Chúng ta có phải là đúng người sai thời điểm
2019-10-27 01:30
Tác giả:
Thiên Thanh
blogradio.vn - Ba năm kể từ ngày mình kết thúc, sau những tổn thương chất chồng, em vẫn vì anh mà rung động.
***
Là do duyên mình sâu nặng, kiếp trước còn nợ nhau hay là vì tình mình dang dở kéo dài vậy anh?
Lần đầu yêu, em yêu bằng tất cả những ngây thơ, khờ dại nhưng cũng chỉ rung động đúng một lần từ khi bắt đầu tới khi kết thúc sau hơn hai năm yêu nhau sâu đậm. Sau này, em gặp lại anh ấy, trò chuyện cùng anh ấy điều duy nhất trong cảm xúc mà em có lúc đó chỉ còn là cảm giác của ký ức, của kỷ niệm của những cảm xúc lần đầu tiên em biết yêu bằng cả con tim mình nó không còn là cảm giác yêu người như xưa nữa! Kể cả việc sau bốn năm anh ấy vẫn tìm em, chờ đợi em, cố gắng thay đổi bản thân mình để trở nên phù hợp và trở thành kiểu người mà em thích nhưng có lẽ chúng em chính là "đúng người, sai thời điểm". Em đã không còn vì anh ấy mà rung động được nữa.
Còn anh, mối tình ba tháng với nhiều sóng gió, biến cố và chóng vánh lại khiến tim em loạn lên. Lần đầu tiên, vì anh mà rung động đó chính là lần em nhìn thấy được trong tính cách của anh có những điều mà em cần: Một sự quan tâm nhẹ nhàng, một sự chân thành và hơn hết là một sự ấm áp của một người con trai pha lẫn vào đó chút trẻ con, tinh nghịch. Em yêu anh say đắm anh kể từ ngày đó.

Nhưng dường như ông trời se duyên chúng mình hời hợt quá, nên ba tháng sau đó, chúng mình đã không thể nào ở cạnh bên nhau được nữa. Anh bận lòng với một người con gái khác không phải là em. Em tự nguyện rời đi, vì em không muốn tranh chấp, giành giật với ai cả. Thế nên những dự tính đường dài cho hai đứa, những việc muốn làm cùng anh trong tâm tưởng em trở thành những gánh nặng tâm lý, những vết thương lòng mà tới tận bây giờ thi thoảng gặp lại anh nó vẫn nhói lên từng hồi.
Em quyết định rời đi, né tránh việc phải gặp mặt anh mỗi ngày, mỗi tuần, chỉ vì em không thể nào chịu đựng nỗi áp lực tình cảm của chính mình. Anh đứng ở đó, ngay trước mặt em, rất gần, nhưng sao em chẳng thể chạm được vào anh nữa.
Có lẽ vì bản ngã, vì lòng tự tôn trong em quá lớn nên em đã không hề níu chân anh lại dù chỉ một lần. Mặt khác, em lại đẩy anh đi thật xa. Để sau này khi gặp lại nhau sau một năm em vẫn bị cái lòng tự tôn của chính mình khiến mình đau khổ. Em lại yêu anh, chỉ cần anh đứng đó, trước mặt em và không cần làm gì cả, đã khiến tim em ngã khuỵu trong lòng ngực của mình.
Em nhớ rằng mình có hỏi anh: "Anh có còn thương em không?", anh bảo rằng: "Anh thương em!". Nhưng cũng chỉ vài ngày sự bận rộn cuốn anh vào sâu những hời hợt, vô tâm. Một lần nữa, em lại chọn rời xa. Nhưng quyết định rời xa anh chưa bao giờ là dễ dàng đối với em. Và khi em biết anh đã và đang có người yêu ở quê và hai người yêu nhau ba năm rồi. Em suy sụp tinh thần, em để mình chìm sâu vào trong công việc đến nỗi kiệt sức.
Em ghét anh. Em không thể nào tìm được lý do nào phù hợp để bao biện cho thói trăng hoa của anh như em đã từng được nữa. Em viết rất nhiều những đoạn tin nhắn ngắn, dài, chửi mắng có, đau đớn có.
Liều thuốc xoa dịu đi những nỗi đau chính là thời gian. Nó cho em cơ hội cân bằng lại cuộc sống của chính mình.

Chẳng hiểu được chúng mình là nghịch duyên hay là thiên duyên tiền định. "Oan gia ngõ hẹp" anh vô tình được chuyển công tác tới trụ sở em đang làm việc. Cả hai đều ngỡ ngàng. Ba năm kể từ ngày mình kết thúc, sau những tổn thương chất chồng, em vẫn vì anh mà rung động. Nếu lần thứ nhất là vì tính cách của anh khiến em yêu, lần thứ hai vì sự hối hận của chính mình khi đã không dám gạt bỏ sự tự trọng để níu kéo anh ở lại thì lần này là vì điều gì em không rõ nữa. Chỉ biết một lý do duy nhất mà em không thể chối cãi đó chính là: "Vì em yêu anh thật lòng".
Em từng tự mắng chính mình sao lại ngu ngốc như thế? Nhưng chưa một lần nào lý trí của em thắng nổi con tim cả! Anh giờ đã có người thương, hai người cũng đã yêu nhau được một năm rồi! Em chẳng biết phải làm gì nữa cả, em chỉ biết đứng đây bên lề hạnh phúc của anh nhìn anh và cô ấy. Em giờ đây buồn cho nỗi buồn của anh, còn anh thì buồn vì cô ấy.
Em không dám chắc là em sẽ yêu anh suốt đời, em chỉ biết rằng em sẽ yêu anh chân thật nhất. Chỉ mong rằng chúng ta đừng quá thân thiết vì chính những điều đó làm sợ em lại tự cho mình cái quyền đòi hỏi được đáp trả tình cảm từ anh.
© Thiên Thanh – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Câu chuyện của Gió, Lá và Cây
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Giông bão rồi cũng qua
Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)
''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".
4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy
Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…







