Cảm ơn người, vừa là mẹ vừa là cha của con
2020-10-10 01:25
Tác giả:
Lam Giang
blogradio.vn - Bà không đi bước nữa : “Sao nào? Tao không phải là bố mày sao? Có bà mẹ nào đàn ông như tao không?”
***
Người đàn bà đen đúa vai u thịt bắp, dáng thô kệch, mạnh mẽ tóm lấy tay người thanh niên bẻ quặt ra phía sau. Nhanh như cắt, bà hướng bàn chân đạp thẳng xuống khuỷu chân anh chàng cao hơn bà nửa cái đầu, mái tóc xoăn rối bù theo đà cúi gục xuống khi vừa khụy đầu gối tiếp nền đất trắng, mịt mù lớp bụi xốp mềm.
Người ta xúm lại chỉ trỏ.
“Người đâu hung dữ như quỷ!”
“Thứ đàn ông chứ đàn bà gì mà như thế ”
Mặc kệ những lời bàn tán, chê bai, dè bỉu. Người đàn bà thản nhiên vuốt lại mái tóc tém ra sau, đội lại cái nón lưỡi trai che đi vầng trán dô bướng bỉnh. Bà liếc đôi mắt sắc lẹm xuyên quá đám đông, dán lên anh chàng vẫn nằm gục dưới đất, không phải vì đau, mà vì choáng váng,vì xấu hổ, nhục nhã.
“Sống làm người không làm cầm thú! Thứ đàn ông như mày so ra với một con vật cũng không xứng”
Bà hung hăng bỏ đi, đôi chân đất giẫm tung bụi mù mịt. Không ai hiểu chuyện gì,họ xôn xao một hồi cũng tản dần dần nhưng câu chuyện về sự việc hôm ấy vẫn âm ỉ lan truyền với nhiều phiên bản thêm mắm, dặm muối và tôi chẳng hề bận lòng, dẫu người đàn bà hung hãn ấy là mẹ tôi.
Tôi ở đây, ngồi đờ đẫn trên chiếc giường đơn sơ trong căn nhà gỗ nhỏ bé, mắt vô thần trông ra ngoài cửa sổ. Vẫn ôm chặt chiếc chăn mỏng trong lòng, để nước mắt có chỗ mà neo đậu. Tôi là con bé mít ướt.
Mẹ tôi vào nhà, bà vứt cái mũ bay thẳng về chỗ tôi, giận dữ gầm lên:
“Mày có im đi không? Ngu thì ráng mà cắn răng chịu. Mày khóc cho ai coi, cho cái thằng không bằng cầm thú ấy hả? Tao cấm, từ này đừng khóc vì mấy con người không đáng trước mặt tao nữa!”
Tôi ngước đôi mắt sưng mọng lên nhìn bà. Tôi biết mẹ đang mất bình tĩnh khó mà kiểm soát hành động. Tôi im bặt, lặng lẽ khóc không thành tiếng, nom khổ sở.
.jpg)
Mẹ tôi là thế, không giống bất kì người đàn bà yếu đuối nào. Mẹ giống đàn ông. Hẳn là như thế, một người đàn ông cọc cằn, thô lỗ. Bà sánh ngang đàn ông vì bà là người đàn bà duy nhất làm nghề chạy xe ôm kiêm nghề bốc vác. Ở đâu có việc nặng nhẹ, tốn sức, ới một tiếng, bà chẳng nề hà để kiếm vài đồng bạc lẻ cơ cực.
Nhà chẳng có ruộng vườn, có mỗi căn nhà nhỏ xíu rách nát của bà ngoại để lại. Hè nóng, đông lạnh, thủng lỗ chỗ, xiêu vẹo tưởng chừng một cơn bão nhẹ cũng không trụ nổi.
Mẹ bỏ nhà đi từ năm mười sáu tuổi. Năm năm sau quay về, bụng bầu vượt mặt. Bà ngoại cãi nhau với mẹ một trận ầm ĩ, rồi đổ bệnh nặng liệt giường một thời gian. Ngày bà ngoại vừa trút hơi thở cuối cùng trong căn nhà ngói lụp sụp vì cơn đau tim, mẹ liền đau bụng rồi sinh ra tôi. Sinh non trước một tháng. Gia đình không có nóc dột từ trên dột xuống dưới. Tôi và mẹ tôi, nào có ai biết mặt cha mình.
Ngày nhỏ, bị lũ bạn trêu chọc tôi mếu máo hỏi mẹ: “Cha con là ai hả mẹ?”
Mẹ sẽ nổi giận, ném con dao thái rau dở trong tay bay về góc nhà, đập mạnh vào tấm ván tường: “Mày hỏi cái thằng trời đánh ấy làm gì?”
Tôi sợ hãi quên cả khóc. Cứ mở to đôi mắt trân trân nhìn dáng vẻ nổi điên của mẹ.
Mẹ chưa bao giờ khóc, người đàn bà sắt đá ấy, nói tôi là đứa con bà không mong muốn nhất bởi tôi không giống bà, tôi dễ bị xúc động, là hồ nước mắt nhấn chìm cuộc đời bà. Tôi lại hay tủi thân, hay khóc, nói nặng, nhẹ, bâng quơ đều trào nước mắt. Không thể gượng ép tôi trở nên mạnh mẽ, mẹ mặc kệ tôi, muốn khóc bao lâu thì khóc. Hết nước mắt sẽ tự động nín, mệt sẽ tự thiếp đi trên cái giường đơn sơ, trông ra vạt nắng ngoài cửa sổ mà bình tâm trở lại.
Bà không đi bước nữa: “Sao nào? Tao không phải là bố mày sao? Có bà mẹ nào đàn ông như tao không?”
Tôi bật cười. Mẹ tôi rất đẹp nếu không có mái tóc tém, làn da đen sạm vì nắng gió và bắp tay nổi lên do làm việc nặng nhọc. Mẹ có đôi mắt bồ câu sắc xảo, mũi cao , đôi môi mỏng, may mắn tôi là phiên bản nữ hoàn hảo của bà khi chưa xâm lấn vào những ngày tháng cơ cực.
Thấy tôi ngồi bên cửa sổ cầm đóa hoa hồng, ánh mắt mơ màng, thỉnh thoảng bật cười khe khẽ. Mẹ ló đầu ra, tỏ vẻ không vui: “Biết yêu rồi hả? Cẩn thận cái lũ ấy lừa mày phỉnh bụng ra.”
Nhét sâu bông hồng xuống gối, tôi đỏng đảnh:” Con gái mẹ đâu dễ để bị lừa vậy đâu?”
Thế mà tôi bị lừa thật. Tôi sợ hãi, yếu đuối và bất lực, chỉ biết ôm mặt mà khóc , tưởng chừng có thể lịm đi bất cứ lúc nào.
Mẹ nổi điên đập hết mấy thứ đồ chẳng giá trị trong nhà. Bà lấy cái nón đội lên đầu, lao ra khỏi nhà quên cả mang dép, đi tìm cái thằng “khốn nạn” trong miệng bà để dần cho nó một trận.
.jpg)
Tối hôm ấy, bên ánh đèn tỏa ánh sáng que quắt, mẹ ôm lấy tôi, cho tôi gác đầu dựa trên đôi vai rộng, vững chãi của mẹ. Tưởng như đôi vai người đàn bà ấy đủ chở che một đời cho tôi.
Đêm tĩnh lặng, bầu trời lấp lánh những vì sao, dày đặc như dòng sông hàng nghìn năm vẫn chảy, mang theo mộng ước của kiếp người gửi thấu cao xanh. Con tắc kè trốn trong mái ngói, thò đầu ra tặc lưỡi thở than: Tắc kè! Tắc kè! Cái âm thanh chỏi lên giòn giã mà tôi thấy lòng mình chới với mãi tận đâu đâu.
Mẹ kể tôi nghe về cuộc đời của mẹ.
Năm mười sáu tuổi, mẹ bỏ lên thành phố cùng đứa bạn gần nhà, thề không thành công không trở về. Đời đâu là giấc mơ, bà kinh qua đủ việc nhưng tính khí đàn ông của bà khó hòa nhập, cự cãi nhau là đổi việc.
Bẵng đi hơn ba năm, bà gặp được người đàn ông trắng trẻo, thư sinh và đặc biệt có học thức. Người đầu tiên khiến bà rơi nước mắt như người con gái yếu đuối trong một đêm chếch choáng hơi men. Sau ngày hôm đó, họ sống chung như vợ chồng, tằn tiện, tích góp, chờ ngày đứa con nhỏ ra đời. Tuy thiếu thốn nhưng lúc nào cũng ngọt ngào, hạnh phúc. Mẹ bảo tình yêu là mảnh vải che mắt người ta. Mà phụ nữ thì cả tin lắm, nói gì cũng tin, chẳng nghi ngờ đã vậy còn nơm nớp sợ mất người kia.
Ấy nào đời như thơ, một ngày bà trở về, ngày những cơn mưa mùa hạ kéo về thành phố, xua tan đi cái nắng gay gắt, xua luôn người đàn ông mẹ yêu cùng số tiền khổ sở dành dụm được.
Ngày mưa hôm ấy, một người đàn bà vạc cái bụng to dềnh dàng, thất thểu tìm chuyến xe đò, trở lại ngôi nhà cũ xiêu vẹo, có người mẹ già mỏi mắt trông con.
Sau chuỗi ngày khổ đau ấy, mẹ tự hứa với lòng sẽ trở lên mạnh mẽ hơn hẳn con người trước đây của mình. Không khóc, không dựa giẫm, không tin tưởng vào bất kì người đàn ông nào.
Tôi rầu rĩ hỏi mẹ: “Liệu đứa con trong bụng con có phải chịu kiếp số giống mẹ con mình không?” Tay tôi vô thức không ngừng xoa trên cái bụng phẳng.
Mẹ cười: “Con biết tại sao mẹ không khuyên con bỏ đi như những người khác không?”
Tôi thận trọng lắc đầu.
“Trẻ con không có tội tình” Mẹ tôi bỗng dịu dàng hơn hẳn, trong màn đêm đôi mắt bà trở nên long lanh: “Như mẹ lựa chọn sinh con ra và giờ con cũng vậy! Không ai chọn được nơi mình sinh ra nhưng ta được chọn cách sống. Với mẹ con là món quà tuyệt vời nhất trong cuộc đời của mẹ cũng giống như… mẹ đối với bà ngoại con..” Mẹ ngưng lại vì xúc động: “Chỉ tiếc mẹ không phải đứa con có hiếu”

Tôi òa khóc vùi đầu vào trong lòng mẹ. Mẹ ôm lấy tôi. Đây là lần thứ hai mẹ khóc từ khi trưởng thành, khóc cho bà, khóc cho mình, khóc cho con, khóc cho giọt máu đang lớn lên trong bụng tôi.
Thật ra khóc dễ dàng hơn nuốt ngược nước mắt vào trong, nó giống như xóa sạch những khổ đau chất chứa bằng cách tống khứ ra bên ngoài. Khóc không phải là yếu đuối, khóc là để sau đó mạnh mẽ đứng lên.
Trong dòng xúc động, bất ngờ mẹ buông tôi ra, gõ trán tôi đau điếng: “Con ranh? Ai bảo mày có thai đâu chứ?”
Mẹ làm tôi ngơ ngác, kinh ngạc không nói lên lời.
“Nó bảo dạo mày uống say nó đưa mày về giao cho mẹ đã làm gì mày đâu, mẹ mày là ai mà nó dám đụng vào chứ? Chia tay xong nó dọa mày cho mày sợ! Con ranh, làm tao suýt nữa giết nó!”
Mẹ tưởng nghe xong lời ấy tôi phải nhảy lên vui sướng. Nhưng không tôi càng khóc lớn và mẹ thì bối rối ra mặt.
Tôi khóc vì hạnh phúc.
Cuối cùng, sau tất cả tôi cũng hiểu được mẹ tôi - người phụ nữ tính đàn ông thô lỗ, cọc cằn, nhưng lại có trái tim thiện lương, ấm áp, mạnh mẽ nhất trần đời. Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con!
© Lam Giang - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Bỏ lại những bộn bề để trở về với mẹ | Family Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống















