Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cậu là thanh xuân đơn phương của tôi

2021-08-02 01:20

Tác giả: Turi


blogradio.vn - Tôi cũng biết, cậu tìm tôi để thực hiện điều tôi cần để giúp cậu tỏ tình thành công. Nhưng đó chính là món nợ mà sau này, tôi cảm thấy hạnh phúc vì có nó.

***

“Lặng im thấy anh cùng ai, dần khoảng cách với em bao ngày. Anh đâu nào”.

“Giờ mà còn nghe nhạc gì thế mày, giúp tao một chuyện đi tri kỷ của tao”.

Chàng trai mặc chiếc áo thun ôm với chiếc cổ trái tim giật mạnh chiếc tai nghe tôi đang nghe một cách thô bạo, làm tưởng chừng nó có thể hỏng bất cứ lúc nào. Tôi ngó lên, coi cái bộ dạng háo hức mong ngóng chữ "ừ" của tôi thôi. Nó sẵn sàng lao tới bồng tôi chạy quanh trường, sẵn sàng mua món gà mà tôi thích, sẵn sàng làm mọi thứ tôi yêu cầu chỉ trừ.

“Ê..”

Câu tiếp theo của nó làm tôi giật mình trong những suy nghĩ miên man đã từng hạnh phúc. Quay lại với thực tại, tôi khẽ nhếch mép gật đầu trong khi nó còn chưa nói ra bất cứ thứ gì. Và tôi biết, khi tôi giúp nó thì chính tôi đã mất tư cách yêu nó.

Ngẩn ngơ ngoài giảng đường, như muốn níu kéo mãi phút giây này, tôi không muốn bước vào hội trường trong giảng đường. Vì tôi biết, khi vào đó tôi đã chấm hết với cái tình yêu đơn phương 4 năm tại giảng đường. Một tình yêu chưa một lần nói ra cũng như chưa bao giờ muốn đối phương biết.

hoc_-_duong_-2

Chưa bao giờ hội trường nhận bằng tốt nghiệp nó trở nên quá đỗi xa lạ với một người mỗi tuần lên đó hết 9 lần. Có lẽ, vì căn phòng đó hôm nay sẽ diễn ra thứ mà tôi không muốn nó diễn ra chút nào, nhưng tôi đã tự tay chuẩn bị nó. Thật mâu thuẫn! Hội trường náo nhiệt, chiếc băng rôn đã được chuẩn bị tinh tế chỉ cần chủ nhân nó muốn thì nó sẽ được dựng lên hoàn chỉnh. 

Trong số các bó hoa tặng tốt nghiệp thì có một bó hoa đặc biệt được kết bằng mẫu đơn đặc riêng một góc mà chẳng ai lấy làm lạ. Dưới những chiếc ghế nhất định, đã được dán những chữ cái kỳ lạ để thực hiện được cái kế hoạch tôi thực hiện để làm đau chính bản thân mình.

Cái gì đến cũng đã đến, bắt đầu buổi lễ tốt nghiệp một cách trang trọng, trước giờ trao bằng Đại học để làm giây phút chia xa thêm ý nghĩ chúng tôi đã chơi 1 trò chơi. Điều kỳ lạ, những chiếc ghế để chơi trò chơi ấy lại ghi tên một cô gái, mà chẳng phải tôi. Và cô gái ấy, lại là cô gái thua cuộc của trò chơi vừa rồi. Bất ngờ đèn sân khấu tắt hết, cả khán đài xôn xao la hét, đến thầy cô cũng giật phắn người vì nghĩ trục trặc gì của ban tổ chức. Một đốm sáng hiện lên, hai đốm sáng hiện lên, hai đốm sáng này đúng vào chỗ cô gái bị phạt và cậu bạn được gọi là tri kỷ. 

Bỗng cậu ta cất tiếng hát, đèn sân khấu bỗng sáng lên, tấm băng rôn cũng bật lên, những chiếc ghế có tên cô gái được xếp thành hình trái tim. Cầm bó hoa trên tay, chàng trai tiến lại tỏ tình với cô gái ấy trong tiếng hò reo của hội trường, đâu đó xen lẫn chút ganh tỵ hòa lẫn với sự ngưỡng mộ. Đây là một màn tỏ tình trước lúc nhận bằng. Chính nó. Nhưng ngộ thật, sau màn tỏ tình với sự đồng ý của cô gái, cả khán đài vui vẻ chúc mừng họ, thầy cô cũng rất hoan nghênh thì tôi không vui. Trong khi mọi việc chính ta tôi dựng lên nó. Cũng phải rồi vì tôi yêu cậu ta, cậu ta lại coi tôi là bạn và yêu bạn thân tôi. 

hoc_-_duong_-_3

Nhận bằng xong, tôi đi thật nhanh khuất bóng ra khỏi hội trường, tiến đến khu nhà kho, ngồi thừ ra. Phải rồi, nơi đây là nơi chứa tất cả những kỷ niệm đẹp của tôi với cậu ta. Bất giác, nước mắt tôi chảy, vài giọt cho sự mất mát vài giọt cho sự nuối tiếc. Và đỉnh điểm là sự nhút nhát của mình. 

Tôi khóc vì tôi nhút nhát không nói yêu cậu ấy. Tôi khóc vì tôi không dám một lần nói ra để sau này không ân hận. Tôi khóc vì chính tôi mong cậu ấy hạnh phúc, chính tôi giúp cậu ấy tỏ tình cô gái ấy, chính tôi từ bỏ rồi mà.

Tiếng khóc như tiếng lòng tôi, nó vừa thổn thức, vừa nức nở hòa vào cái không khí vui vẻ. Thật là nhói lòng. Khóc được một lúc, lòng thì không đỡ buồn như mắt thì lại sưng húp. Có vài người bạn thấy tôi, họ tưởng thôi buồn vì rời xa trường, họ tưởng tôi buồn vì ra đời sẽ phải bươn chải, nên lại an ủi tôi và ôm tôi khóc nức nở. Họ mà biết tôi buồn vì trai chắc họ sẽ mặc xác tôi vì chính tôi cả mà. Chính tôi là người ghép họ với nhau? Chính tôi là người đã tác hợp cho họ? Chỉ trách bản thân mình.

Lúc đó, tôi khóc to hơn, khóc nấc lên làm mọi người từ hội trường đi đến chỗ kho đều chú ý và có cả cậu ấy cùng cô gái trên tay cầm bó hoa mẫu đơn.

mua_-_hoa_9

Khi bình tĩnh được, tôi đã về đến ký túc xá dọn đồ để về quê. Đến bến xe, tôi từng rời bỏ tất cả để quê làm, tránh xa cái phố thị để quên đi tình đơn phương ngu ngốc để lại tình yêu chưa kịp ra nụ nói chi thành hoa, mà cảm nhận được sự thất tình. Đúng đơn phương đau thật, có lẽ nó đau hơn cả thất tình. Dẹp bỏ những suy nghĩ viển vông, tôi kéo vali về quê trong ngày. 

Khi tôi về quê, tôi vẫn liên lạc với mọi người rất bình thường trừ cậu ấy, tôi block mọi thứ liên quan đến cậu ta từ facebook, zalo đến số điện thoại thậm chí là email. Nhưng tôi lại không hề làm gì với cô gái ấy, tôi muốn xem cuộc sống của cậu qua cô gái cậu thương. 

Tôi cũng biết, cậu tìm tôi để thực hiện điều tôi cần để giúp cậu tỏ tình thành công. Nhưng đó chính là món nợ mà sau này, tôi cảm thấy hạnh phúc vì có nó.

© Turi - blogradio.vn

Xem thêm: Bỏ lại thanh xuân

Turi

Nếu sau này thất nghiệp tôi sẽ kiếm tiền bằng cách viết ra tất cả câu chuyện của cuộc đời mình

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ròng rã, chúng ta có và mất gì?

Năm tháng ròng rã, chúng ta có và mất gì?

Bất luận là nắm giữ hay níu giữ đều không được. Bởi khoảnh khắc tồn tại chỉ một cái rợp mi, còn con người ta thì còn lâu lắm mới giác ngộ ra nuối tiếc trong đời.

Hội chứng 'trót yêu bầu trời' - Bạn khao khát điều gì?

Hội chứng 'trót yêu bầu trời' - Bạn khao khát điều gì?

Thật ra khi bạn chuyên chú nhìn vào các đám mây, để cho bộ não và tâm hồn cùng thỏa sức bay lượn, bạn sẽ hiểu được sâu bên trong mình qua những hình ảnh mà bạn thấy được

Thanh xuân đã trở nên thật dịu dàng vì có cậu

Thanh xuân đã trở nên thật dịu dàng vì có cậu

Quân không phải mặt trời rực rỡ, bây giờ tôi mới nhận ra cậu ấy là mặt trăng dịu dàng. Chỉ khi mặt trăng xuất hiện, những vì sao mới bắt đầu tỏa sáng rực rỡ trên bầu trời đêm. Cậu ấy không chỉ bảo vệ tôi, cậu ấy còn giúp tôi tìm lại ánh sáng đã tắt và thắp nó lại bằng sự dịu dàng. Vì thế, tôi mới yêu Quân.

Đừng để bản thân luôn sống trong sự sợ hãi

Đừng để bản thân luôn sống trong sự sợ hãi

Hằng ngày, báo chí và truyền thông đăng tải rất nhiều tin tức tiêu cực dễ khiến ta lo âu, sự sợ hãi đó thuộc về bản năng. Còn những nỗi sợ khác như: sợ thất bại, sợ đứng trước đám đông, sợ mất danh dự,.. lại là nỗi sợ xuất phát từ tâm lý. Thay vì tránh né, bạn nên “nhìn sâu” vào chính nỗi sợ của bản thân và học cách xử trí nó. Sau đây là những “mẹo” đơn giản sẽ giúp bạn vượt qua nỗi sợ tâm lý ấy.

Yêu lắm miền Trung quê tôi

Yêu lắm miền Trung quê tôi

Cứ thế, đi qua một mùa mưa là đi qua bao khó khăn. Nhiều lúc, tôi cũng thoáng nghĩ rằng miền Trung sao khó tánh quá vậy: mùa thì hạn, nắng rát da, mùa nước lũ dâng cao, sạt lở… Khó là vậy, nhưng tôi yêu sao vùng đất yên bình này. Vùng đất của những ngày hè, bọn trẻ í ới thả diều, bắt ve sầu. Vùng đất của mấy ngày mưa, bà con ra sông kéo cá, cùng bật cười, bật khóc vì hạnh phúc.

Chuyện ba người

Chuyện ba người

Chuyện tưởng chừng đã cũ Muôn thuở tại chữ "tình" Ba đứa chúng mình Làm một vòng luẩn quẩn.

Những nỗi buồn thật đẹp

Những nỗi buồn thật đẹp

Bản thân tôi từng chạy trốn nỗi buồn, tôi nhìn những người luôn vui vẻ mà ước giá như mình được như họ. Thế nhưng giờ đây tôi nhận ra nỗi buồn khiến cuộc sống thêm phong phú, thêm đáng giá.Khi ta nhận ra nỗi buồn thật đẹp mọi suy nghĩ về cuộc sống sẽ đổi khác.

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Có những người đã mất nhưng tâm hồn vẫn sống mãi. Có nhiều người sống nhưng lại chết một nửa tâm hồn.

Bà luôn là khoảng trời ấm trong trái tim con

Bà luôn là khoảng trời ấm trong trái tim con

Con cũng không thể đắm mình vào quá khứ mãi như thế được. Say một chút thôi, rồi lại tỉnh. Vì con sợ mình bị quá khứ đánh chìm và đánh mất luôn cả tương lai. Bởi thế, tạm cất nỗi nhớ bà đi, con sẽ quay lại với thực tại để sống và cống hiến hết mình cho nó. Mong rằng, từ nơi xa, bà có thể tự hào về con. Có như vậy, con cũng mới có thể tự hào vì chính mình. Con yêu bà.

Âm thanh của gió

Âm thanh của gió

Tôi không biết làm gì để trở lại như xưa. Một thứ âm thanh vang lên nhưng không có bất kỳ nhạc công nào cả. Đó là một loại âm thanh kỳ bí, ẩn hiện để ôm vào lòng. Đó là âm thanh của gió.

back to top