Một mình không cô đơn
2020-07-08 09:30
Tác giả:
Lam Giang
blogradio.vn - Nhưng dường như không để sau này có cơ hội cô đơn, tôi với bộ quần áo thơm mùi nước xả đã đứng trước gương nở một nụ cười – là một mình không phải cô đơn. Và niềm vui của một mình tôi sẽ đi tìm nó kể cả trong lúc nấu ăn.
***
“Chẳng cần một ai nữa, bất kể ai cũng dư thừa”. Tiếng nhạc phát ra từ quán trà sữa đầu ngõ đang vang lên khắp con hẻm, trong xóm trọ của công nhân nghèo, nằm kề bên cạnh nó. Nghe phảng phất chút chua xót, chút não nề giữa buổi chiều tà khi ánh dương đang dần ngả về phía Tây.
Tôi tay xách lỉnh kỉnh rau dưa, thịt cá đủ dùng cho cả tuần thay vì đi chợ từng bữa, từng bữa mua chút ít theo khẩu phần của một đứa ăn như mèo.
Đèn xóm trọ chưa mở, tôi dùng vai hích vào công tắc, bóng đèn từ từ tỏa sáng, trông ảm đạm trong ánh sáng chưa tắt hẳn của bầu trời. Tôi cúi đầu ngắm nhìn chiếc bóng của chính mình, bóng tôi kéo dài, kéo dài cô đơn đến lạ. Một mình vội vàng, một mình tất bật giữa dòng đời xô bồ, hối hả.
Tra chìa vào ổ khóa, chúng khớp nhau đánh lên một tiếng cạch .Tôi bước vào phòng, quăng chìa khóa lên bàn, mở tung cửa sổ đón gió. Sáng nay ra khỏi nhà tôi thay cái áo ngủ vứt giữa phòng, chiều về nó vẫn nằm im đợi, đợi người duy nhất là tôi - chủ nhân của nó.
Nhìn một vòng, căn phòng nhỏ tôi thấy nó nhỏ bé như chính con người của chủ nhân nó. Mỗi vật dụng trong phòng đều là số một. Tôi cười trừ vậy là đủ dùng. Nếu muốn căn nhiều hơn số một thì mời về quê tôi. Về với gia đình, nơi chẳng ai nỡ để tôi cô đơn, để tôi muộn phiền.

Sống một mình tôi vẫn chịu khó nấu ăn, vừa ngon lại vừa đảm bảo dẫu hơi phiền phức một chút. Mở một bài nhạc yêu thích, chậm rãi rửa sạch rau, đun nấu, nêm nếm gia vị. Thỉnh thoảng hát theo một câu nào đấy của một bài hát bất kì nảy ra trong đầu, xoay tròn một vòng hẳn là yêu đời đến tha thiết.
Bữa cơm đón trăng ngoài của sổ, trăng với người nhìn nhau đồng cảm, đều một mình ấy mà. Cũng có ngày trăng vùi vào bóng tối, biến mất trên bầu trời. Ai mà không có lúc mệt mỏi với cuộc sống của chính mình.
Người cô đơn cũng vậy. Khi đó họ tự tạo cho mình một khoảng lặng trong bóng tối, chơi vơi, trống rỗng và tôi nghĩ hãy để họ ở đấy. Nhất định rồi họ sẽ tự biết cách chữa lành, tự vực dậy, tự chạy bằng đôi chân mình trên con đường đời dài tít tắp. Không cần một bờ vai, không cần một bàn tay, không cần một lời an ủi, động viên.
Cuối tuần xuống phố, phố đông người riêng tôi thì lạc lõng, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm. Vào một cửa tiệm mua một cái áo, đứng trước gương soi. Cô nhân viên bảo “Chị mặc đẹp lắm”. Tôi gượng cười “Cảm ơn em”.
Vào một tiệm cà phê, quán có Nhạc Trịnh tôi gọi một li cà phê sữa đá, ngồi ngay khung cửa kính nhìn ra ngoài đường. Ngắm dòng người qua lại, ngắm những khuôn mặt đầy đủ cảm xúc vui, buồn, mệt mỏi, lo âu. Lúc ấy, thời gian như chững lại nơi ta, cho ta cảm giác thư giãn.
Đó là những phút giây chiêm nghiệm về cuộc đời, về nhân sinh thế thái. Và bỗng thấy một nỗi buồn không tên len lỏi . Nhấp một ngụm cà phê , cảm nhận vị đắng ngọt tan trên đầu lưỡi, tự nhiên thấy nỗi buồn nhân lên, buồn tới bật khóc “Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi,đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt,trên hai vai ta đôi vòng nhật nguyệt, còn mãi trong ta một cõi đi về”.
Mưa, mưa về thành phố không báo trước. Chồi non bật ra khỏi lớp vỏ hạt thô cứng, vươn mình uống nước, đón nắng, gió.
Mưa xóa mờ vệt nước mắt trên khuôn mặt không rõ cảm xúc của tôi. Mưa lạnh đấy nhưng có lẽ lòng người còn giá lạnh hơn, lạnh tới nỗi tôi thà chạm vào mưa, thà để mưa thấm ướt thân thể. Cảm sẽ tự mình uống thuốc, tự đắp chăn ấm nằm ngủ. “Ừ, Mệt rồi. Ngủ đi. Đừng đợi ai nhắc”.
Ngày mới thức dậy ngập tràn ánh nắng mai và tiếng chim hót líu lo. Tôi vươn vai, mở toang cửa sổ nhìn bông hoa mặt trời sáng chói và lòng chẳng còn dư âm mỏi mệt.
Chuyện ngày hôm qua đã vội biến mất trong một xó xỉnh nào đấy. Tôi thay bộ quần áo thơm mùi nước xả vải, khóa chặt nỗi cô đơn trong căn phòng và lại vui vẻ đi làm.
Ai bảo cô đơn khó sống lắm nhưng với tôi tôi thường mỉm cười “Sống quen rồi biết phải làm sao?”
Nếu sau này không sống một mình như vậy nữa chắc hẳn tôi sẽ rất nhớ tôi của những ngày tháng cô đơn. Sẽ rất nhớ cảm giác buồn tủi, lẻ loi nhưng không muốn thay một điều gì.
Nhưng dường như không để sau này có cơ hội cô đơn, tôi với bộ quần áo thơm mùi nước xả đã đứng trước gương nở một nụ cười – là một mình không phải cô đơn. Và niềm vui của một mình tôi sẽ đi tìm nó kể cả trong lúc nấu ăn.
© Lam Giang – blogradio.vn
Xem thêm: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)
Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.















