Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có nội ở đây rồi

2022-02-12 01:15

Tác giả: Tiêu Xanh


blogradio.vn -  Tôi muốn về ngay. Tôi đếm từng ngày, từng giờ để trở về, tôi nhớ lại câu hát đi xa để trở về mà lòng rộn ràng khôn xiết nhưng hơn hết nôn nao nhất trong cảm xúc ấy vẫn là câu nói của nội tôi “Về nội dẫn đi thăm mộ”.

***

Tôi bắt đầu nhận những cuộc gọi của nội tôi khi còn hai tuần nữa đến tết. Không giống với mọi lần, lần này nội bỏ qua những câu hỏi thăm học hành thế nào, sống ra sao ở cái đất Sài Gòn đông người nhưng cô đơn đến lạ lùng. Nhấc máy lên nghe, câu đầu nội hỏi tôi là “Khi nào về quê con, về đây cùng nội lên thăm mộ cho biết dòng biết họ”. Mỗi lần nghe tôi đều ứa nước mắt bởi chính tôi cũng không biết khi nào được về. Tôi đang đợi một kì tích, kì tích của chương trình SAC - chuyến xe mùa xuân sẽ trao tặng tôi một tấm vé miễn phí để tôi được về nhà ăn Tết.

Cảm giác trống vắng nhớ nhà, nhớ lại những kỉ niệm xưa của một người sinh viên xa quê sao lại bỗng dưng trở nên nghẹn ngào đến vậy. Ôi mấy đứa em giờ đã lớn từng nào rồi, cái chòi bếp của nội mới bị cơn bão quét qua sụp xuống giờ sửa lại ra sao rồi. Tôi nhớ lắm. Tôi muốn về ngay. Tôi đếm từng ngày, từng giờ để trở về, tôi nhớ lại câu hát đi xa để trở về mà lòng rộn ràng khôn xiết nhưng hơn hết nôn nao nhất trong cảm xúc ấy vẫn là câu nói của nội tôi “Về nội dẫn đi thăm mộ”.

Sài Gòn cuối năm dường như cũng thay áo ăn Tết. Con đường ngập hoa đón tết, người người tranh thủ sắp xếp công việc còn lại về quê ăn tết. Còn tôi, tôi cảm nhận được cái se se lạnh lúc sáng sớm. Cái không khí như muốn níu giữ bước chân người dưng hãy để lại chút ít niềm vui Tết. Rồi ngày tôi mong chờ nhất cũng đến, tôi nhìn chào tạm biệt Sài Gòn - nơi tôi sinh sống thứ hai trên đời và lên xe. 

ba_-_13

Cảm xúc khó tả quá, tôi không biết đang vui vì sắp về quê hay còn luyến tiếc điều gì nơi đất khách quê người. Nhưng dù sao, cái suy nghĩ ấy cũng vội vụt tắc trong đầu. Chỉ còn mười mấy tiếng nữa thôi là đến nhà, tôi vui lắm, vui vì biết rằng ở nơi đó có người đang chờ tôi về và có lời hứa tôi cần thực hiện.

Về rồi, về tới nhà rồi. Tôi thấy đằng xa, mẹ đang chờ tôi. Mẹ vẫn vậy. Câu đầu tiên mẹ nói vẫn là “Con ranh, tưởng mày quên đường về rồi chớ”. Tôi biết mẹ nói vậy thôi chứ mẹ thương tôi lắm. Tôi nôn về một thì mẹ tôi nôn tôi về mười. Tôi không để ý lời mẹ nói thêm gì nữa, tôi chỉ thấy ran ran tiếng gió rít qua cánh đồng bay qua đồi núi và đến với tai tôi. Đúng rồi, quê hương ta đó, Hoài Sơn ơi, tôi về rồi đây.

Nhà nội và ngoại tôi gần nhau, tôi chạy ra ngoại rồi phóng lên nhà nội. “Nội ơi nội, con về rồi đây, mùng 1 nội dẫn con đi theo thăm mộ cô hai với mộ dòng họ nữa nha nội”, tôi sung sướng reo lên khi mới vào đến sân nhà. Nội tôi năm nay đã ngoài 70. Nội không còn khỏe như trước nữa nhưng còn minh mẫn lắm. Tôi ôm nội, nội cốc đầu tôi “Ừ, về rồi đó hả, mùng 1 nội dẫn đi cho nhớ dòng nhớ họ”.

Tôi lẽo đẽo theo sau nội cùng mấy người anh, em như hồi còn nhỏ. Tôi không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi đi cùng nội thăm mộ vào mùng 1 Tết. Vẫn con đường đó, vẫn những người đó nhưng chỉ khác là tôi và mọi người đều lớn hơn hôm qua. Ánh nắng ban chiều chiếu qua kẽ lá rọi và mặt nội tôi, làm da mặt nội thêm nhăn nheo.

ba_-0

Đi qua con đường dốc núi, tôi thuận miệng hỏi nội “Tại sao đã già yếu hơn nhiều mà nội vẫn cứ đi lên mộ vậy nội”. Nội nói ngon ơ cứ như còn ở độ xuân thì, khỏe mạnh của sức trẻ “Nội mày còn sức là còn đi được. Tao đi để dẫn tụi mày đi để sau này tao không đi được còn tụi mày thay tao đi”.

Cầm nắm hương trên tay, nội chia cho các cháu vào thắp hương cho cô hai. Chăm sóc lại nấm mồ, tôi nhận thấy nội rưng rưng. Nội dặn tụi tôi “Sau này, nhớ chỗ này rồi đến để tảo mộ nghe, đặc biệt là Đào nghe con, con lớn nhất phải biết bảo ban các em để nó nhớ, nghe không”. Tôi cười vâng vâng, dạ dạ “Nội con còn đây mà lo gì, nội phải mạnh khỏe nhiều năm nữa để còn nhắc nhở tụi con chứ”. Tiếng lá rừng xào xạc trong gió nghe rù rì, rú rí, mây trên trời bồng bềnh buổi ban chiều. 

Tôi cùng nội quay về nhà, sắp hết một ngày Tết. Nhưng dù sao tôi đã làm một việc ý nghĩa. Tết là đây chứ đâu.

© Tiêu Xanh - blogradio.vn

Xem thêm: Ai cũng có tuổi trẻ và câu chuyện của thanh xuân | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bếp lửa

Bếp lửa

Tôi hiểu ra rằng không có mùa xuân nào ấm đẹp bằng chính nét xuân của quê nhà. Tôi ngồi nghe má kể chuyện bên bếp lửa. Nồi thịt kho trứng sôi ùng ục lẫn hương vị bánh tét, thả vào đêm ba mươi làm người ta nôn nao nhớ về những kỷ niệm vắng xa. Những tháng ngày ấy là khoảng trời hạnh phúc và êm đẹp.

Thoáng chút men tình

Thoáng chút men tình

Xin người giải nghĩa giúp tôi Bốn chữ “tình yêu trọn đời” Vài người vừa gặp không lâu Đã nói đến chuyện trọn đời cho nhau.

Tháng Năm

Tháng Năm

Dẫu thế nào đi chăng nữa, khi đã đi qua những ngày tháng tươi đẹp ấy, tôi mới biết trân trọng từng khoảng khắc chớp nhoáng ấy. Nhanh thôi, ai rồi cũng sẽ ra đời, đi làm và tự lập, cuộn vào vòng xoáy của thời gian mà quên mất mình đã đi qua những ngày còn trẻ đầy ngây ngô năm nào.

Tiễn biệt

Tiễn biệt

Tôi nghĩ chỉ cần những câu hát thiết tha đó được vang lên vậy là quá đủ, vậy là tôi chẳng cần phải nói thêm bất cứ điều gì. Và âm nhạc luôn là thế, âm nhạc là chỉ cần hát lên chỉ cần đàn lên chỉ cần vang lên những rung cảm sâu lắng nhất, vậy là đủ.

Từng dành cho nhau những danh xưng đặc biệt

Từng dành cho nhau những danh xưng đặc biệt

Anh luôn nhớ những gì em căn dặn: đừng vì nhớ em mà tìm ai đó để lấp đầy, đấy là anh đang không thương anh, cũng là tệ bạc với người. Anh hứa, em vẫn là một tế bào mà anh cất sâu trong đáy lòng chẳng dám lấy ra. Anh sợ mắt mình nhòa lệ khi nhìn nó. Và anh sợ phải đối diện với hiện thực là mình đã mất em.

Mưa rơi

Mưa rơi

Trời hôm nay sắp mưa rồi em Em có thấy cầu vồng xa khuất Anh nghe tim mình bao lần vẩn đục Trời nhiều mây sắp mưa rồi em

Chỉ sống cho một ngày

Chỉ sống cho một ngày

Chúng ta ước gì có thể trò chuyện với họ nhiều hơn, ngày mà họ còn trên đời. Nhưng lúc đó, khi ta có thời gian, ta lại dửng dưng, nghĩ rằng họ sẽ mãi ở bên cạnh ta như vậy. Người dù già đến đâu cũng có thể sống với ta thêm một năm nữa. Cho đến khi, họ đã thực sự rời xa ta.

Ai mới là kẻ đáng thương?

Ai mới là kẻ đáng thương?

Mẹ không có nơi để trút ra những mệt mỏi trong người, cho nên, con chấp nhận cho mình nhịn một chút để cái cảm xúc tiêu cực đang ứ đọng trong mẹ đi ra hết.

Dám yêu

Dám yêu

Chẳng phải đã bao năm xông pha nơi chiến trường nơi mà người ta hay gọi là làn tên mũi đạn là đầu sóng ngọn gió anh đã rất dũng cảm hay sao. Mà lúc đó là anh luôn có đồng đội bên cạnh còn giờ đây gần như suốt ngày anh chỉ có một mình.

Bây giờ là tháng mấy

Bây giờ là tháng mấy

Em đã quên ta hẹn ước những gì Mơ ra sao và ta khóc trong đau khổ Mơ ngày mai và hơi ấm trong tạm bợ Chút mưa rơi có ôm ấp tình mình

back to top