Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tại sao cứ phải chờ gom đủ tổn thương rồi mới buông?

2020-10-26 01:35

Tác giả: Agnes


blogradio.vn - Phải chăng chưa đủ tổn thương, chưa đủ thất vọng nên chúng vẫn còn cố chấp với những điều từng đẹp đẽ ấy. Và tại sao cứ đợi gom đủ tổn thương mới chấp nhận buông.

***

Những ngày đầu êm ả, có ai trong vu vơ nghĩ về một ngày kết thúc? Có lẽ không đâu. Ai chẳng mong, chẳng đặt hy vọng vào một vùng trời bình yên ấy. Đôi bàn tay nắm chặt, cái tựa đầu hờ hững, cái lạnh đêm đông cũng không làm giá băng hai con tim đang nồng cháy. 

Yêu giống như cách ta thưởng thức một tách cà phê vậy. Cà phê đắng, chúng ta có quyền lựa chọn thêm đường hay sữa. Cà phê nóng, một hai viên đá sẽ dễ uống hơn. Lúc nào chúng ta cũng sẽ lựa chọn một phương án khác thay vì đổ tách cà phê đó đi và đổi một cái khác hợp với vị giác của mình hơn. Nhưng có ai may mắn trong lần thử sức đầu tiên sẽ pha ra được vị khiến mình hài lòng?

Ít quá, cà phê vẫn đắng, nhiều thêm chút nữa vị ngọt, vị béo sẽ ngấy lên. Mùi vị cà phê ban đầu cũng sẽ thay đổi, có khi lại đánh mất bản chất vốn có của nó. Việc thêm đá cũng thế, đá tan, cà phê loãng. Càng nhiều đá, tách cà phê sẽ tràn. Đến khi đó, chấp nhận uống, chúng ta vừa cố thay đổi hay lựa chọn đổ đi? 

Nhưng thật ra chúng ta quên đi một điều, có thể ta sẽ hợp với vị đắng nguyên thủy của cà phê hơn hoặc là có thể chờ thêm giây lát, cà phê nóng sẽ mãi nóng sao.

Khi yêu cũng vậy, có ai mà mong cố gắng tất cả để đổi lấy sự chia ly ở đoạn đường phía trước. Vốn dĩ từ hai con người xa lạ, từ những lần đầu thờ ơ, e ngại, sau trở thành một phần trong cuộc sống của nhau, vậy không phải nên cố hết sức, hết lòng mà yêu nhau sao. Nhưng chúng ta không phải họ, họ không phải chúng ta. 

noi-nho-2

Chúng ta không buộc họ thay đổi. Họ không ép chúng ta biến thành hình mẫu hoàn hảo. Nhưng như vậy, điều gì đảm bảo cho tình yêu này? Cuộc đời chấp nhận sự đứng im? Ta một giây trước và một giây sau đã là hai con người hoàn toàn khác. Nên người ta gặp ở những giây phút đầu và người cùng ta đi qua năm tháng, đâu còn là một người khi cái chúng ta cần là sự thấu hiểu theo thời gian. 

Vì đôi khi mơ màng vài giây, chúng ta đã vô tình không nhận ra được người bên cạnh là ai rồi. Lỡ chậm một nhịp, đã khiến khoảng cách dần xa. Chúng ta dùng trăm cách nối gần lại. Càng cố càng hỏng, như việc cố kéo mạnh một sợi dây, càng dùng sức, tay càng đau. 

Một người yêu chúng ta, sẽ không để họ trở nên khó hiểu trong mắt chúng ta. Và nếu chúng ta yêu họ, cũng sẽ chẳng để họ có cơ hội trở nên xa lạ. 

Nhưng yêu mà, theo thời gian, vạn vật đổi dời, tình yêu theo đó cũng chẳng còn ngây dại như xưa. Không còn đơn thuần “Anh yêu em”, “Em thương anh”, chúng ta chẳng cần gì cả, chỉ cần bên nhau. Hàng tá vấn đề sẽ xảy ra và đôi lứa yêu đương liệu còn đủ sức, đủ lòng với nhau. 

Nếu chúng ta may mắn có được người đồng hành cùng cố gắng, vậy ngại chi những chông chênh đó. Nhưng nếu chỉ là một mình kéo lại sợi dây đang dần đứt thì rồi một ngày đôi bàn tay cũng sẽ rướm máu thôi. Vậy đó nhưng có mấy ai chấp nhận buông ra. 

Chúng luyến tiếc năm tháng đi qua, tiếc cho những điều đang dần hóa cũ. Dặn lòng mình “Cố chút nữa thôi”. Rồi bao lần chút nữa chúng ta cũng không thể đếm. Cuối cùng, lời xin lỗi, nghe đã dần quen. 

co-gai-10

Phải chăng chưa đủ tổn thương, chưa đủ thất vọng nên chúng vẫn còn cố chấp với những điều từng đẹp đẽ ấy. Và tại sao cứ đợi gom đủ tổn thương mới chấp nhận buông.

Ngay từ đầu chúng ta có thể lựa chọn không uống nó nhưng cố chấp thay đổi, để rồi mùi vị cũng chẳng thể cho chúng ta một tách cà phê như ý được. Cuối cùng vẫn là không thể uống. 

Yêu cũng vậy, có lẽ người đó vốn dĩ không hợp với chúng ta, và có thể chúng ta đã chọn sai cách để yêu.

©  Agnes - blogradio.vn

Xem thêm: Có nỗi nhớ nào rơi qua kẽ tay?

Agnes

Hãy an yên theo cách riêng của mình. Cũng bởi chúng ta không ai may mắn sống lại lần thứ hai

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.

Chốn quê

Chốn quê

Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.

Thạnh xuân tôi có bạn

Thạnh xuân tôi có bạn

Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.

"Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa

Chọn đúng "giờ vàng" để tiễn các Táo không chỉ là nét đẹp tâm linh mà còn là cách gửi gắm mong ước về một năm mới "mưa thuận gió hòa", nhà cửa êm ấm.

5 câu nói

5 câu nói "hack não" của người thông minh

Càng lớn, tôi càng để ý một điều: Người thông minh hiếm khi nói những câu nghe cho “đã tai”. Họ nói những câu rất bình thường, thậm chí làm người khác hụt hẫng. Nhưng càng nghĩ lại, càng thấy những câu đó không hề đơn giản. Chúng giống như nút tạm dừng cho não, bấm vào rồi mới tránh được hàng loạt sai lầm phía sau.

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần 1)

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần 1)

Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.

Nhà có hoa Tigon (Phần 4)

Nhà có hoa Tigon (Phần 4)

Hắn đưa mắt nhìn quanh, như lúc này mới nhận ra mình đã quá vội. Có lẽ vừa nghe thím Năm nói chuyện cưới hỏi, hắn liền hấp tấp tìm đến mà chưa kịp nghĩ kỹ.

back to top