Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tại sao cứ phải chờ gom đủ tổn thương rồi mới buông?

2020-10-26 01:35

Tác giả: Agnes


blogradio.vn - Phải chăng chưa đủ tổn thương, chưa đủ thất vọng nên chúng vẫn còn cố chấp với những điều từng đẹp đẽ ấy. Và tại sao cứ đợi gom đủ tổn thương mới chấp nhận buông.

***

Những ngày đầu êm ả, có ai trong vu vơ nghĩ về một ngày kết thúc? Có lẽ không đâu. Ai chẳng mong, chẳng đặt hy vọng vào một vùng trời bình yên ấy. Đôi bàn tay nắm chặt, cái tựa đầu hờ hững, cái lạnh đêm đông cũng không làm giá băng hai con tim đang nồng cháy. 

Yêu giống như cách ta thưởng thức một tách cà phê vậy. Cà phê đắng, chúng ta có quyền lựa chọn thêm đường hay sữa. Cà phê nóng, một hai viên đá sẽ dễ uống hơn. Lúc nào chúng ta cũng sẽ lựa chọn một phương án khác thay vì đổ tách cà phê đó đi và đổi một cái khác hợp với vị giác của mình hơn. Nhưng có ai may mắn trong lần thử sức đầu tiên sẽ pha ra được vị khiến mình hài lòng?

Ít quá, cà phê vẫn đắng, nhiều thêm chút nữa vị ngọt, vị béo sẽ ngấy lên. Mùi vị cà phê ban đầu cũng sẽ thay đổi, có khi lại đánh mất bản chất vốn có của nó. Việc thêm đá cũng thế, đá tan, cà phê loãng. Càng nhiều đá, tách cà phê sẽ tràn. Đến khi đó, chấp nhận uống, chúng ta vừa cố thay đổi hay lựa chọn đổ đi? 

Nhưng thật ra chúng ta quên đi một điều, có thể ta sẽ hợp với vị đắng nguyên thủy của cà phê hơn hoặc là có thể chờ thêm giây lát, cà phê nóng sẽ mãi nóng sao.

Khi yêu cũng vậy, có ai mà mong cố gắng tất cả để đổi lấy sự chia ly ở đoạn đường phía trước. Vốn dĩ từ hai con người xa lạ, từ những lần đầu thờ ơ, e ngại, sau trở thành một phần trong cuộc sống của nhau, vậy không phải nên cố hết sức, hết lòng mà yêu nhau sao. Nhưng chúng ta không phải họ, họ không phải chúng ta. 

noi-nho-2

Chúng ta không buộc họ thay đổi. Họ không ép chúng ta biến thành hình mẫu hoàn hảo. Nhưng như vậy, điều gì đảm bảo cho tình yêu này? Cuộc đời chấp nhận sự đứng im? Ta một giây trước và một giây sau đã là hai con người hoàn toàn khác. Nên người ta gặp ở những giây phút đầu và người cùng ta đi qua năm tháng, đâu còn là một người khi cái chúng ta cần là sự thấu hiểu theo thời gian. 

Vì đôi khi mơ màng vài giây, chúng ta đã vô tình không nhận ra được người bên cạnh là ai rồi. Lỡ chậm một nhịp, đã khiến khoảng cách dần xa. Chúng ta dùng trăm cách nối gần lại. Càng cố càng hỏng, như việc cố kéo mạnh một sợi dây, càng dùng sức, tay càng đau. 

Một người yêu chúng ta, sẽ không để họ trở nên khó hiểu trong mắt chúng ta. Và nếu chúng ta yêu họ, cũng sẽ chẳng để họ có cơ hội trở nên xa lạ. 

Nhưng yêu mà, theo thời gian, vạn vật đổi dời, tình yêu theo đó cũng chẳng còn ngây dại như xưa. Không còn đơn thuần “Anh yêu em”, “Em thương anh”, chúng ta chẳng cần gì cả, chỉ cần bên nhau. Hàng tá vấn đề sẽ xảy ra và đôi lứa yêu đương liệu còn đủ sức, đủ lòng với nhau. 

Nếu chúng ta may mắn có được người đồng hành cùng cố gắng, vậy ngại chi những chông chênh đó. Nhưng nếu chỉ là một mình kéo lại sợi dây đang dần đứt thì rồi một ngày đôi bàn tay cũng sẽ rướm máu thôi. Vậy đó nhưng có mấy ai chấp nhận buông ra. 

Chúng luyến tiếc năm tháng đi qua, tiếc cho những điều đang dần hóa cũ. Dặn lòng mình “Cố chút nữa thôi”. Rồi bao lần chút nữa chúng ta cũng không thể đếm. Cuối cùng, lời xin lỗi, nghe đã dần quen. 

co-gai-10

Phải chăng chưa đủ tổn thương, chưa đủ thất vọng nên chúng vẫn còn cố chấp với những điều từng đẹp đẽ ấy. Và tại sao cứ đợi gom đủ tổn thương mới chấp nhận buông.

Ngay từ đầu chúng ta có thể lựa chọn không uống nó nhưng cố chấp thay đổi, để rồi mùi vị cũng chẳng thể cho chúng ta một tách cà phê như ý được. Cuối cùng vẫn là không thể uống. 

Yêu cũng vậy, có lẽ người đó vốn dĩ không hợp với chúng ta, và có thể chúng ta đã chọn sai cách để yêu.

©  Agnes - blogradio.vn

Xem thêm: Có nỗi nhớ nào rơi qua kẽ tay?

Agnes

Hãy an yên theo cách riêng của mình. Cũng bởi chúng ta không ai may mắn sống lại lần thứ hai

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ "3 ĐỪNG", điều thứ 3 dễ mắc phải khiến sụt giảm may mắn cả đời

Nhìn lại quãng đường đã qua, có lẽ bạn sẽ thấy rằng trong suốt quãng đường còn lại, thái độ lý tưởng nhất đối với cuộc sống là hãy sống cuộc sống của mình một cách lặng lẽ: Không phàn nàn, không chế nhạo và không ghen tị với ai.

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Sau một hồi tâm sự, à mà không, sau một hồi cự cãi mới đúng; cuối cùng hai đứa nó đã đến khu vui chơi. Vừa xuống xe, Mây liền chạy tới chỗ bán khô mực nướng thơm phức, Thịnh nhìn theo con bé rồi lắc đầu bất lực, cậu cẩn thận đậu xe, cất nón ngay ngắn rồi đi theo sau.

back to top