Hà Nội, không giữ được người tôi yêu...
2021-08-10 01:30
Tác giả:
Đông Đông
blogradio.vn - Con người ta mỗi người có một lối đi, mỗi người một dòng tâm trạng, Hà Nội và tôi... không giữ nổi trái tim anh... Có đôi khi chợt nghĩ, cái thời trẻ cuồng ngông ấy ta đã đánh rơi bao nhiêu thứ? Trong tay đã có gì, chắp vá được gì và cùng ai?
***
Có lẽ trong hàng vàn khái niệm, “khoảng cách” là khái niệm mơ hồ nhất. Khoảng cách bằng cây số, bằng mét không đáng sợ. Khoảng cách bởi không gian, thời gian, lòng người mới đáng sợ...
Tôi là một cô gái Hà Nội, anh thì không. Chỗ anh cách nơi đây tính bằng giờ di chuyển, chẳng biết bao xa nhưng nghe anh nói đó là “khoảng cách”.
“Hà Nội”, mảnh đất khiến con người ta nghĩ về tương lai và hoài bão. Người trẻ xông pha đâu có thiếu, vùng trời này có cả mộng tưởng và tương lai.
Có một loại đau thương, tên thật dài... gọi là “dai dẳng”...
Cớ sao chẳng đau hết một lần, nhớ nhung cho xong rồi dứt khoát quên lãng đi cho lòng thanh thản. Hà cớ gì chẳng khóc một lần rồi rửa trôi “thay máu” cho tim, gan, phổi, thận, rồi bản thân tự mình đi nốt con đường cần đi.
.jpg)
Chúng tôi nhìn thấy nhau mỗi ngày, cũng tại mảnh đất thủ đô phồn hoa ấy. Chúng tôi từng nắm tay nhau, tôi ngồi phía sau lưng anh, từng khẽ ôm eo anh, từng đi qua ngóc ngách Hà Nội mến yêu. Như một miền đất hứa cho tình yêu anh, tôi đơm hoa kết trái. Tựa giấc mộng dài mà hứa hẹn, âu yếm, thân thương...
Rồi cũng ở đây, Hà Nội này mà đường ai nấy bước!
Đau lòng thật, tôi quen với Hà Nội mất rồi. Đau đớn thật, tất thảy của anh và tôi dành trọn vẹn cho nhau chỉ dưới bầu trời này.
Thành phố tấp nập, người qua kẻ lại. Yêu đương vội vã, kịp đến chóng đi. Hà Nội thế mà chỉ vun vén cho tôi một mảnh tình chóng vánh!
Có lẽ câu chuyện đó không nên thơ hay tươi đẹp nhiều màu, vì đâu chỉ riêng tôi có một mối tình đáng nhớ đáng quên ở nơi đất chật người đông này. Chỉ tiếc, lưu lại quá nhiều, dấu ấn quá sâu, thương thì lại thật dài...
Hà Nội nhiều phố phường thế, tôi từng ấy ngày vẫn chưa đi qua hết. Thế mà từ ngày có anh, từng ngóc ngách đều mang màu hạnh phúc. Thế mà từ ngày mất anh, chốn hẻm nào cũng một màu hoài niệm.
Tất cả gọi là “đã từng”, có thể không nhất định là sẽ cùng chúng ta đi đến hiện tại và tương lai nhưng nhất định “đã từng” rất đẹp đẽ! Giữ cho mình những gì đẹp đẽ thôi cô gái ạ, vì thanh xuân ở đây của em chẳng có được mấy lần!
Người ta bảo yêu đương ở thành phố thủ đô như thứ gì thú vị lắm lắm. Trải rồi, thầm nói cũng rất đau thương... Cảm giác giữa phố xa rộng lớn, vì yêu thương mà dựa vào nhau rồi bất chợt vụt mất. Vẫn vòng tròn rộng ấy đưa người ta vào hụt hẫng, hư vô. Phương hướng bất định, trái tim thì như lạc lối...
Mối tình Hà Nội bắt người ta đánh đổi thật nhiều, mưa nắng từng ngày từng giờ đều gửi về xao xuyến. Có rồi sao còn để mất đi hả em ơi!
Anh nói với tôi, Hà Nội có thể là ước mơ chứ chẳng thể là tất cả!
Tôi nói với anh, Hà Nội có thể là tất cả đi ra từ giấc mơ...
Con người ta mỗi người có một lối đi, mỗi người một dòng tâm trạng, Hà Nội và tôi... không giữ nổi trái tim anh... Có đôi khi chợt nghĩ, cái thời trẻ cuồng ngông ấy ta đã đánh rơi bao nhiêu thứ? Trong tay đã có gì, chắp vá được gì và cùng ai?
Thú thật, ta vẫn trắng tay đó thôi, cho dù đã cho đi tất cả vốn liếng. Tôi mỗi khi mệt mỏi thường nghĩ về những gì đã qua, cảm thấy cơn mệt mỏi khi ấy thế mà quá đỗi tầm thường. Hà Nội này vắng anh còn mệt nhiều lắm...

Kỉ niệm nhiều quá, quơ tay một cái được một trời...
Từ đó cuộc sống khuyết ra một mảnh, hình như hơi lớn. Mãi chẳng có ai đến lấp đầy, mà cũng vì là ai thì đâu có khớp... Người cần cuối cùng cũng đã ra đi, chưa thấy ngoảnh đầu!
Hôm nay trời mưa lớn, tôi không tìm được anh. Thế rồi bỗng chợt kéo hai vạt áo lại gần nhau, xiết chặt nơi ngực trái của mình. Anh ở đó mà, tôi chỉ muốn bảo vệ anh của tôi...
Những năm tháng tuổi trẻ thong dong người ta được nhiều mà cũng mất nhiều lắm... Như tôi mất anh...
Tôi, anh từng co ro đứng dưới mái hiên ngắn cụt vô tình tìm được trên con đường năm nào đó. Khi ấy, chúng tôi không cần vô thức bảo vệ lẫn nhau. Ừ! Chỉ là khi ấy thôi...
Ngồi trước ô cửa kính lớn bắc ra màn mưa trắng, không kìm hãm được cái nhớ mong một người.
Lúc ấy co gối, tựa đầu mà tim tan nát, lộn xộn.
“Chúng ta còn nhớ gì về nhau không?”
Có... tiếc là có!
Sáu chữ, hai từ “đã từng”... Tôi mỗi lần nghĩ về đều muốn bật khóc, vì nếu không để nước mắt rửa trôi, không để cảm xúc vợi đi, tâm can chắc sẽ giằng xé đến hoang tàn.
Có một kiểu người rất hiếu kỳ thời tiết hôm nay ra sao, nắng mưa hôm đó thế nào. Để sắp xếp lại từng ngăn từng ngăn truyện trong lòng, sợ nắng gắt hong khô mà cũng sợ mưa lớn dội ướt. Chẳng biết từ bao giờ lại mẫn cảm như bệnh, sợ tổn thương như bệnh!
Bạn mất bao lâu để quên đi một người?
Rốt cuộc mất bao lâu?
Chúng ta dường như chẳng quên được ai trong đời. Chỉ là có đôi khi, dũng khí chôn chặt và lí trí “đình chỉ” nhớ nhung về. Âu tạm gọi là “không nhớ”... Hễ có cái gì gợi lại, ai cũng không hoàn toàn quên...
“Tôi quên anh...”
“Là điều không thể...”
.jpg)
Tôi từng hi vọng vào một ngày bận rộn công việc, chân tay chẳng được ngừng nghỉ đôi chút, não bộ lằng nhằng chuyện cần lo. Để tạm thời gác lại “chuyện” nhớ nhớ quên quên... Ấy thế mà, sau tất bật... Trở về căn phòng rộng không người, trong cơn lan man mỏi mệt... tôi nhớ đến anh đầu tiên!
Rõ ràng có hàng ngàn vạn cách để không nhớ đến một người, có ngàn vạn cách để thôi tự mình thương nhớ. Nhưng tôi, lại chẳng thể chọn cho mình một lối trong vạn cách ấy! Cứ lối đi riêng mình, tự đau, tự mãn nguyện...
Có những ngày nắng lạ lắm... Vắt ngang giữa trời một vạt gay gắt, thiêu cháy cả cái mỏi mệt chốn này!
Em chạy trốn đến tận đây, thế mà... mọi thứ tựa hồ nguyên vẹn, không quên được chút hồi ức nào về anh, em và chúng ta.
Cứ nghĩ 2000 cây số đủ bình thản và quy về bắt đầu... Mà không, em làm không được! Vài ngày nắng lên, em lại nhớ... Những ngày mưa rào, tim cộm lên nhói xót khó chịu. Cả bão giông về, em lo anh ướt áo. “Anh của em”, anh còn ổn mà phải không?
Hà Nội xa anh, xa em, xa chúng mình. Sài Gòn càng xa anh, có em nhưng chẳng tồn tại “chúng ta”... Sao bỗng dưng mình lại bắt đầu thế? Sao bỗng dưng hi vọng và vun đắp dở dang làm gì? Bỏ ngỏ cả một dòng thanh xuân đằng đẵng...
Tháng ngày này em đi qua gập ghềnh, không biết rằng là đã hao mòn bao nhiêu, dấu chân đủ trải dài tận tim anh rồi đấy!
“Anh... hôm nay em lại lỡ nhớ anh rồi!”
Không rõ mình xa nhau bao lâu, mỗi ngày duy trì chỉ một cái “thiếu”. Mà sao không làm em nản lòng, chắc vì còn nhớ.
Hôm qua nhìn ra ô cửa nhỏ người người chen chúc, nháo nhác tìm một cái bóng thân quen. Tiếc là không thấy, lòng đau đớn, rõ ràng anh không có ở đây. Mình bây giờ cách xa trùng địa lí...
“Lỡ” thôi, chỉ là lỡ nhớ nhung đôi chút, giữ làm của riêng em tự vỗ về. Không sao đâu nhung nhớ nào cũng qua, làm gì có ai ôm mình đơn phương mãi. Tôi ở chốn này người chốn ấy, nguyện cầu người bình an một đời, ước cho tôi sớm mang dĩ vãng hóa tàn tro bụi… Để yên lòng nhìn người quay lưng mãi…
© Đông Đông - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 567: Thanh xuân mình đã nợ gì nhau?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

















