Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ai cũng đã từng có một thanh xuân như thế

2021-11-22 01:25

Tác giả: Tiêu Lệ Lam


blogradio.vn - Thanh xuân của tôi có vô vàn ký ức, cũng có rất nhiều ‘vị khách’ đi ngang qua. Người đến, người đi. Có người vội vã lướt qua, nhưng cũng có người sẽ ở lại mãi mãi. Cảm ơn định mệnh đã kết duyên cho tôi và những người bạn ấy, để mãi sau này khi chúng tôi ngồi lại, sẽ bình thản mà kể lại chuyện năm nào. Không buồn, không hối tiếc.

***

Ánh nắng đầu hạ chiếu qua khung cửa sổ, cả lớp học yên tĩnh lạ thường. Trên bảng đen có dòng chữ được viết bằng bút xóa “Ngày hôm nay mà các em chán ghét chính là ngày hôm qua anh chị không thể trở về”. Tôi thấy rất nhiều khuôn mặt non nớt quen thuộc, và cả bóng lưng của một người đã nhìn vô số lần. Hóa ra, đây chính là giấc mơ mà tôi đã từng mơ trong rất nhiều năm, cũng chính là niềm khao khát của tôi khi đã trưởng thành.

Mười bảy, mười tám là cái tuổi giữa lưng chừng tuổi trẻ và trưởng thành, là cái tuổi dám yêu dám hận, dám ước mơ, cũng là khoảng thời gian nhiều tiếc nuối nhất. Khi còn trẻ chúng ta muốn mau mau trưởng thành, được tung cánh trên bầu trời rộng lớn. Nhưng khi thực sự đã được chạm tới những tầng mây, ta lại mong trở về ngày còn nhỏ. Tuy vậy ai cũng phải lớn lên thôi, ai cũng vội vã đi qua những cơn mưa đầu mùa.

em_4

Chúng ta của ngày ấy phấn đấu rất nhiều và cũng bất lực rất nhiều, có thành công, có cả thất bại. Nhưng từng người đều đạt được ước mơ của mình. Dù cho bị hiện thực khốc liệt quật ngã, chúng ta đều phải tự đứng lên và bước tiếp. Vì lớn rồi mà, tương lai của mình là tự mình xây.

Chúng ta của ngày ấy sớm chiều bên nhau, thân thiết như gia đình. Nhưng bây giờ, có người đã đi xa không còn gặp gỡ, có người không liên lạc đã lâu, có người gặp lại chỉ kịp chào hỏi rồi vội lướt qua nhau. Chung quy, chúng ta chỉ là những vị khách đi ngang qua trong thanh xuân mỗi người.

Chúng ta của ngày ấy từng hẹn nhau đi chơi, có khi đông đủ, có khi thiếu vài người. Cũng có một buổi hẹn bị chúng ta lãng quên trong mịt mờ kí ức, vì mùa thu năm ấy, chúng ta xa nhau rồi.

Chúng ta của ngày ấy còn quá trẻ để bảo vệ một người, quá yếu đuối để nói lời yêu thương, quá ngây thơ khi tin rằng có thứ sẽ tồn tại mãi mãi. Chúng ta cũng không thể hiểu được rằng, lời chào lại là lời tạm biệt sau cùng, tháng năm là cát bụi tro tàn của thời gian, trưởng thành là chia ly không ngày gặp lại.

em_10

Chúng ta ngày ấy cũng bắt đầu biết tương tư một người, cũng sẽ mải miết tìm bóng lưng ấy trong đám đông. Nhưng chỉ dám nhìn, không dám nói. Dưới cánh hoa phượng đỏ mình cũng từng xa nhau, nhưng vẫn sẽ lại gặp lại. Sao lần này chia tay, tôi lại chẳng thể nào tìm được bóng lưng cậu giữa muôn vàn người nữa. Năm năm tháng tháng, là tôi đã quên hay do duyên mình đã cạn? Hóa ra, thanh xuân đúng là để cho người ta lưu luyến.

Thanh xuân của tôi có vô vàn ký ức, cũng có rất nhiều ‘vị khách’ đi ngang qua. Người đến, người đi. Có người vội vã lướt qua, nhưng cũng có người sẽ ở lại mãi mãi. Cảm ơn định mệnh đã kết duyên cho tôi và những người bạn ấy, để mãi sau này khi chúng tôi ngồi lại, sẽ bình thản mà kể lại chuyện năm nào. Không buồn, không hối tiếc.

© Tiêu Lệ Tam - blogradio.vn

Xem thêm: Đó là một người mà tôi đã từng rất thương | Radio Tình Yêu

Tiêu Lệ Lam

Thay vì ngược dòng để đi lên đỉnh vinh quang cô độc, tôi thà xuôi theo đó mà xuống biển bao la.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trăm năm bên nhau

Trăm năm bên nhau

Đôi mắt, tôi đang nhìn về phía trước và đang nhìn mọi người bằng chính đôi mắt trên trang giấy trắng của tôi ngay lúc này.

Niềm vui trọn tim anh

Niềm vui trọn tim anh

Ai cũng khen anh Cường, họ nói đúng là cha nào con nấy, là họ nói đến cái tâm của hai ba con anh Cường. Ba mất rồi giờ đến lượt con cũng mang hết tâm huyết và công sức để cuộc sống được sống thêm ý nghĩa và cuộc đời có thêm nhiều tình người rộng mở hơn.

Bạn đang che giấu cảm xúc?

Bạn đang che giấu cảm xúc?

Có những khoảng thời gian, chỉ cần chạm nhẹ vào kí ức cũng khiến chúng vụn vỡ. Dù có cố lờ đi thế nào thì vết thương trong tim vẫn ở đó, cảm xúc hỗn loạn ấy khiến bản thân rơi xuống khe vực bóng tối.

Ở lại hay ra đi

Ở lại hay ra đi

Ngắm nhìn anh - người thiếu niên em thương Cất lên khúc ca ấy Cùng hào vào mơ mộng em của em

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Cuộc hẹn chụp ảnh này, Phong cảm thấy có chút mong chờ. Khi bạn được gặp người tạo ra thứ bạn thích, trong bạn đã tồn tại một sự ngưỡng mộ về tài năng con người đó. Phong nghĩ mình nên kết bạn với anh chàng thú vị này.

Yêu “Nhạt

Yêu “Nhạt" nhưng “Lành"

Mình cố gắng nói ít đi, làm nhiều hơn. Kết quả là cách mình trả lời cho câu hỏi “Có yêu không?" Bởi mấy ai chấm điểm quá trình, cái cuối cùng chúng ta quan tâm chẳng phải là đích đến tròn, méo, vuông vức ra sao đúng chứ?

Năm mới xinh tươi

Năm mới xinh tươi

Trong bao bước chân nhẹ êm trên những con đường vắng Năm mới vừa đi qua với giao thừa rộn rã

Hai đầu ngọn sóng

Hai đầu ngọn sóng

Bảo thấy gia đình em rất giống một bài hát mà em hay nghe là “Ở hai đầu nỗi nhớ”, nhưng Bảo lại muốn thêm vào là gia đình có đến ba đầu nỗi nhớ lận. Vì mẹ luôn trong bệnh viện và quay cuồng với những ca cấp cứu với những bệnh nhân còn ba ở ngoài tận khơi xa, chỉ có mỗi Bảo ở nhà và luôn ngồi vào bàn ăn một mình.

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

back to top