Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ký ức một chút tuổi thơ và thanh xuân

2021-10-08 01:25

Tác giả: #Sâulắng


blogradio.vn - Mải trôi theo vòng quay công việc mình theo đuổi, mà quên mất thời thanh xuân đẹp nhất của mỗi người, suy nghĩ cũng khác hơn so với bạn cùng lứa…

***

Nhớ cái thuở khi lên 8, lúc ấy vô tư, vô lo lắm. Chẳng bận tâm những việc xung quanh cứ mãi rong chơi đến tận khi Mặt Trời đã khuất bóng, để những lần như thế sau những cuộc vui cười tít mắt là một trận đòn khóc vang trời vì ham chơi. Nơi tôi ở nằm trong con hẻm nhỏ không quá to, cũng không quá bé thuộc địa phận quận Bình Thạnh, lúc nào cũng đầy tiếng cười giòn tan của những đứa trẻ. Của những buổi chiều cùng nhau chơi trò trốn tìm, bắn bi, đá cầu... Cái thuở đó sao mà ngây ngô đến hồn nhiên.

Khi bọn trẻ con chúng tôi lên mười, có vài đứa phải cùng gia đình chuyển đi nơi khác. Đám trẻ con ngày nào chỉ còn lại vài ba đứa. Thời gian trôi qua để rồi những tiếng cười rôm rả của lũ trẻ ngây ngô không còn, thay vào đó là sự im lặng từ khi những người nơi khác về lập nghiệp.

Mỗi ngày như vậy trôi qua, tôi của những năm 12 tuổi đã trở nên ít nói hơn. Thời gian cứ trôi qua, khi mà tôi đón chào sinh nhật ở tuổi 17 của cuộc đời mình. Cũng là lúc tôi lao đầu vào đam mê nấu nướng. Ở cái tuổi 17 đến 22 của các bạn chắc sẽ có rất nhiều kỉ niệm phải không, nhưng với tôi thì khác. Ngày đó tôi bắt đầu lao mình vào ngọn lửa đam mê mình đã chọn, mỗi ngày như thế sáng đi đến tận tối khuya mới về đến nhà trên chiếc xe đạp tự tay mình mua được từ những tháng lương đầu tiên.

Mãi trôi theo vòng quay công việc mình theo đuổi, mà quên mất thời thanh xuân đẹp nhất của mỗi người, suy nghĩ cũng khác hơn so với bạn cùng lứa…

Năm đó tôi vừa tròn 22, nhận được lệnh nhập ngũ. Những bước chân đầu tiên đi vào quân ngũ còn nhiều bỡ ngỡ, nỗi nhớ nhà theo tôi suốt 2 tuần liền tại ngôi trường lớn Quân đội.

Những ngày tháng huấn luyện cực khổ trong quân đội, tôi được học rất nhiều điều hay cho bản thân, được đồng hành cùng các đồng đội dù đây là lần đầu trong hai năm sáu tháng quân ngũ của những chàng trai trẻ, với bao nhiêu hoài bão còn dang dở. Hai năm hơn xa nhà nhớ lắm, nhớ mùi bánh trưng mỗi khi Tết đến được cùng gia đình ngồi canh nồi bánh ấm áp mùi vị ngày Tết.

Tháng 1 năm 2014, ngày mà chúng tôi hoàn thành tốt nhiệm vụ quân ngũ của đời người trai trẻ. Đêm tối đó, trước ngày gửi cho nhau những lời tạm biệt vì ngày mai khi bước ra khỏi cánh cổng của ngôi trường quân đội, chúng tôi lại quay về với cuộc sống, với những dự định tương lai. Vậy mà cả đám con trai ôm nhau khóc nức nở như đứa trẻ con vậy. Hai năm sáu tháng bên nhau, cùng nhau hoàn thành tất cả nhiệm vụ được giao, cùng trải qua những ngày học tập huấn luyện gian khổ cũng kết thúc, năm đó tôi đã 25 tuổi.

Bước lên xe rồi là mỗi đứa một hướng, về đến quận Bình Thạnh tôi lên chiếc xe buýt đi về ngồi nhà thân thương, cùng những dự định sẽ làm cho tương lai. Xe đến nơi, xuống xe đi vào con hẻm quen thuộc trong lòng bao niềm vui sướng, khi sống xa gia đình ngừng ấy thời gian. Niềm vui không chọn vẹn, biết tin cả nhà đã chuyển về quận 7 vì trong công việc của anh hai làm ăn thua lỗ, suốt thời gian đó không ai cho tôi biết, vừa muốn trách, vừa buồn. Bước đi với đôi chân buồn bã, khi biết tin. Đến trước ngôi nhà thân thương mà ngày nào cả nhà còn cười đùa bên nhau. Chỉ biết nhìn rồi quay mặt hướng khác.

Được mọi người trong sớm cho biết địa chỉ mới, tôi bắt xe đi về ngôi nhà mới của gia đình. Ngồi trên chiếc xe buýt gần 45p, đến nơi là một con ngỏ nhỏ cách trạm xe 200m, đi từ từ vào gần ngôi nhà mới cùng ba lô và quân phục bộ đội còn đang khoác trên người. Nhìn thấy mẹ và bố đang ngồi xem tivi, gõ cửa vài cái như thường lệ mỗi khi làm về, thấy tôi mẹ đã bật khóc và bố bảo "Chú Bộ đội về rồi đó hả?" Tôi cũng không kìm được ôm mẹ khóc theo. "Dạ! Con về rồi"

Ngày tháng sau khi trở về, tôi lại lao đầu vào công việc với cái nghề mình chọn. Quên đi hẳn những điều tươi đẹp của cuộc sống ngoài kia, đến khi tôi có được vị trí mà bao năm mình cố gắng trao dồi làm việc. Những món ăn đầu tiên tôi làm ra, nhìn mọi người dùng hết trong bữa tối. Vui lắm, hạnh phúc lắm vì bản thân đã không bỏ cuộc những lúc gia đình và bản thân rơi vào khủng hoảng, để có được những ngày tháng vui vẻ quay quần bên nhau như ngày trước…

Ở độ tuổi hơn 30 như bao người cùng lứa như tôi, người ta đã tay bế tay bòng chăm con, còn lúc ấy mới cho phép bản thân mình biết yêu thương một người, nhưng tôi và người ấy cách xa nhau. Xa thôi nhưng những gì dành cho nhau là chân thành. Những cuộc gọi vội vài phút qua video chỉ biết an ủi nhau, hẹn nhau một ngày không xa được gặp nhau nắm tay đi trên con đường dài còn lại của cuộc đời mỗi người.

Những ký ức của tuổi thơ, thanh xuân còn dang dở còn đây và người cùng tôi đi hết quảng đường còn lại vẫn đợi. Chờ nhau nhé những buổi hẹn hò đôi lứa rong ruổi bên nhau, để mai này sánh bước trên con đường dài, cùng nhau vượt qua tất cả khó khăn viết nên câu truyện trái tim mang tên thanh xuân.

© Nguyễn Toàn - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 529: Mùa xuân của yêu thương và hạnh phúc

#Sâulắng

Thích chia sẻ và trao cho nhau những bài viết hay

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cô giáo mầm non

Cô giáo mầm non

Mỗi ngày mười tiếng ở trường Các cô bảo mẫu yêu thương học trò Nâng niu từng phút từng giờ

Miền ký ức

Miền ký ức

Bạn thấy đấy, tuổi thơ là thứ không bao giờ bị đánh cắp, ngay cả khi đã lớn, tuổi thơ vẫn ở đó để mỗi ngày lặng lẽ ghé qua chữa lành những vết thương cho bạn.

Mối tình buồn

Mối tình buồn

Mối tình buồn chớp nhoáng của cô gái nhỏ trong đêm hội làng nô nức

Tháng 9, chúng ta đã một mình trưởng thành!

Tháng 9, chúng ta đã một mình trưởng thành!

Người ta nói, khi bạn muốn giải tỏa cảm xúc hãy nói ra hoặc viết ra cảm xúc của bạn. Ấy thế mà tớ chả thể có nổi sức để viết nữa. Khi mọi thứ trải qua cả rồi, tớ mới ngồi đây viết lại những thứ đã qua khiến tớ có cái nhìn nhận về nhân sinh này.

Mảnh hồn quê

Mảnh hồn quê

Nước đã lên gần chạm mép bờ đê, những con nước ròng, nước lớn lững lờ mang theo những mảng phù sa bồi đắp, bên bồi bên lở. Yên hít mũi nghe mùi nước mắm kho quẹt thơm lừng, mằn mặn bốc ra từ gian bếp nhỏ. Ánh lửa đỏ hồng phản chiếu lên gương mặt của Yên đang lấm tấm mồ hôi. Mùa gió bấc về, lại nhớ mùi khoai, mùi bắp nướng lùi trong cái bếp dã chiến đêm giao thừa nấu bánh.

Hãy dành thật nhiều thời gian cho cha mẹ

Hãy dành thật nhiều thời gian cho cha mẹ

“Đã bao lâu rồi bạn chưa gọi điện hỏi thăm mẹ cha?”. Phải chăng đã rất lâu rồi. Có thể giờ đây những áp lực cuộc sống, nhịp thở ào ạt của thành thị cuốn bạn đi. Có thể giờ đây những cuộc gọi thăm hỏi mẹ cha cũng vơi dần.

Nghề giáo

Nghề giáo

Có người thầy cầm lấy ngọn đuốc đỏ Mang ánh sáng thắp lên triệu vì sao Có người thầy lặng lẽ vương bụi phấn Hát cho em một khúc ca yêu đời.

Bạn sinh ra đã mang một bản sắc riêng rồi

Bạn sinh ra đã mang một bản sắc riêng rồi

Tự chấp nhận và yêu thương bản thân là một quá trình phát triển cá nhân quan trọng. Nó không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng khi chúng ta làm được điều này, chúng ta có khả năng sống một cuộc sống tràn đầy niềm tự hào, tự tin và tình yêu.

Vì chúng ta xứng đáng được hạnh phúc

Vì chúng ta xứng đáng được hạnh phúc

Mưa bóng mây tuy chẳng dễ gặp, nhưng trong thời khắc ngắn ngủi ta bắt gặp khoảnh khắc kì diệu ấy, có lẽ lòng ta sẽ chợt lắng lại trong những xúc cảm bồi hồi.

Những ngày xanh tươi

Những ngày xanh tươi

Đôi lần chúng tôi muốn bỏ cuộc nhưng tim chúng tôi có dòng máu đỏ nóng rực chảy qua, dòng máu làm chúng tôi nóng lên mỗi khi tinh thần lạnh đi vì mệt mỏi.

back to top