Yêu mà không dám nói, chỉ vì sợ mất nhau
2020-09-20 01:35
Tác giả:
blogradio.vn - Thanh xuân năm ấy, chúng ta vì rất nhiều nỗi sợ mà bỏ lỡ nhau nhưng bây giờ tớ có thể thật lòng chúc phúc. Chúng ta đã chọn cho mình những con đường rất riêng. Cảm ơn cậu vì đã góp mặt trong thanh xuân của tớ, đã cho tớ một cậu bạn thân tuyệt vời và một mối tình đầu đầy những mộng mơ. Tớ đã từng yêu cậu, bạn thân à.
***
Người ta thường nói tuổi học trò lắm những mộng mơ, ai cũng ấp ủ cho mình những mối tình dang dở, những mối tình không nói thành lời. Tớ cũng vậy, cậu cũng thế và chúng ta đã từng như vậy.
Tớ và cậu là bạn thân từ năm lớp Tám, sang cấp ba điều đáng mừng là chúng ta vẫn như vậy. Chúng ta cùng nhau đi qua những khoảng thời gian đẹp nhất thanh xuân. Từng cùng nhau trốn học chỉ vì muốn uống một ly nước mía. Từng cùng nhau nhảy cẫng lên vui mừng vì được chung trường cấp 3, cũng từng cùng nhau học đàn chỉ vì muốn quay clip cho ngầu như các bạn con trai khác.
Và quan trọng hơn, cậu thích tớ, tớ biết và tớ cũng vậy.
Cậu vì tớ đói mà sẵn sàng bỏ tiết dẫn tớ đi ăn, từng vì tớ mà sẵn sàng đánh nhau không biết bao nhiêu lần dù bản thân cậu chỉ là anh hùng rơm. Tớ biết, cậu luôn làm tất cả mọi thứ vì tớ.
.jpg)
Chúng ta thích nhau là thật nhưng chưa bao giờ dũng cảm nói ra. Tớ sợ mất cậu, cậu sợ mất tớ, và vì chúng ta e ngại cái gọi là tương lai.
Cậu từng có rất nhiều bạn gái, cô gái nào cậu cũng giới thiệu và tham khảo qua ý kiến của tớ cả. Nhưng mỗi lần tớ khuyên cậu yêu ai, lông mày cậu cứ nheo lại, ánh mắt buồn hẳn ra rồi "Ừ" một tiếng rõ bực mình. Tớ biết cậu muốn làm tớ ghen, tớ ghen thật đấy nhưng rất tiếc tớ cả đời này đều không muốn cho cậu thấy điều đó.
Tớ cũng từng thích nhiều người khác, tớ chọn bên người khác chứ không phải là cậu vì tớ muốn mối quan hệ của chúng ta sẽ mãi tự nhiên và chân thành như thế. Tớ muốn chúng ta chăm sóc cho nhau một cách tốt nhất chứ không phải đầy gượng ép.
Và cuối cùng, chúng ta vẫn không thắng được lí trí, chúng ta lựa chọn như thế đi qua thanh xuân.
Cậu đậu Đại học, tớ cũng vậy và chúng ta xa nhau từ đó. Khoảng thời gian đầu chúng ta video call, đi cà phê cùng nhau, nhắn tin với nhau rất nhiều nhưng mọi thứ cũng sẽ qua thôi. Cậu có việc của cậu, tớ có việc của tớ, những lần liên lạc thưa dần theo thời gian.
Chúng ta tốt nghiệp, đi làm, có người yêu mới, những lần hỏi han cũng qua loa dần đi. Cuộc sống hiện đại kéo khoảng cách chúng ta thưa đến nỗi không thể cứu vãn được nữa.
Ngày cậu gửi thiệp cưới cho tớ, tớ mất ngủ mấy đêm liền. Có lẽ không hẳn vì tớ còn thương cậu hay gì cả, chỉ đơn giản là tớ không chấp nhận được người luôn sau lưng tớ rời bỏ tớ mà thôi. Người cậu cưới cũng là bạn học cũ của cậu, cô ấy rất xinh đẹp và hiền lành. Người đó từng thích cậu rất lâu,nhưng không lâu bằng tớ.
Ngày cậu gửi thiệp cưới, cuối cùng tớ cũng có thể nói ra tớ đã từng rất thích cậu. Ngày cậu gửi thiệp cưới, cậu cũng thật thà trả lời “Cậu cũng vậy”.
Thanh xuân năm ấy, chúng ta vì rất nhiều nỗi sợ mà bỏ lỡ nhau nhưng bây giờ tớ có thể thật lòng chúc phúc. Chúng ta đã chọn cho mình những con đường rất riêng. Cảm ơn cậu vì đã góp mặt trong thanh xuân của tớ, đã cho tớ một cậu bạn thân tuyệt vời và một mối tình đầu đầy những mộng mơ. Tớ đã từng yêu cậu, bạn thân à.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Xem thêm: Tạm biệt tình đầu...
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?
Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.
Mùa Xuân của Mẹ
Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.
Giông bão rồi cũng qua
Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)
''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".
4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy
Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.






