Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ông nội của tôi

2022-02-09 01:20

Tác giả: Tiêu Lệ Lam


blogradio.vn - Có lẽ giờ này, ông đã được gặp Bác nơi thiên đường. Người Cha ấy đón những đứa con kiên cường của mình đi, ông đã hoàn thành tâm nguyện rồi.

***

Hôm nay, tôi thấy một đoạn video ngắn trên Facebook. Bạn nữ trong đó đang tổ chức sinh nhật cho ông mình, người ông vui đến nỗi nước mắt rưng rưng. Tôi bất chợt nhớ về ông nội. Tôi cũng đã nhiều lần hỏi ông ngày sinh của ông, ông không nói mà chỉ bảo rằng, thời ấy người ta chẳng ai nhớ đúng ngày sinh của mình đâu, sống chết còn chưa rõ thì ai lại để ý mấy cái đấy. Tôi nghe vậy nên cũng thôi. 

Lúc ấy tôi không hề nghĩ rằng có lẽ trong cả cuộc đời của ông chẳng nếm được vị ngọt của bánh kem, cũng chẳng thể hiểu được ý nghĩa của câu chúc ngày sinh nhật. Tôi chúng chẳng tinh ý, không nhận ra mỗi năm vào giữa tháng 4, ông đều nấu cơm rồi gọi chúng tôi đến ăn với ông. Đến mãi sau này, tôi thấy chứng minh thư của ông, tôi mới biết trong đó ghi ngày sinh của ông là 17/4, dù không đúng đi chăng nữa, nhưng ông cũng muốn lấy một ngày để cùng chúng tôi đón. 

Giờ đây, tôi muốn cùng ông trải qua một ngày sinh nhật cũng không được nữa rồi, tất cả đều đã quá muộn rồi.

Ông nội bảo với chúng tôi, người ta bảo ông phải sống đến trăm tuổi, phải thấy con cháu cưới vợ gả chồng, rồi hai tay hai đứa chắt. Vậy mà ông ra đi vào một ngày đẹp trời năm 72 tuổi, để lại muôn vàn tiếc nuối cho chúng tôi. Ông chưa được chứng kiến bất kỳ hôn lễ nào cả, con cháu người Nam kẻ Bắc, khi ông mất chỉ có người bạn già 10 năm chưa gặp bên cạnh. 

ong_-94

Rõ ràng ngày đó ông mất, tôi có thể ở cạnh bên ông lúc cuối đời, để ông không cô đơn như vậy khi ra đi. Vậy mà tôi chậm mất, chỉ chậm mất 30 phút. Lúc bà nội báo cho gia đình tôi, tôi bàng hoàng không thể tin được. Tôi không dám vào buồng nhìn ông, chỉ ở bên ngoài dọn dẹp chuẩn bị, tự lừa mình rằng ông vẫn nằm ngủ trong đó. Đến lúc nhập quan, tôi mới bật khóc nức nở, tôi không muốn ông ra đi như thế, tôi vẫn chưa báo hiếu, còn rất nhiều điều muốn nói với ông. 

Tôi không thể quen được khi xuống nhà nội, không còn bóng dáng cao gầy của ông đứng đợi ngoài ngõ. Tôi chỉ có thể an ủi mình rằng, ông ra đi một cách nhẹ nhàng, không ốm đau bệnh tật, thanh thản như vậy mà buông xuôi.

Bà nội nói, ban sáng ông còn bảo với bà “Năm ấy bà ra đi, xa tôi tròn 10 năm. Nhưng lần này tôi đi, lại là cả một đời”. Bà vào Nam với con gái, tròn 10 năm không gặp ông. Trong căn nhà chỉ có một mình ông sống. Không có bàn tay chăm nom của phụ nữ, nhà cửa vẫn gọn gàng. 

Ông có một mảnh vườn rộng, trồng nhiều loài cây ăn quả. Tất cả ông đều để cho chúng tôi. Ông hay nấu cơm rồi gọi chúng tôi xuống ăn, tôi vẫn hay nghĩ rằng, ông nấu ăn còn ngon hơn bố nấu. Mỗi lần chúng tôi xuống chơi, ông đều thích lắm. Nhưng càng lớn, việc học hành bận rộn hơn, tôi càng ít xuống với ông.

Mỗi lần từ nhà ông về, ông lại nói “Đi xe phải cẩn thận, mắt nhìn tai nghe”. Đến khi tôi đã đi rất xa rồi, ngoảnh lại vẫn thấy ông đứng ở cửa nhìn theo. Mắt ông không tốt, không biết ông có nhìn được tôi không, hay chỉ là muốn yên tâm rằng khi ông còn nhìn thì tôi sẽ không xảy ra tai nạn, an toàn về tới nhà. Mỗi lần tôi được điểm cao, điều đầu tiên là xuống khoe ông nội. Ông sẽ cười thật tươi rồi mua một gói bánh nhỏ để thưởng cho tôi. Trời ngày hè nắng gắt, ông vẫn đạp chiếc xe đạp cũ đi mua cho chúng tôi cốc nước mát. Ông nội thương chúng tôi như thế, mà khi đó tôi lại chẳng thấy được. Khi ấy, tôi ngu ngốc đến nhường nào, chẳng biết trân trọng, bây giờ tiếc nuối cũng không kịp nữa.

ong_-_7

Hồi bé tôi vẫn hay thắc mắc, tại sao ông có thể kể nhiều chuyện hay thế, còn hay hơn cả cô giáo kể. Lớn hơn một chút, tôi mới biết chuyện ông kể là chính ông đã trải qua, những câu chuyện thời đánh Mỹ. Đúng vậy, ông tôi là một người lính. Vậy nên ông luôn gọn gàng, lưng khi nào cũng thẳng tắp, luôn căn dặn chúng tôi “mắt nhìn tai nghe”.

Ông bảo, khi ông cùng đồng đội hành quân về để nhận huân chương do chính cụ Hồ trao cho thì nghe được tin Bác mất. Các chú lính đi trên đường ai cũng đeo khăn tang, khi ấy đoàn người của ông mới biết hóa ra Bác vừa đi rồi.

Ông nội bảo, suốt 9 năm kháng chiến của ông, ông chưa từng được gặp Bác lần nào, đây là điều ông tiếc nuối nhất. Khi máy bay giặc ngay trên đỉnh đầu, có thể sắp chết, ông chưa từng khóc, nhưng ngày ấy ông khóc nhiều lắm. Ông ngậm ngùi, cả dân tộc cùng khóc mà, mặt ai cũng đau buồn, người Cha vĩ đại của nước ta đi rồi. 

Có lẽ giờ này, ông đã được gặp Bác nơi thiên đường. Người Cha ấy đón những đứa con kiên cường của mình đi, ông đã hoàn thành tâm nguyện rồi.

©Tiêu Lệ Tam - blogradio.vn

Xem thêm: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng “gia đình”

Tiêu Lệ Lam

Thay vì ngược dòng để đi lên đỉnh vinh quang cô độc, tôi thà xuôi theo đó mà xuống biển bao la.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Một lần nhớ về Ngoại

Một lần nhớ về Ngoại

Nhà ngoại tôi khá rộng, phía trước có một vườn rau cùng với một cây xoài to choảng đến nỗi phải ba bốn đứa cỡ tôi mới ôm xuể. Mùa xoài về, trái xum xuê đủ cho cả đám con nít trong làng ăn cả tháng. Từ vườn, đi thẳng ra sau sẽ tới gian bếp. Gian bếp được xây bằng gạch, không trát vữa. Bếp được đặt trên một bệ xi măng, phía dưới là một khoảng không gian dùng để chất củi. Mùa đông đến, đây là nơi ấm nhứt nhà. Tôi hay ở dưới này với bà tôi, vừa để giữ ấm, vừa để ăn những món ăn mà ngoại ưu ái cho tôi ăn trước. Khi thì một xiên thịt, một con cá nhỏ, hay đơn giản là một trái bắp nướng. Nằm chếch với gian bếp về phía sau là một chuồng bò kiểu cũ, mái lợp bằng rơm lấy từ ụ rơm to đùng đối diện.

Cứ độc thân một cách tỏa sáng, rồi sẽ gặp được người như ý

Cứ độc thân một cách tỏa sáng, rồi sẽ gặp được người như ý

Sống đúng thì mỗi giai đoạn đều sẽ trở thành một bản ngã tốt hơn của chính bạn. Trưởng thành không chỉ đơn giản là để thoát khỏi cảnh độc thân mà là khiến cho bản thân có thể trải nghiệm tất cả những việc gì có khả năng. Chỉ khi hiểu rằng cho dù hẹn hò, hay độc thân thì bạn vẫn sẽ sống một cuộc sống tốt đẹp bạn mới có thể bắt đầu yêu thương ai đó. Tình yêu đôi khi là yêu bản thân nhiều đến mức lan toả đến người khác và họ sẽ bị thu hút bởi sự lạc quan này. Dù thế nào, cũng xin chúc bạn cứ độc thân một cách tỏa sáng và rồi đúng lúc gặp được người như ý.

9 thói quen nhỏ giúp bạn luôn chiếm

9 thói quen nhỏ giúp bạn luôn chiếm "thế thượng phong" nơi công sở

Không cần phải là người giỏi nhất, chỉ cần là người "biết chuyện" nhất. Đôi khi, khoảng cách giữa một nhân viên mờ nhạt và một ngôi sao đang lên không nằm ở chỉ số IQ, mà nằm ở những tiểu tiết cực kỳ tinh tế này.

3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026

3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026

Trong guồng quay của vận mệnh, có những người sẽ thấy bầu trời bỗng chốc sáng bừng sau cơn mưa, nhưng cũng có người cần chậm lại một nhịp để bảo vệ thành quả của mình. Hãy cùng xem "bản đồ tài lộc" năm tới gọi tên ai nhé!

Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc

Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc

Không phải tình yêu nào cũng đẹp hết chỉ là hai người yêu nhau có kiên nhẫn và thật sự yêu nhau hay không để cùng nhau vượt qua khó khăn thử thách.

Hỏi cưới

Hỏi cưới

Em như lúa trổ đòng đòng, Thơm hương con gái, mát lòng người ta. Xuân về nắng rải hiên nhà, Em hong vạt áo, mặn mà nét duyên.

559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông

559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông

Sông Nại Hà còn trăm điều trắc trở, vậy mà Mạnh Bà vẫn đợi đời chờ bao năm, chỉ mong được gặp người trăm năm. Một khắc ngắn ngủi mà gieo cả bao đời. Vậy thì mình có đáng là chi? Bao năm tháng cũng không còn quan trọng, chỉ như gió thoảng qua. Người mình cần gặp có khi cũng đã gặp qua rồi, đợi ngày sau ta lại lần nữa lướt qua nhau.

Chúng tôi và thời đại của chúng ta

Chúng tôi và thời đại của chúng ta

Cảm xúc của chúng tôi cũng bị công nghệ nắn chỉnh theo cách riêng của nó. Chỉ cần mất điện một chút là lòng đã bồn chồn; mất mạng một lát cũng thấy như cả thế giới bị tách khỏi mình; quên điện thoại ở đâu đó thì cả ngày bứt rứt như đánh rơi một phần linh hồn. Bất an ấy, thiếu thốn ấy, trống trải ấy – đôi khi mạnh mẽ hơn cả việc thiếu đi một người bạn đồng hành thực sự. Chúng tôi dường như quen với việc được bao bọc bởi tín hiệu, sóng mạng, thông báo… đến mức quên mất rằng sự kết nối thật sự giữa con người với con người phải đến từ trái tim, không phải từ những biểu tượng trên màn hình.

Xuân về, Tết ở hai thời

Xuân về, Tết ở hai thời

Xuân xưa đến rất chậm thôi Theo làn khói bếp, tiếng cười sân quê Bánh chưng gói giữa đêm mê Cả nhà thức trắng, chuyện quê rì rầm.

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?

Chúng ta quen miệng gọi tên, quen cái không khí hối hả của những ngày cuối năm, nhưng liệu có bao giờ bạn tự hỏi chữ "Chạp" ấy từ đâu mà ra? Đằng sau một âm tiết mộc mạc là cả một hành trình lịch sử của những lễ tế ly kỳ và sợi dây gắn kết tâm linh bền chặt của người Việt từ ngàn đời nay.

back to top