mặc bộ váy rất đẹp, cố tình trang điểm nhẹ và mang cả giày cao gót, khác hẳn vẻ ngoài mỗi khi gặp Phong với quần jean, áo phông đơn giản. Linh hi vọng nhiều ở Tân, hi vọng về sự phát triển của một mối quan hệ qua mạng ảo và tin tưởng Tân có thể mang đến cho cô những điều tốt đẹp hơn Phong. Bởi gần đây khi trò chuyện cùng Tân, trong Linh dấy lên những xúc cảm khác lạ. Tuy nhiên, Tân đã lỗi hẹn, cô phải chờ rất lâu và vô vọng trở về. Tối đến, anh chỉ nhắn cho cô vẻn vẹn một câu xin lỗi và không giải thích lí do. Tân bảo cuộc sống luôn có nhiều điều làm ta không hài lòng nhưng ta buộc phải chấp nhận, nó như một quy luật tất yếu của dòng đời, và cứ thế vô hình chung anh kết luận việc lỗi hẹn hôm nay, Linh phải chấp nhận. Cô ậm ừ đồng ý vì nghĩ lí lẽ của anh có phần đúng. Tiếp xúc với Tân, Linh cảm thấy mình thay đổi rất nhiều, bớt tính mè nheo, ít khi than vãn và chấp nhận cam chịu khó khăn. Tân giúp Linh có nhiều suy nghĩ trưởng thành hơn, xúc cảm về Tân trong Linh càng dâng đầy.
Tuy vậy, Linh yếu đuối và như Phong từng bảo cô rất mong manh và dễ vỡ, còn Tân anh độc lập, đôi lúc đề cao bản thân quá mức, anh luôn muốn Linh sống như anh và chấp nhận mọi cách nghĩ, cách làm của mình.
Những lần hẹn sau, Linh luôn phải đổi chỗ hẹn chỉ vì Tân không thích quán cô chọn hay anh muốn đến quán quen của anh. Dường như Tân không quan tâm đến cảm xúc của Linh, anh không kiên nhẫn ngồi nghe Linh huyên thuyên hàng giờ như Phong, trái lại những buổi café cùng anh là những phút để Linh học sự kiên nhẫn. Tân nói rất nhiều về công việc của mình, về những con số và dự án, anh cũng nhắc đến bố mẹ và công việc của họ, nhưng Linh không cảm thấy hứng thú và chỉ gật đầu hay đáp lại bằng vài câu tỏ ý tán đồng. Lúc ngồi cạnh Tân, Linh lại nghĩ đến Phong, Linh nghĩ anh đã rất kiên nhẫn khi ngồi hàng giờ nghe cô than vãn mà vẫn cười tươi và rồi vui vẻ đưa Linh đi ăn hay chở cô đi dạo quanh thành phố. Linh đã sai chăng? Cô đã đặt nhiều niềm tin ở Tân – một người bạn mới quen qua mạng mà phớt lờ Phong, cô suýt quên đi người bạn, người anh và một người luôn cạnh cô suốt bốn năm dù lúc buồn hay khi vui.

“Hủ tiếu ngon không? Anh mua ở quán em thích đó!”
“Ngon. cảm ơn anh nhiều! À, mà anh coi giúp em cái điện thoại đi, không biết sao nó tự tắt nguồn hoài.”
Phong cầm điện thoại và kiểm tra, vừa lúc đó thì tin nhắn của Tân tới anh vô tình đọc được. Là của Tân: “Đói thì đi ăn, than vãn làm gì, ai rảnh mà mua cho”.
Phong mỉm cười nhìn Linh:
“Cũng có người rảnh nè”.
Linh gãi đầu ngượng nghịu:
“Anh không hỏi em, đó là ai à?”
“Anh biết người đó là hình mẫu nhân vật mới trong bài viết gần đây của em!”
Linh không hỏi gì thêm, cô nhìn Phong, nhìn nụ cười thường trực trên môi anh – nụ cười nhiệt thành mà cô ấn tượng ngay từ lần gặp đầu tiên và Linh biết mình cần gì… Cô cần nụ cười ấy, cần sự quan tâm, cần những lúc anh bên cô và cần những túi đồ ăn bất ngờ như thế này. Dù chỉ vài phút sau, anh lại nhanh chóng rời đi, dù với Linh anh bây giờ vẫn là bí ẩn, dù cô chưa cảm nhận đầy đủ về con người và cuộc sống của anh nhưng Linh tin rồi mình sẽ làm được. Có thể cô không đủ sức xóa bỏ rào chắn Phong cố tạo ra nhưng Linh sẽ tìm cách bước qua nó. Anh không tự nguyện sẻ chia, cô sẽ âm thầm bên cạnh, anh không mở lòng, cô sẽ chủ động hòa lòng mình vào anh. Rồi cô sẽ thôi không trách tại sao Phong không tin tưởng mình mà chính cô dành sẽ sự tin tưởng đó cho anh. Linh sẽ không hỏi về quá khứ, về gia đình hay khó khăn của Phong, cô sẽ âm thầm bên cạnh và nhẹ nhàng ôm lấy anh như cách anh từng đối với cô.
Bốn năm qua Phong là điểm tựa cho Linh nhưng bốn năm tới Linh sẽ cố gắng trở thành nơi trở về của Phong. Cô tin chỉ cần cả hai đến với nhau bằng những tình cảm và sự trân trọng, yêu thương thật sự thì mọi ranh giới, mọi khoảng cách đều trở nên vô hình…
Còn Tân, Linh trân trọng những tháng ngày trò chuyện cùng anh, thầm biết ơn những điều anh mang đến và cảm thấy mình trưởng thành hơn sau những xúc cảm bồng bột của một thời thanh xuân… Nó rất mong manh, nhẹ nhàng đến rồi cứ an nhiên mà rời đi.
© Như Hồng – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.






