Ba tôi – người mẹ trong ngôi nhà nhỏ
2016-06-08 01:28
Tác giả:
Năm tôi lên ba tuổi thì mẹ vào bệnh viện tỉnh sinh em bé. Tôi và ba chờ đợi để rồi nhận được cái lắc đầu buồn bã của bác sĩ. Tôi còn quá nhỏ để có thể hiểu được cái lắc đầu đó. Nhưng điều tôi không thể quên là khuôn mặt méo xệ, đôi môi bậm lại đến tím tái của người đàn ông.
Những ngày sau, ba tôi lặng lẽ hơn. Tôi khẽ nắm lấy tay ba, lắc lắc hỏi nhỏ:
“Có phải là mẹ đi xa thiệt xa hông ba, bà ngoại nói với con vậy.”
Ông chẳng nói gì mà ôm tôi vào lòng, một lúc sau tôi thấy vai áo bé nhỏ của mình có cái gì đó ươn ướt. Ba tôi khóc.

Ba tôi là thợ mộc nên lúc nào mồ hôi cũng nhễ nhại, lúc nào cũng có những cây bút chì vắt gọn trên vành tai trông ngồ ngộ. Khi nghỉ mệt ba thường vác tôi trên vai cười đùa. Ba nói: “Con người cũng giống như cái cây gỗ này nè, nếu muốn đẹp thì phải được gọt tỉa. Dù thương con nhưng hễ con gái phạm lỗi là ba phạt nghiêm à ngen.”
Hồi nhỏ mỗi lần làm lỗi, ba thường bắt tôi nhảy dây 20 – 30 – 40 cái, tùy theo mức độ nặng nhẹ, hoặc là đi đếm xem có bao nhiêu khúc gỗ ba chưa dùng. Có thể đếm từ sáng đến trưa vẫn chưa có kết quả để báo cáo, vì tôi học toán dở tệ.
Có những ngày ba đội mưa tầm tã đưa đón tôi đi học. Còn nhớ năm lớp mẫu giáo lớn tôi được chọn đi thi Bé khỏe bé ngoan ở huyện, ông mừng và hãnh diện lắm. Ba tôi đã phải dậy sớm hơn, thức khuya hơn đóng cho xong những cái bàn cái tủ để đủ tiền mua cho tôi một cái đầm đẹp. Nhiều đêm khi giật mình thấy ba vẫn đục, đóng tôi úp mặt vào gối khóc nấc mà sợ ba nghe thấy. Mỗi khi như vậy ba chỉ ôm tôi. Bàn tay ba vừa khỏe để cưa cây, bào gỗ, đóng ghế vừa đủ dịu dàng để vỗ về, vuốt tóc đứa con gái nhỏ của mình.

Vắng đàn ông quạnh nhà, vắng đàn bà quạnh bếp. Ba tôi là người cừ nhất vừa lo xoay sở kinh tế gia đình, vừa kiêm luôn việc nội trợ. Lớn hơn một chút, tôi bắt đầu tham gia vào việc nấu nướng để đỡ đần ba. Ngày đầu tiên tôi vào bếp mặt mày nhem nhuốc lọ, đồ đạc lung tung, cơm thì chưa chín… Ba tôi nói: “Làm việc gì con cũng đừng quá lo sợ, hễ con sợ thì chắc chắn nó sẽ xảy ra. Giống như hôm nay con nấu cơm, con sợ cơm không chín nên cứ mở nắp ra xem làm nồi cơm bị bay hơi. Vậy là ba con mình ăn mì gói.” – trên mặt ba là nụ cười hiền như nụ cười của một người mẹ đang dạy con gái.
Ba tôi - người thợ mộc đơn sơ chấc phác ấy đã dạy tôi những điều bình thường nhưng không hề tầm thường. Hồi còn đi học, cứ đến ngày Lễ của mẹ, các bạn tôi thường mua quà để tặng mẹ. Riêng tôi mua bút chì, một cây đục mới hay một cái dũa để tặng ba mình. Với tôi ba như một người mẹ luôn chăm sóc con từng ly từng tí, ba là người “Phụ nữ” của tôi và chỉ riêng tôi mà thôi. Tôi thương ba, thương luôn phần của mẹ thương ba.
Luôn khỏe mạnh nhé ba của con!
© Thảo Song – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Gia đình mãi là nơi tuyệt vời nhất
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.






