Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ông nội của tôi

2022-02-09 01:20

Tác giả: Tiêu Lệ Lam


blogradio.vn - Có lẽ giờ này, ông đã được gặp Bác nơi thiên đường. Người Cha ấy đón những đứa con kiên cường của mình đi, ông đã hoàn thành tâm nguyện rồi.

***

Hôm nay, tôi thấy một đoạn video ngắn trên Facebook. Bạn nữ trong đó đang tổ chức sinh nhật cho ông mình, người ông vui đến nỗi nước mắt rưng rưng. Tôi bất chợt nhớ về ông nội. Tôi cũng đã nhiều lần hỏi ông ngày sinh của ông, ông không nói mà chỉ bảo rằng, thời ấy người ta chẳng ai nhớ đúng ngày sinh của mình đâu, sống chết còn chưa rõ thì ai lại để ý mấy cái đấy. Tôi nghe vậy nên cũng thôi. 

Lúc ấy tôi không hề nghĩ rằng có lẽ trong cả cuộc đời của ông chẳng nếm được vị ngọt của bánh kem, cũng chẳng thể hiểu được ý nghĩa của câu chúc ngày sinh nhật. Tôi chúng chẳng tinh ý, không nhận ra mỗi năm vào giữa tháng 4, ông đều nấu cơm rồi gọi chúng tôi đến ăn với ông. Đến mãi sau này, tôi thấy chứng minh thư của ông, tôi mới biết trong đó ghi ngày sinh của ông là 17/4, dù không đúng đi chăng nữa, nhưng ông cũng muốn lấy một ngày để cùng chúng tôi đón. 

Giờ đây, tôi muốn cùng ông trải qua một ngày sinh nhật cũng không được nữa rồi, tất cả đều đã quá muộn rồi.

Ông nội bảo với chúng tôi, người ta bảo ông phải sống đến trăm tuổi, phải thấy con cháu cưới vợ gả chồng, rồi hai tay hai đứa chắt. Vậy mà ông ra đi vào một ngày đẹp trời năm 72 tuổi, để lại muôn vàn tiếc nuối cho chúng tôi. Ông chưa được chứng kiến bất kỳ hôn lễ nào cả, con cháu người Nam kẻ Bắc, khi ông mất chỉ có người bạn già 10 năm chưa gặp bên cạnh. 

ong_-94

Rõ ràng ngày đó ông mất, tôi có thể ở cạnh bên ông lúc cuối đời, để ông không cô đơn như vậy khi ra đi. Vậy mà tôi chậm mất, chỉ chậm mất 30 phút. Lúc bà nội báo cho gia đình tôi, tôi bàng hoàng không thể tin được. Tôi không dám vào buồng nhìn ông, chỉ ở bên ngoài dọn dẹp chuẩn bị, tự lừa mình rằng ông vẫn nằm ngủ trong đó. Đến lúc nhập quan, tôi mới bật khóc nức nở, tôi không muốn ông ra đi như thế, tôi vẫn chưa báo hiếu, còn rất nhiều điều muốn nói với ông. 

Tôi không thể quen được khi xuống nhà nội, không còn bóng dáng cao gầy của ông đứng đợi ngoài ngõ. Tôi chỉ có thể an ủi mình rằng, ông ra đi một cách nhẹ nhàng, không ốm đau bệnh tật, thanh thản như vậy mà buông xuôi.

Bà nội nói, ban sáng ông còn bảo với bà “Năm ấy bà ra đi, xa tôi tròn 10 năm. Nhưng lần này tôi đi, lại là cả một đời”. Bà vào Nam với con gái, tròn 10 năm không gặp ông. Trong căn nhà chỉ có một mình ông sống. Không có bàn tay chăm nom của phụ nữ, nhà cửa vẫn gọn gàng. 

Ông có một mảnh vườn rộng, trồng nhiều loài cây ăn quả. Tất cả ông đều để cho chúng tôi. Ông hay nấu cơm rồi gọi chúng tôi xuống ăn, tôi vẫn hay nghĩ rằng, ông nấu ăn còn ngon hơn bố nấu. Mỗi lần chúng tôi xuống chơi, ông đều thích lắm. Nhưng càng lớn, việc học hành bận rộn hơn, tôi càng ít xuống với ông.

Mỗi lần từ nhà ông về, ông lại nói “Đi xe phải cẩn thận, mắt nhìn tai nghe”. Đến khi tôi đã đi rất xa rồi, ngoảnh lại vẫn thấy ông đứng ở cửa nhìn theo. Mắt ông không tốt, không biết ông có nhìn được tôi không, hay chỉ là muốn yên tâm rằng khi ông còn nhìn thì tôi sẽ không xảy ra tai nạn, an toàn về tới nhà. Mỗi lần tôi được điểm cao, điều đầu tiên là xuống khoe ông nội. Ông sẽ cười thật tươi rồi mua một gói bánh nhỏ để thưởng cho tôi. Trời ngày hè nắng gắt, ông vẫn đạp chiếc xe đạp cũ đi mua cho chúng tôi cốc nước mát. Ông nội thương chúng tôi như thế, mà khi đó tôi lại chẳng thấy được. Khi ấy, tôi ngu ngốc đến nhường nào, chẳng biết trân trọng, bây giờ tiếc nuối cũng không kịp nữa.

ong_-_7

Hồi bé tôi vẫn hay thắc mắc, tại sao ông có thể kể nhiều chuyện hay thế, còn hay hơn cả cô giáo kể. Lớn hơn một chút, tôi mới biết chuyện ông kể là chính ông đã trải qua, những câu chuyện thời đánh Mỹ. Đúng vậy, ông tôi là một người lính. Vậy nên ông luôn gọn gàng, lưng khi nào cũng thẳng tắp, luôn căn dặn chúng tôi “mắt nhìn tai nghe”.

Ông bảo, khi ông cùng đồng đội hành quân về để nhận huân chương do chính cụ Hồ trao cho thì nghe được tin Bác mất. Các chú lính đi trên đường ai cũng đeo khăn tang, khi ấy đoàn người của ông mới biết hóa ra Bác vừa đi rồi.

Ông nội bảo, suốt 9 năm kháng chiến của ông, ông chưa từng được gặp Bác lần nào, đây là điều ông tiếc nuối nhất. Khi máy bay giặc ngay trên đỉnh đầu, có thể sắp chết, ông chưa từng khóc, nhưng ngày ấy ông khóc nhiều lắm. Ông ngậm ngùi, cả dân tộc cùng khóc mà, mặt ai cũng đau buồn, người Cha vĩ đại của nước ta đi rồi. 

Có lẽ giờ này, ông đã được gặp Bác nơi thiên đường. Người Cha ấy đón những đứa con kiên cường của mình đi, ông đã hoàn thành tâm nguyện rồi.

©Tiêu Lệ Tam - blogradio.vn

Xem thêm: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng “gia đình”

Tiêu Lệ Lam

Thay vì ngược dòng để đi lên đỉnh vinh quang cô độc, tôi thà xuôi theo đó mà xuống biển bao la.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có phải chăng

Có phải chăng

Có phải chăng ly biệt khúc từ ly Để anh biết mơ kia không tàn úa Và vần thơ ôm hồn trong hơi thở Biết chăng là ly biệt với chia ly

Cơn mưa hôm nay có cầu vồng (Phần 1)

Cơn mưa hôm nay có cầu vồng (Phần 1)

Xoay người lại con đường ban nãy, tôi lại thấy anh đứng đó. Tôi muốn chạy lại nhưng khoảng cách Thiên càng lúc càng xa tôi. Anh đứng đó chỉ mỉm cười rồi dịu dàng nói với tôi: “Tạm biệt Đan Thảo, người con gái anh yêu.” Con đường ấy biến mất cùng với anh, tôi sợ hãi bật khóc gọi anh trong vô vọng.

Vẻ đẹp của thanh xuân khi bạn nỗ lực từng ngày

Vẻ đẹp của thanh xuân khi bạn nỗ lực từng ngày

Bạn sẽ tìm thấy ở đây những kinh nghiệm thực tế về tự học, về tìm kiếm đam mê, về trải nghiệm thế giới, những cách thức rất cụ thể để thay đổi và tỏa sáng, cũng như những câu chuyện tràn đầy cảm hứng để bắt đầu.

Tự hỏi lòng

Tự hỏi lòng

Mai này ta nhớ nhau không Mai này ta nhớ những buồn không tên Vì tình ta nhớ môi tiên Vì tình ta nhớ nguồn hiền dạo chơi

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Chúng ta luôn gắn mác nỗi đau là điều gì đó tồi tệ và luôn cố xóa bỏ chúng ra khỏi cuộc sống của mình. Nhưng có một sự thật rằng, mọi thứ vẫn luôn ở đấy - trong trái tim và tâm trí của bạn. Chỉ là, bạn muốn chúng tồn tại với một ý nghĩa nào mà thôi.

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Nếu để sống theo kiểu chỉ tồn tại trên đời thì tôi đã hài lòng với những gì mình có, nhưng nếu để sống hạnh phúc thì tôi chưa đạt được. Chẳng phải, cuộc đời là hành trình mỗi người chúng ta đi tìm kiếm hạnh phúc sao? Nếu nó kết thúc thì cuộc đời có dừng lại không?

Nhớ em

Nhớ em

Em ơi em nhớ anh không Anh thì rất nhớ mênh mông khoảng trời Vô hồn gọi gió chơi vơi Vô hồn anh nhớ lời thơ vội vàng

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Tớ thật sự muốn nói với cậu điều này. Tớ là người không quá tin tưởng vào chuyện hôn nhân. Trước khi quen cậu, tớ luôn nghĩ rằng cuộc sống một mình sẽ dễ dàng và ít ràng buộc hơn. Nhưng từ khi cậu bước vào cuộc đời tớ, mọi suy nghĩ của tớ đã thay đổi.

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Nhưng đạo đức không chỉ dựa trên lý trí mà cần có cảm xúc. Như những thứ vừa được nêu trên chúng ta chỉ vừa xét đạo đức thuần túy về mặt lý trí mà bỏ qua hết mọi yếu tố cảm xúc. Thế nhưng khi xét đối tượng là con người thì không thể phủi đi hết mọi cảm xúc đi được.

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, không ai có thể sống thay cuộc sống của ai cả. Vậy nên, nếu cậu luôn sống trong lo sợ cái nhìn và sự phán xét của người khác về bản thân, thì rốt cuộc cậu sẽ không biết mình là ai và ý nghĩa cậu tồn tại là gì.

back to top