Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tấm lưng trần của cha

2016-04-21 01:04

Tác giả:


blogradio.vn - Hình ảnh người đàn ông xa lạ đó sao mà gần gũi, quen thuộc và thân thương quá đỗi. Bất chợt, nó nhớ bố.

***

Sáng hè, dù cố tình nằm ườn trên giường, lim dim đôi mắt cũng không thể nào thắng nổi những tia nắng chói lóa len lỏi qua khe cửa sổ. Ngoài đường, nắng vàng đã ruộm đều khắp mặt đường. Hơi nóng bốc lên từng quầng. Tiếng ve trên những ngọn bạch đàn xa xa kêu râm ran như những bản nhạc hòa cùng tiếng còi xe inh ỏi. Dòng người xuôi ngược vội vã lướt đi.

Phố chợ buổi sáng thật đông người. Những chiếc xe chở đầy hoa quả, gà vịt xếp hàng dài để đổ buôn cho những quán nhỏ ven chợ. Kẻ bán người mua xì xèo. Từng đoàn người và xe nối tiếp những bước chậm rãi. Ai cũng mong sao cho qua khỏi đám đông hỗn độn này. Nếu không đủ kiên nhẫn thì tốt nhất nên chuyển hướng đi lối khác cho nhanh. Có lẽ, trong cuộc sống bộn bề, vội vã và lo toan thì đây chính là lúc mỗi người có một chút kiên nhẫn, một chút bình tâm để lắng nghe những thanh âm của cuộc sống.



Ánh mắt nó chợt dừng lại khi bắt gặp một người đàn ông lưng trần, gày gò và đen nhẻm đang khom mình vác trên vai một bao tải kềnh càng những rau củ quả. Ông nhẹ nhàng đặt bao xuống rồi thở phù ra hơi. Ông đưa tay lên cổ kéo chiếc khăn bông trắng đã chuyển sang màu cháo lòng mà lau qua quýt lên trán, mặt, cổ và tấm lưng nhễ nhại mồ hôi của mình. Ông vác hết bao này lại tiến nhanh đến chiếc xe tải chở đầy những bao tải rau củ để kề vai vác tới bao tiếp. Hai người đàn ông phụ xe lực lưỡng trên xe cầm hai đầu bao tải quai mạnh lên vai người đàn ông đó. Tấm lưng trần sụn xuống, hai chân ông bạnh ra, bấm chặt như bấm xuống đường trơn ngày mưa đổ. Ông cố giữ thăng bằng và đi tiếp. Người đàn ông đó làm nghề bốc vác thuê.

Hình ảnh người đàn ông xa lạ đó sao mà gần gũi, quen thuộc và thân thương quá đỗi. Bất chợt, nó nhớ bố. Nhớ những lúc nông nhàn bố vẫn thường tranh thủ đi làm thuê cho người ta. Khi thì phụ hồ, khi khác lại vác thuê cà rốt, cải đường hay thóc lúa cho xưởng chế biến nông sản gần nhà. Cứ ai cần gì là bố làm nấy, bất chấp nắng mưa, gió rét. Nhất là mùa hè, dưới cái nắng quê gay gắt cùng mùi rơm rạ oi nồng xộc vào mũi cay xè, bố vẫn huỳnh huỵch vác, chở thóc thuê cho người ta. Trở về sau mỗi lần, bố lại ngồi bệt xuống hiên nhà cười cười nói nói bảo nó rót cho cốc nước uống. Bố móc hết tiền trong chiếc túi áo bộ đội cũ kĩ, nhàu nhĩ đang mặc trên người rồi bỏ cả vào chiếc mũ cối của mình mà đếm đếm, nhẩm nhẩm. Nụ cười mệt nhọc nhưng ánh mắt ánh lên niềm vui khôn tả. Hình như, chẳng bao giờ bố than vãn nửa lời. Có lẽ, tất cả sự cực nhọc dường như quá tải ấy của một người đàn ông đã được xoa dịu bằng liều thuốc tinh thần là ba đứa con còn nhỏ dại.

“Bíp bíp bíp”…tiếng còi xe kêu liên hồi làm cắt ngang suy nghĩ của nó. Giật mình quay lại, nó thấy đoàn người và xe vẫn đang chờ nó đi để có khoảng trống đi tiếp. Nó đề xe, vào số đi tiếp. Bàn tay vẫn run run, đi trong miên man những bộn bề suy nghĩ. Giọt mồ hôi của ngày hè nắng gắt hay giọt nước mắt mặn chát chảy xuôi nơi cổ họng nghẹn đắng.

© Trương Thị Hồng Tươi – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Thư gửi ba ở nơi rất xa


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

back to top