Mẹ ơi, bao giờ mẹ có thời gian bên con?
2020-10-28 01:20
Tác giả:
Turi
blogradio.vn - Mẹ à, hôm nay con đến thăm mẹ đây, tối nay hãy cho con gặp mẹ trong giấc mơ mẹ nhé. Khi đó mẹ đừng trả lời con là mẹ bận nhé và con cũng sẽ không hỏi “Mẹ ơi, bao giờ mẹ có thời gian bên con” nữa. Mẹ yên tâm con sẽ chăm sóc bố, con sẽ không bận, sẽ không bận. Giấc ngủ hôm nay không lo toan, không sợ hãi và nhẹ nhàng.
***
Người đời bảo rằng “Chỉ có ba mẹ là người thương con vô điều kiện, người đời có điều kiện thì họ mới thương con”. Thực tế cuộc sống là vậy, nhưng đâu đó vẫn có những ba mẹ “có điều kiện” mới thương con.
Khi tôi 3 ngày tuổi đã không biết sữa mẹ là gì, mẹ tôi có tôi chỉ do một “tai nạn” bất ngờ còn tình yêu bà dành cho chồng và công việc mới là chân ái. Mẹ không hề chăm tôi thay vào đó tôi được nuôi lớn bởi sữa đóng hộp.
Đến năm 3 tuổi, khi tôi biết một chút về cuộc đời mẹ tôi lại vội càng bon chen với cuộc sống giao tôi cho bà ngoại chăm. Khi ấy, tôi chưa biết đây là đâu tôi là ai trên cõi đời này nhưng tôi biết rằng tôi sẽ không ngủ được nếu nhưng không có bà ngoại bên cạnh. Và sẽ khóc thét lên khi mẹ của tôi nằm bên cạnh. Những lúc mẹ tôi bồng tôi gào khóc như người lạ bế. Đó là những gì ngoại kể với tôi trong một buổi chiều tháng Bảy.
Năm 7 tuổi, sau khi trải qua một tuổi thơ không biết trường mẫu giáo là gì, không biết bạn bè là gì. Mỗi ngày lủi thủi với bà bên góc bếp nhỏ thì tôi cũng được đi học.
Trường lớp là một điều thú vị là một thứ gì mới mẻ, bạn bè là một khái niệm lớn lao tôi từng biết. Và người đưa đón tôi đi học vẫn là bà. Còn mẹ tôi hăng say với công việc. Sáng đi uống cà phê, trưa đi tiếp khách hàng tối đi tiệc tùng. Thời gian của mẹ bận rộn chỉ kịp ngủ một giấc vội và đưa cọc tiền màu xanh để bà ngoại chăm cho tôi thì đâu còn thời gian để nhớ đến tôi.
Năm 13 tuổi, bạn bè đều hỏi tôi không ở với mẹ, nước mắt tôi rơi trên trang giấy học sinh. Bạn bè trêu chọc, nhìn tôi với cảm giác kì thị. Tôi từng bỏ học khóc rất to tại góc nhỏ trong thư viện. Tôi từng mặc cảm với bản thân khi phải đối mặc với câu hỏi “Mày là con riêng của mẹ mày sao? Nên mày phải ở với ngoại à”.
Tôi từng bỏ nhà đi lang thang để ngoại kiếm về trong giàn dụa nước mắt. Khi đó mẹ tôi bận bịu với việc thăng tiến trong công việc, mẹ tôi bận kiếm tiền xây căn nhà đẹp thay vì chăm lo xây tổ ấm. Mẹ tôi bận váy vóc lụa là để có những hợp đồng làm ăn tiền tỷ. Mẹ tôi bận nên khi tôi muốn mẹ ôm vào lòng vỗ về thì mẹ ở nơi đâu rồi.
Năm 15 tuổi, mẹ bất ngờ đổ bệnh, số tiền tích góp được mẹ lấy ra chi trả, bố tôi theo mẹ chữa bệnh của mình. Bố mẹ tôi hốc hác đi trong thấy, những nếp nhăn dày đi trên khuôn mặt tảo tần.
Trong lúc đó tôi nhận được những lời hỏi han trách móc. Khi tôi chạy bên mẹ thầm thì hỏi han sức khỏe của mẹ thì mẹ vẫn bận. Mẹ bận đối diện với những cơn đau, mẹ bận lo toan tiền chữa bệnh.
Năm 18 tuổi, mẹ bận lắm khi tôi hỏi mẹ ơi, con tốt nghiệp cấp ba rồi, mẹ muốn con học bác sĩ hay giáo viên. Mẹ bận trải qua những cuộc tiểu phẫu, mẹ bận chống chọi với căn bệnh quái ác. Mẹ bận đến mức không nghe được câu chuyện tôi muốn thầm thì việc con đỗ Đại học rồi. Mẹ bận đến việc thở cũng được phó mặc cho chiếc bình oxy.
Năm tôi 20 tuổi, mẹ dạo này ít bận hẳn, mẹ bắt đầu suy nghĩ tích cực lên vì căn bệnh đã có chuyển biến tích cực. Tôi muốn chạy ào đến ôm chầm mẹ thủ thỉ cho mẹ nghe những người bạn tôi gặp ở Đại học, Đại học là như thế nào, những gì hay ho ở thành phố mà ở quê mình chưa từng có. Nhưng mẹ lại bận, mẹ bận lo toan tiền bạc, mẹ bận lo lắng những khoản nợ đến lãi, bận lo tiền học phí cũng nhưng chi phí sinh hoạt cho tôi hằng tháng.
Năm tôi 22 tuổi, mẹ tôi bắt đầu dành thời gian nhiều cho tôi, mẹ biết rằng thời gian ngắn ngủi của mẹ sắp cạn. Mẹ bắt đầu gọi cho tôi hằng ngày, bắt đầu kể tôi nghe từng câu chuyện. Nhưng lần này, tôi bận mải miết gồng gánh cuộc đời, tự trang trải cuộc sống của chính mình và cố gắng trả số nợ viện phí của mẹ.
Năm 24 tuổi, vào một ngày bình thường như những ngày khác cuộc gọi lúc 2 giờ sáng tôi òa khóc khi nhận được tin mẹ tôi đã từ biệt đi đến nơi có ông bà ngoại chờ.
Tôi vẫn chưa kịp kể mẹ nghe những câu chuyện còn ấp ủ, những lời yêu thương mẹ, những cuộc trả lời ậm ừ. Trong đầu tôi vang lên câu hỏi thơ dại cần mẹ trả lời “Giờ mẹ còn bận không mẹ ơi?”. Tiếng khóc nấc trong đêm cùng cả sự giận dữ và yêu thương xen lẫn là nỗi đau mất mát.
Tôi về đến nhà, làm đám xong cho mẹ, tôi vội vàng rời quê hương thân thương lên thành phố để kiếm sống.
Tôi lao đầu vào công việc để quên đi mọi việc, sống chơi vơi giữa thành phố không người thân. Nụ cười mặn chát khóe mắt lại cay những đêm đen sau khi làm xong công việc.
Tôi buồn mẹ, tại sao mẹ không dành thời gian cho tôi, tôi chưa từng được mẹ ôm vào lòng, chưa kịp buông lời yêu thương mẹ. Sáng dậy, đôi mắt sưng húp, với bộ dạng thất thần đi làm. Tôi sống ngày qua ngày, quằn quại với nỗi đau không chấp nhận được. Những cuộc gọi bố dành cho tôi nhiều và đáp trả lại bằng câu “Con ổn bố ạ, thôi con bận, con cúp máy đây”.
Giỗ đầu của mẹ, tôi về giỗ mẹ một vài ngày rồi sẽ lên lại thành phố, bố tôi dạo này gầy lắm khi nghe tôi về vài ngày lại đi nụ cười bố có nét gượng gạo. Đôi mắt sâu, thân hình gầy guộc, tôi không thể lý giải được tại sao bố tôi lại ốm hốc hác đến thế.
Bố cười với tôi, nụ cười hiền lành, nụ cười ấy khiến tôi cảm thấy có lỗi. Tôi đã từng trách mẹ không quan tâm tôi. Và chính tôi giờ đây lại làm điều đó với bố của mình. Tôi biết khi tôi đau lòng khi mẹ mất bố là người đau lòng gấp bội.
Lâu nay, tôi trốn chạy sự thật lừa dối cảm xúc của chính mình, tự cho là mình ổn nhưng vô tình tôi lại vô tâm như cách mẹ làm với bố. Bất giác tôi nhận ra câu hỏi tôi hay hỏi mẹ “Mẹ rảnh không? Mẹ lại bận à?” giờ lại vang nhẹ bên tôi, cách tôi làm việc không quan tâm mọi người như đã từng của mẹ tôi.
Bỗng tôi thấy cuộc sống này sao nhỏ bé quá, thứ tôi cần là gia đình, tình thương yêu của gia đình. Tôi chạy nhào lại ôm bố khóc rất to, dường như quá ngạc nhiên, bố tôi khóc biết chuyện gì xảy ra. Bố bối rối xoa đầu tôi “Không sao có bố đây rồi. Bố đây rồi.”
Mẹ à, hôm nay con đến thăm mẹ đây, tối nay hãy cho con gặp mẹ trong giấc mơ mẹ nhé. Khi đó mẹ đừng trả lời con là mẹ bận nhé và con cũng sẽ không hỏi “Mẹ ơi, bao giờ mẹ có thời gian bên con” nữa. Mẹ yên tâm con sẽ chăm sóc bố, con sẽ không bận, sẽ không bận. Giấc ngủ hôm nay không lo toan, không sợ hãi và nhẹ nhàng.
© Turi - blogradio.vn
Xem thêm: Khi mẹ nhớ con – mẹ gọi, khi con nhớ mẹ - mẹ ở đâu?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.







