Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cũng chỉ là một quãng thanh xuân mà thôi

2021-09-16 01:35

Tác giả: Đông Đông


blogradio.vn - Điều đáng sợ nhất khi phải đối mặt đó không phải chúng ta không biết cách đối mặt với nó thế nào. Mà là khi rõ ràng chúng ta biết phải làm thế nào để đối mặt nhưng lại không có dũng khí để làm điều ấy…

***

Tôi đứng trước sảnh sân bay trống rỗng nhìn ra bầu trời sau nhiều lớp kính trong, khẽ kiếm tìm cái tên cũ trong hộp thoại đã đưa vào lưu trữ.

“Liệu mình còn bắt đầu lại được không anh?”

Tôi nhấn gửi đi, trong lòng nhẹ nhõm. Dường như không còn quan tâm đến câu trả lời có hoặc không nữa, chỉ là có những chấp niệm con người ta nhất định phải nói ra mới cam lòng mà buông bỏ. Mặc vô nghĩa, mặc kết quả không đi về đâu…

Những người không tương đồng gặp gỡ lẫn nhau, cố chấp ở lại bên nhau, quá trình đẹp đẽ, kết quả thế rồi lại chẳng đi đến đâu.

Có lẽ, tình yêu thôi là không đủ. Bất luận cái “thương yêu” ấy lớn đến bao nhiêu, vĩ đại đến thế nào. Thì cuộc sống của tôi, anh… vốn chẳng thể thẳng hàng. Tôi từng nghĩ mình là một kẻ cố chấp lắm, cho đến khi tôi gặp anh, kẻ đánh đổ tất cả “cố chấp” từng kiên cường của tôi.

Đời thực vốn vô thường thế, rõ ràng là hai kẻ trái ngược, hà cớ gì còn lưu lại bên nhau. Cái gọi là “bất chấp” đôi khi phải đánh đổi thật nhiều, lúc điên cuồng bất chấp ấy không ai trong chúng tôi nghĩ đến kết cục hôm nay. Khi đường ai nấy đi, con người ta mới biết rằng quá trình đẹp đẽ hay khổ đau đến cuối cùng xa cách chỉ quy về con số không tròn trĩnh.

Hôm qua tôi vừa xem một bộ điện ảnh, thấy cả anh và thấy cả tôi trong đó. Thấy cả những sai lầm như chúng tôi đã từng. Họ mất nhau như cái cách anh, tôi xa lìa. Thú thật tôi chứng kiến cả ngàn câu chuyện bế tắc của người khác, tôi từng mạnh mẽ chỉ cho họ một con đường khác, dễ đi và dễ thở hơn. Nhưng đến lượt bản thân tôi thì không được…

Cuối cùng tôi cũng rời khỏi, không còn lang thạng trên những cung đường anh, tôi đã từng. Không biết khi nào “anh của tôi” đọc được những dòng này, ngày đó… chỉ cần anh đáp lại tôi một tiếng, chân trời nào tôi cũng không khát vọng nữa, chuyến bay về cùng trời cuối đất tôi cũng ở lại vì anh… Tình yêu không phải là tất cả, với anh tình yêu còn không phải là cuộc sống. Nhưng anh không biết, ái tình trên thế gian không có nhiều “phép thử” đến vậy, con người ta có thể vì nhau mà gánh vác. Giống như đằng đẵng thời gian anh kiên trì bên tôi, càng giống như sự nhu nhược của tôi trước câu chuyện tình yêu của chính mình.

Giá chúng tôi không đánh mất nhau, giá chúng tôi còn có thể vì nhau mà cùng lùi một bước. Tôi biết mình đánh mất thứ gì, chỉ có điều không thể quay đầu lại nhặt lấy một ngôi sao trong hàng tỷ ngôi sao giống nhau như đúc. “Anh của tôi” không khác biệt, không đặc biệt… anh chỉ là “anh của tôi”… Như đã từng gặp gỡ…

Tôi phải rời khỏi nơi tôi, anh có quá nhiều kỉ niệm. Chúng ta không thể cố quên điều gì đâu, bởi những thứ mà bản thân đang phải “cố” quên. Rõ ràng là những gì đáng nhớ nhất…

Tôi kéo vali đi khỏi, chẳng quan tâm “bầu trời” trong điện thoại đang ra sao, tôi nói ra rồi, nhẹ lòng rồi, nên đến vùng trời của riêng mình mà thôi.

Cô gái nhỏ ấy không chịu được đổ vỡ, yếu đuối trốn đi, sợ mệt nhoài bủa vây.

“Em mệt rồi, tạm thời quên anh nhé!”

Đã từng nghĩ về vô vàn cái “nếu” và “giá như”, thế nhưng đến sau cùng những kẻ không thuộc về nhau vĩnh viễn sẽ chẳng mang lại kết cục đơm hoa kết trái. Thôi đi, buông tay đi em…

Đời này dài lắm, cậu con trai năm ấy em từng sống từng chết mà yêu thương rồi sẽ có ngày trôi về dĩ vãng, dĩ vãng đó của em vẫn sẽ đẹp như đã từng… Hiện thực này từ đâu không quan trọng, chúng ta vì gì mà trưởng thành không quan trọng, quan trọng là quá trình ấy đi cùng ai và đi qua ai. Tháng năm rèn dũa ta kiên nhẫn, từng bước từng bước đi qua đau thương và mỏi mệt. Biết thế nào là từ bỏ và nâng niu…

Tôi năm 20 tuổi cũng sống chết trước cái gọi là khao khát, thế rồi cũng đành thôi cuộc đời người trẻ được mấy cái vẹn nguyên.

Bầu trời thiếu đi đám mây, chắc chắn vẫn nắng ngập tràn. Đừng lo, em…

Thanh xuân đó rốt cuộc chúng ta có gì? Những gì tươi tốt nhất, xanh nhất, ấm áp nhất, lạnh lẽo nhất và cả héo tàn nhất… Nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một quãng thanh xuân mà thôi, không phải một đời!

Bạn biết không, đôi khi cái chúng ta hằng mong đợi không phải là một kết quả thỏa mãn bản thân mình, mà chỉ muốn xem xem chúng ta đã cố gắng bao nhiêu, bỏ ra bao nhiêu nỗ lực. Đã đủ để khiến bản thân không hối hận hay chưa?

Sẽ có người chọn quay đầu trong khoảng khó khăn ấy, họ dũng cảm hơn, có dũng khí mà đối mặt hơn. Còn tôi thì không, chẳng rõ bản thân đang sợ hãi điều gì, lẩn trốn cái gì. Tôi chỉ có thể ôm lấy mình mà co ro chạy khỏi cơn mưa rào lâu ngày ấy, tôi sợ lạnh, sợ ướt mưa nhiều lắm!

Có một bài học rằng, đừng bao giờ nghĩ những chuyện ấy sẽ không thể xảy đến với bạn. Tôi ngoảnh lại nhìn khoảng không gian ấy, tôi đã bao giờ vẽ ra ngày này trong cuộc đời mình đâu, chưa bao giờ… Mớ xáo trộn ấy đến vào một ngày không mấy đẹp trời, tôi không hoan nghênh chúng nhưng hiển nhiên vẫn đến, vẫn nghiệt ngã.

Bầu trời hình vòm thu nhỏ sau lớp cửa kính máy bay nắng ngập tràn, chói chang và rạng rỡ. Tôi mỏi mệt từng ấy ngày, “ngồi” trên bầu trời chuẩn bị hành trang rời xa anh như một kẻ hèn nhát mà trốn chạy tất cả. Tôi hoàn toàn không chấp nhận được thực tại ấy, hoàn toàn sợ hãi và hoàn toàn chưa thể thoát khỏi đống cảm xúc hỗn loạn mà “ngày hôm qua” để lại.

Bóng tối không đáng sợ như chúng ta nghĩ, chỉ có những tưởng niệm ở nơi ấy giam hãm tâm hồn và trái tim ta. Trong vali hành trang tôi có, trống không chẳng có món đồ nào giá trị, có những khi tôi mơ hồ sống trong cái gọi là không biết hiện tại rốt cuộc là hôm qua hay hôm nay. Điều đáng sợ nhất khi phải đối mặt đó không phải chúng ta không biết cách đối mặt với nó thế nào. Mà là khi rõ ràng chúng ta biết phải làm thế nào để đối mặt nhưng lại không có dũng khí để làm điều ấy…

Tôi không thể đối mặt với bất cứ điều gì vào khi ấy, bởi có quá nhiều giày xéo trong tâm can. Tôi đã quen với những gì thân thuộc của tôi, của anh… Tôi không cam tâm, không buông xuống được, không có dũng cảm buông xuống. Tôi cũng đau nhưng tôi càng sợ, nếu đến cả chút “sót lại” của đoạn tình cảm ấy mà tôi cũng phải buông bỏ thì có lẽ vết rách sẽ đau điếng đến tê dại…

Mong người ở nơi ấy bình an, để nơi này sớm nguôi ngoai mà thôi mong ngóng. Một cuộc tình đã biết trước đoạn kết ngay từ khi bắt đầu, vậy mà tôi… vẫn muốn bắt đầu, tha thiết cả từ đó và xót xa đến tận bây giờ!

“Anh… chúng ta đều sẽ quên thôi phải không?”

Có lẽ thế cô gái ạ, em ngẩng đầu nhìn sao trời hôm nay đi. Tất cả ngôi sao đều đang phát sáng, có thể không phải vì em nhưng đó là nguồn sáng kéo dẫn em về thực tại mà phấn đấu. Hạnh phúc đến từ những thứ giản đơn lắm, thậm chí khi em chẳng lãng quên được thứ gì thì ngày mai rồi vẫn sẽ đến thôi, đêm đen rồi sẽ tan mà…

Tôi thật rời đi rồi, đến một nơi mà không có bóng hình anh hay hoài niệm. Mấy ngày mưa suốt, tầm tã như muốn rửa trôi tất cả hành trang quá khứ tôi mang từ Bắc vào đây. Ngày nào cũng mưa suốt, kiên trì hơn cả những cái mỏi mòn, đau đáu…

Tôi thật sự bị nơi này làm cho chai sạn rồi, thật sự bị cái thời thất thường ở đây len lỏi vào tâm can làm tổ đẩy “anh” đi… Ở đây tôi sống với những gì bình lặng, không chật chội chen chúc như phương Bắc từng có “anh”…

Nhất định phải mỉm cười lên nhé, ngày mai đó biết đâu có người chờ nhìn thấy em cười!

Bình thản đi, cô gái của tôi…

© Đông Đông - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Replay Blog Radio: Anh đi rồi, để lại sau lưng cả một trời thương

Đông Đông

Cô gái ơi, em đừng mạnh mẽ. Người gai góc sẽ tự phải thương mình!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

back to top