Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ai cũng đã từng có một thanh xuân như thế

2021-11-22 01:25

Tác giả: Tiêu Lệ Lam


blogradio.vn - Thanh xuân của tôi có vô vàn ký ức, cũng có rất nhiều ‘vị khách’ đi ngang qua. Người đến, người đi. Có người vội vã lướt qua, nhưng cũng có người sẽ ở lại mãi mãi. Cảm ơn định mệnh đã kết duyên cho tôi và những người bạn ấy, để mãi sau này khi chúng tôi ngồi lại, sẽ bình thản mà kể lại chuyện năm nào. Không buồn, không hối tiếc.

***

Ánh nắng đầu hạ chiếu qua khung cửa sổ, cả lớp học yên tĩnh lạ thường. Trên bảng đen có dòng chữ được viết bằng bút xóa “Ngày hôm nay mà các em chán ghét chính là ngày hôm qua anh chị không thể trở về”. Tôi thấy rất nhiều khuôn mặt non nớt quen thuộc, và cả bóng lưng của một người đã nhìn vô số lần. Hóa ra, đây chính là giấc mơ mà tôi đã từng mơ trong rất nhiều năm, cũng chính là niềm khao khát của tôi khi đã trưởng thành.

Mười bảy, mười tám là cái tuổi giữa lưng chừng tuổi trẻ và trưởng thành, là cái tuổi dám yêu dám hận, dám ước mơ, cũng là khoảng thời gian nhiều tiếc nuối nhất. Khi còn trẻ chúng ta muốn mau mau trưởng thành, được tung cánh trên bầu trời rộng lớn. Nhưng khi thực sự đã được chạm tới những tầng mây, ta lại mong trở về ngày còn nhỏ. Tuy vậy ai cũng phải lớn lên thôi, ai cũng vội vã đi qua những cơn mưa đầu mùa.

em_4

Chúng ta của ngày ấy phấn đấu rất nhiều và cũng bất lực rất nhiều, có thành công, có cả thất bại. Nhưng từng người đều đạt được ước mơ của mình. Dù cho bị hiện thực khốc liệt quật ngã, chúng ta đều phải tự đứng lên và bước tiếp. Vì lớn rồi mà, tương lai của mình là tự mình xây.

Chúng ta của ngày ấy sớm chiều bên nhau, thân thiết như gia đình. Nhưng bây giờ, có người đã đi xa không còn gặp gỡ, có người không liên lạc đã lâu, có người gặp lại chỉ kịp chào hỏi rồi vội lướt qua nhau. Chung quy, chúng ta chỉ là những vị khách đi ngang qua trong thanh xuân mỗi người.

Chúng ta của ngày ấy từng hẹn nhau đi chơi, có khi đông đủ, có khi thiếu vài người. Cũng có một buổi hẹn bị chúng ta lãng quên trong mịt mờ kí ức, vì mùa thu năm ấy, chúng ta xa nhau rồi.

Chúng ta của ngày ấy còn quá trẻ để bảo vệ một người, quá yếu đuối để nói lời yêu thương, quá ngây thơ khi tin rằng có thứ sẽ tồn tại mãi mãi. Chúng ta cũng không thể hiểu được rằng, lời chào lại là lời tạm biệt sau cùng, tháng năm là cát bụi tro tàn của thời gian, trưởng thành là chia ly không ngày gặp lại.

em_10

Chúng ta ngày ấy cũng bắt đầu biết tương tư một người, cũng sẽ mải miết tìm bóng lưng ấy trong đám đông. Nhưng chỉ dám nhìn, không dám nói. Dưới cánh hoa phượng đỏ mình cũng từng xa nhau, nhưng vẫn sẽ lại gặp lại. Sao lần này chia tay, tôi lại chẳng thể nào tìm được bóng lưng cậu giữa muôn vàn người nữa. Năm năm tháng tháng, là tôi đã quên hay do duyên mình đã cạn? Hóa ra, thanh xuân đúng là để cho người ta lưu luyến.

Thanh xuân của tôi có vô vàn ký ức, cũng có rất nhiều ‘vị khách’ đi ngang qua. Người đến, người đi. Có người vội vã lướt qua, nhưng cũng có người sẽ ở lại mãi mãi. Cảm ơn định mệnh đã kết duyên cho tôi và những người bạn ấy, để mãi sau này khi chúng tôi ngồi lại, sẽ bình thản mà kể lại chuyện năm nào. Không buồn, không hối tiếc.

© Tiêu Lệ Tam - blogradio.vn

Xem thêm: Đó là một người mà tôi đã từng rất thương | Radio Tình Yêu

Tiêu Lệ Lam

Thay vì ngược dòng để đi lên đỉnh vinh quang cô độc, tôi thà xuôi theo đó mà xuống biển bao la.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều, họa mi à

Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều, họa mi à

Lại sắp vào tháng 12 rồi đấy, cuối mùa cúc rồi. Năm nay, cúc nở đẹp lắm Họa Mi à. Anh có ghé bà cụ ở ngã tư đường để mua vài bó cắm ở phòng. Đông năm nay lạnh như mọi năm, đôi lúc lại lất phất mưa phùn nữa. Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều.

Cảm ơn vì đã cho tôi những phút giây ấm áp

Cảm ơn vì đã cho tôi những phút giây ấm áp

Cảm ơn tháng 12 vì đã cho tôi những buổi sáng tốt lành, được ngắm nhìn người thân và những người tôi thương yêu tươi cười vui vẻ. Cảm ơn đã mang đến cho tôi nhiều niềm vui và không ít thử thách. Cảm ơn vì đã cho tôi một mùa đông thật ấm áp.

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em Yêu như cách tôi thấy em trên nền đồng xanh ngắt

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu Khoảng trời tôi nhìn qua khung cửa sổ Chở che tôi suốt mười hai năm học Khoảng trời trong vắt màu xanh ngọc Đẹp như tuổi thiên thần của tôi.

Thương về miền Trung

Thương về miền Trung

Con người miền Trung nơi đây thật thà chất phát, yêu thương lẫn nhau và nhiệt tình với du khách gần xa.

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Đông đã về. Gió vẫn thổi xuyên qua những mảnh tôn trước hiên nhà. Nhớ lại ánh nhìn đầu tiên tôi gặp, nhớ lại khoảng thời gian trước đây tôi và cậu chơi thân với nhau, tôi lại ước gì lúc đó đừng ngước lên nhìn ánh mắt ấy. Giá như không nhìn thì trong tôi đã không đầy sự phức tạp như thế này. Nhưng mỗi khi nhắc tới hai chữ “giá như” thì có lẽ đã quá muộn rồi. Năm 17 tuổi, tôi chưa thích ai nhiều đến thế. Còn cậu chưa biết ai thích cậu nhiều đến vậy?

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

W.G.Sebald, nhà văn Đức nổi tiếng chuyên viết về ký ức, chiêm nghiệm rằng “ký ức nằm ngủ trong chúng ta hằng tháng, hằng năm trời, lặng lẽ sinh sôi, cho đến khi thức dậy bởi một chuyện vặt nào đó”.

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Tôi đã từng hẹn hò một anh chàng vào mùa đông và chia tay vào mùa hè, chỉ vì tôi không muốn anh ấy nắm bàn tay ướt mồ hôi của tôi.

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Đã 6 năm trôi qua, tôi vẫn bồi hồi khi nhớ lại mùa hè năm ấy. Tôi của 6 năm trước chỉ là cô bé 13 tuổi còn anh cũng chỉ vừa bước vào Đại học. Tôi lúc ấy không có giữ số điện thoại cũng một bức hình của anh, tất cả những gì về anh chỉ nằm trong ký ức của tôi.

Anh sẽ đi cùng em

Anh sẽ đi cùng em

Nếu em đang muốn khóc Thì hãy báo cho anh Anh không phải dỗ dành, Giúp cho em cười được. Điều anh cần làm trước Là sẽ khóc cùng em

back to top