Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng mấy ta nhớ nhau?

2021-08-18 01:25

Tác giả: Đông Đông


blogradio.vn - Tháng 13 năm đó, giá có tháng 13... Để chúng tôi quay về!

***

Tháng 1 năm đó, tôi gặp anh “tình cờ”, thang máy chật chội năm đó khép nép đứng sau lưng cách anh hơn một cái đầu.

Tháng 2 năm đó, anh nhìn tôi, tôi ngoảnh lại. Vì bắt gặp một cái nhìn mà nguyện đời này đặt đối phương trong mắt...

Tháng 3 năm đó, cái gọi là ngày ngày tháng tháng chỉ cần không quay đi, chúng ta sẽ vẫn vĩnh viễn ở đó vì nhau... Lần đầu tiên đi song song, tôi thấy mình nhỏ bé thật nhiều!

Tháng 4 năm đó, bên cạnh thế giới của tôi có một chàng trai miệt mài sánh bước. Anh tỏ tình, tôi từ chối. Tôi sợ khác biệt, sợ phát điên lên phải ngược chiều ngược lối để yêu thương.

Tháng 5 năm đó, thái dương bừng sáng phía sau tấm lưng người. Tôi dần ngước nhìn, dần thèm muốn cái gọi là vì nhau mà kiên nhẫn, nhẫn nại!

Tháng 6 năm đó, hè trải dài bầu thiên không thanh xuân có anh, có tôi, có chúng ta. Tôi còn nhớ cái ngày truy đuổi khép lại, tôi mất bốn lăm phút chỉ để trả cho anh một chữ: “Được”

Tháng 7 năm đó, Hà Nội vồn vã, chúng tôi như hai đứa trẻ dựa dẫm lẫn nhau đi qua ngày tháng. Dịch về, cái cô quạnh khi ấy vì có người mà thành phố sáng đèn hằng đêm...

Tháng 8 năm đó, “khoảng cách” đưa tôi, anh vào bế tắc cùng cực, mỏi mệt triền miên. Chúng tôi không ai còn nhớ đã khó khăn bao nhiêu để bắt đầu, chúng tôi không ai còn muốn kiên trì “vì” ai, chúng tôi không ai... không ai biết trước được ngày mai vẫn sẽ tàn khốc như hôm nay!

Tháng 9 năm đó, đau thương trải dài, xa cách khẽ đặt một dấu ba chấm vô định...

Tháng 10 năm đó, “kỉ niệm” siết chặt tâm hồn, cuộn vào trong cuộc sống một màu u ám, xót xa khó tưởng. Có những khi tôi tưởng mình không còn thở nữa, có những khi nhung nhớ nổi chìm không dứt.

Tháng 11 năm đó, thời gian chẳng đưa thứ gì đi, chẳng làm mờ được quá nhiều thực tế. Tôi co ro tự kéo áo khoác lên thật cao, sợ bản thân lạnh lẽo, sợ anh trong tim tôi vì đông về mà giá buốt...

Tháng 12 năm đó, cuối cùng cũng chẳng hình thành nên vết sẹo nổi nào. Bởi lẽ nó vẫn lầm lũi tồn tại như thế. Thi thoảng lại chồng chất, vài khi mưa phùn vết thương chỗ ấy khẽ nhoi nhói, đôi lần cựa mình giữa đêm bất lực tỉnh giấc...

Tháng 13 năm đó, giá có tháng 13... Để chúng tôi quay về!

Năm đó là năm nào, người đó là người nào. Ký ức từng rõ nét rồi mờ nhạt ấy rốt cuộc đã đi về đâu...

Nhắc về khoảng thời gian đó, tôi kì thực nhìn bản thân mà mơ hồ. Đi qua ngày tháng mỏi mệt, không có gì, mất thì vô kể. Sao không công bằng thế, sao nhiều cái rời đi thế... Trên thế giới này có nơi nào trả về quá khứ đau thương hay không?

Đi nhiều ngày, tôi thấm mệt, trái tim tôi cũng mệt. Cuộc sống không để tôi nghỉ ngơi, mỗi ngày đều kéo đến áp lực trùng trùng. Cô gái nhỏ ấy đứng trước thế giới không dám khóc lớn như khi còn nhỏ nữa, vì ai rồi cũng phải trưởng thành thôi, ai rồi cũng phải gánh vác chính mình. Bên ban công nọ, chậu xương rồng chợt héo, không rõ tự bao giờ.

Em ơi, âu phải tìm một chỗ để ngả đầu nương tựa...

Chốn cũ quanh co, thoát không khỏi cái gọi là bóng dáng quen thuộc. Đêm mưa đó tim tôi quặn lại, đau đớn trước phong ba. Thế rồi mây đen tan, bình minh chưa lên. Cô gái của tôi, em nhất định phải mạnh mẽ!

Có một loại người sợ bóng tối như căn bệnh hiểm nghèo, sợ kí ức vẫy gọi, sợ cả trầm mặc chất chồng. Từng cái “sợ” mà tôi không thể tự mình thoát ra, bấy nhiêu ngày vẫn vẹn nguyên như thế. Lạ thật, sao những gì mong mỏi cứ tan tác, tanh bành mà nỗi sợ lại tròn trịa đến thế!

Trả cho tôi tháng 13 được không, để tôi an ủi vỗ về đem mình quy về ban đầu. Để tôi thôi tự mình thống khổ, bình minh của tháng 13 có lẽ sáng và nhiều nắng lạ thường. Có lẽ tháng ấy, tôi còn được thanh thản mà sống!

Đêm qua giật mình tỉnh giấc, màu kỷ niệm lấp đầy bốn góc tưởng hiu quạnh, ngày mới qua mới lại an yên mà chợp mắt. Những tháng dày vò thế này khi nào mới qua đi?

Tưởng chừng hết một đời rồi đấy, đằng đẵng, chênh vênh đến thế mà...

“Cả một đời người, tôi chỉ mượn một đoạn đường”

Không rõ gập gềnh, trơn trượt thế nào, chỉ biết ngày còn có nhau đường xa chỉ là thử thách. Cuối chặng chia xa, tôi đứng đó hồi lâu, mất phương hướng mãi. Không hay đông tây nam bắc gì, chỉ một mực nhìn theo hướng người đi khuất. Anh đi xa rồi, bỏ lại tôi chỗ ấy chơ vơ...

Chúng ta không sai lầm vì yêu nhau, chỉ có cuộc đời này sai vì khiến ta lầm lỡ! Cây cầu bắc ngang đưa thanh xuân anh, tôi lui về ngõ cụt. Rõ ràng chẳng ai chỉ đi một cây cầu, thế mà biết vô bờ vẫn nguyện ý leo qua thêm lần nữa. Cố chấp sẽ thế nào em biết không?

Nhưng em biết không, vài câu hỏi sinh ra để bỏ ngỏ thế thôi...

“Tháng mấy anh nhớ em?”

Nhưng em biết không, vài câu hỏi sinh ra để bỏ ngỏ thế thôi...

“Tháng mấy ta mất nhau?”

Chờ đợi thì được, bao lâu đều được. Nhưng làm gì có ai đợi được một chuyến bay trước sân ga tàu hỏa phải không?

Em mệt chưa, thấm mệt chưa? Quay lại đi, quay về năm năm tháng tháng không người, không hoài niệm. Quay lại con đường cũ tự mò mẫm lối về, bao lâu cũng được, chỉ cần em bình an... Chuỗi khổ sở ấy em đừng san sẻ cùng ai, không sao đâu, không sao đâu...

Chốn người ngược xuôi không ai chở che nhất định phải vững vàng, tôi thương cảm chẳng giám đạp lên quá khứ mà sống thế nên cứ khổ cực nhớ nhớ quên quên.

“Yếu đuối cho ai xem?”

Câu vô nghĩa ấy vốn chẳng phải câu an ủi hay động viên gì, nó tàn nhẫn và khó nghe. Ai sẽ muốn yếu đuối đây… Chẳng ai, bởi lẽ những kẻ yếu đuối giống như cành khô, đừng công kích họ, đừng làm họ “rơi rớt”… Họ sẽ không thể vì câu “Yếu đuối cho ai xem” mà trở nên dũng cảm. Đừng “xem” cái yếu đuối của họ, đừng “nhìn” nó bằng ánh mắt mạnh mẽ nữa…

Cho dù ngần ấy tháng không ai quay đầu ngoảnh lại... Thì…

Tháng 1 năm sau, nhất định phải mỉm cười, nhìn bầu trời dưới nắng xanh mà chấp nhận rằng “đã mất”…

Tháng 2 năm sau, tự tay trả cho mình vui vẻ, em của ngày đó lúc nào cũng là xinh đẹp nhất!

Tháng 3 năm sau, lối cũ cỏ lên ngập lối, khó đi một chút em đừng nản lòng.

Tháng 4 năm sau, khi trái tim nhẹ đi và lòng này thanh thản. Mùa thu năm ấy rồi sẽ lại có người cùng em đếm lá vàng xơ xác…

Tháng 5 năm sau, vai trái nhẹ đi, ôm lấy mình thôi, kệ thế gian này.

Tháng 6 năm sau, thương tổn lùi về, nắng vàng chắp vá.

Tháng 7 năm sau, hạnh phúc không đợi người, nếu có thể em nhất định phải đi tìm nhé!

Tháng 8 năm sau, chỗ ấy khô cằn cả đi, mỗi ngày đều phải tưới nước. Quá khứ là để nhạt phai, không phải để héo mòn…

Tháng 9 năm sau, khi có ai muốn nắm tay và ôm em vào lòng. Đừng vội từ chối…

Tháng 10 năm sau, cắt đứt nuối tiếc. Tôi từng vì anh nói thích mái tóc dài mà cắt phăng mái tóc mình suốt chặng khốn cùng khi ấy…

Tháng 11 năm sau, điều duy nhất chúng ta nên làm đó là bình tâm đợi những ngày này đi qua, đợi cảm tình lắng xuống…

Tháng 12 năm sau, đợi cả những vội vàng nhung nhớ bị thời gian vùi vào quên lãng…

Tháng cuối cùng…

“Đợi đi, vết thương nào rồi cũng lành… Nhất định...” - Trích Tản văn Lư Tư Hạo.

© Đông Đông - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Đông Đông

Cô gái ơi, em đừng mạnh mẽ. Người gai góc sẽ tự phải thương mình!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dừng lại để ngày mai trời lại nắng

Dừng lại để ngày mai trời lại nắng

Ngày mai thôi, trời sẽ lại nắng, hoa sẽ lại nở, những vụn vỡ trong tim dẫu không thể lành nguyên vẹn như lúc đầu nhưng thời gian rồi sẽ xoa dịu được tất cả.

Em đã không thể giữ lại

Em đã không thể giữ lại

Núi kiến thức khổng lồ mà em được học từ biết bao thầy cô đã không còn vẹn nguyên nữa rồi, chỉ còn là đâu đó ý thức để làm người, chỉ còn là đọng lại sâu sắc trong em những bài học để làm người.

Tướng trán của người đàn ông thông minh, thành đạt, giàu sang hơn người

Tướng trán của người đàn ông thông minh, thành đạt, giàu sang hơn người

Đàn ông sở hữu những nét tướng trán sau thường thành đạt trong công việc, có địa vị xã hội.

Tôi quay về với tôi

Tôi quay về với tôi

Dường như tất cả những người phụ nữ dấn thêm một bước nữa trong trái tim mình, cho cuộc đời mình, đều đã trải qua bao dằn vặt khổ đau có lúc không nói nên lời.

Góc cà phê anh đợi

Góc cà phê anh đợi

Gặp nhau em nhé, nơi góc cà phê quen Có nắng và mưa, và bao màu hạ đỏ Em dù không đến dù hạ hóa thu tàn Góc cà phê anh đợi, mặc thu úa đông sang.

Em là gì nơi trái tim anh

Em là gì nơi trái tim anh

Em là gì nơi trái tim anh Chút yêu thương, nỗi niềm hay mong nhớ Hay tình xưa vẫn còn nhưng duyên lỡ Để tim này cứ nhớ mãi không thôi.

Bắt cho em một bầu trời xanh thẳm

Bắt cho em một bầu trời xanh thẳm

Bầu trời năm ấy vẫn vút cao trong miền ký ức, tiếng cười của em vẫn âm vang trong đáy tim này. Tôi bắt gặp mùa hè đậu trên những mái nhà ngói đỏ, chói chang và gay mắt, như khung cảnh của những ngày cùng em đi qua, bánh xe đạp cứ quay đều đều, và tôi đưa em qua tất thảy những miền yêu.

Phụ nữ sở hữu những nét phúc tướng sau về hậu vận càng viên mãn, giàu sang phú quý không ai bằng

Phụ nữ sở hữu những nét phúc tướng sau về hậu vận càng viên mãn, giàu sang phú quý không ai bằng

Người phụ nữ sở hữu những nét tướng này cuộc sống hậu vận không chỉ hưng thịnh, viên mãn mà còn được nhiều quý nhân phù trợ, người người yêu mến.

Sống một đời an nhiên

Sống một đời an nhiên

“Ở ngoài kia, sẽ có một ‘tôi’ khác, cá tính, năng động, bùng nổ một cách bất cần; một ‘tôi’ khác đối lập với tôi đang ngồi đây, dám làm những điều tôi không dám làm; dám sống một cuộc đời tôi không dám sống”.

back to top