Hà Nội, không giữ được người tôi yêu...
2021-08-10 01:30
Tác giả:
Đông Đông
blogradio.vn - Con người ta mỗi người có một lối đi, mỗi người một dòng tâm trạng, Hà Nội và tôi... không giữ nổi trái tim anh... Có đôi khi chợt nghĩ, cái thời trẻ cuồng ngông ấy ta đã đánh rơi bao nhiêu thứ? Trong tay đã có gì, chắp vá được gì và cùng ai?
***
Có lẽ trong hàng vàn khái niệm, “khoảng cách” là khái niệm mơ hồ nhất. Khoảng cách bằng cây số, bằng mét không đáng sợ. Khoảng cách bởi không gian, thời gian, lòng người mới đáng sợ...
Tôi là một cô gái Hà Nội, anh thì không. Chỗ anh cách nơi đây tính bằng giờ di chuyển, chẳng biết bao xa nhưng nghe anh nói đó là “khoảng cách”.
“Hà Nội”, mảnh đất khiến con người ta nghĩ về tương lai và hoài bão. Người trẻ xông pha đâu có thiếu, vùng trời này có cả mộng tưởng và tương lai.
Có một loại đau thương, tên thật dài... gọi là “dai dẳng”...
Cớ sao chẳng đau hết một lần, nhớ nhung cho xong rồi dứt khoát quên lãng đi cho lòng thanh thản. Hà cớ gì chẳng khóc một lần rồi rửa trôi “thay máu” cho tim, gan, phổi, thận, rồi bản thân tự mình đi nốt con đường cần đi.
.jpg)
Chúng tôi nhìn thấy nhau mỗi ngày, cũng tại mảnh đất thủ đô phồn hoa ấy. Chúng tôi từng nắm tay nhau, tôi ngồi phía sau lưng anh, từng khẽ ôm eo anh, từng đi qua ngóc ngách Hà Nội mến yêu. Như một miền đất hứa cho tình yêu anh, tôi đơm hoa kết trái. Tựa giấc mộng dài mà hứa hẹn, âu yếm, thân thương...
Rồi cũng ở đây, Hà Nội này mà đường ai nấy bước!
Đau lòng thật, tôi quen với Hà Nội mất rồi. Đau đớn thật, tất thảy của anh và tôi dành trọn vẹn cho nhau chỉ dưới bầu trời này.
Thành phố tấp nập, người qua kẻ lại. Yêu đương vội vã, kịp đến chóng đi. Hà Nội thế mà chỉ vun vén cho tôi một mảnh tình chóng vánh!
Có lẽ câu chuyện đó không nên thơ hay tươi đẹp nhiều màu, vì đâu chỉ riêng tôi có một mối tình đáng nhớ đáng quên ở nơi đất chật người đông này. Chỉ tiếc, lưu lại quá nhiều, dấu ấn quá sâu, thương thì lại thật dài...
Hà Nội nhiều phố phường thế, tôi từng ấy ngày vẫn chưa đi qua hết. Thế mà từ ngày có anh, từng ngóc ngách đều mang màu hạnh phúc. Thế mà từ ngày mất anh, chốn hẻm nào cũng một màu hoài niệm.
Tất cả gọi là “đã từng”, có thể không nhất định là sẽ cùng chúng ta đi đến hiện tại và tương lai nhưng nhất định “đã từng” rất đẹp đẽ! Giữ cho mình những gì đẹp đẽ thôi cô gái ạ, vì thanh xuân ở đây của em chẳng có được mấy lần!
Người ta bảo yêu đương ở thành phố thủ đô như thứ gì thú vị lắm lắm. Trải rồi, thầm nói cũng rất đau thương... Cảm giác giữa phố xa rộng lớn, vì yêu thương mà dựa vào nhau rồi bất chợt vụt mất. Vẫn vòng tròn rộng ấy đưa người ta vào hụt hẫng, hư vô. Phương hướng bất định, trái tim thì như lạc lối...
Mối tình Hà Nội bắt người ta đánh đổi thật nhiều, mưa nắng từng ngày từng giờ đều gửi về xao xuyến. Có rồi sao còn để mất đi hả em ơi!
Anh nói với tôi, Hà Nội có thể là ước mơ chứ chẳng thể là tất cả!
Tôi nói với anh, Hà Nội có thể là tất cả đi ra từ giấc mơ...
Con người ta mỗi người có một lối đi, mỗi người một dòng tâm trạng, Hà Nội và tôi... không giữ nổi trái tim anh... Có đôi khi chợt nghĩ, cái thời trẻ cuồng ngông ấy ta đã đánh rơi bao nhiêu thứ? Trong tay đã có gì, chắp vá được gì và cùng ai?
Thú thật, ta vẫn trắng tay đó thôi, cho dù đã cho đi tất cả vốn liếng. Tôi mỗi khi mệt mỏi thường nghĩ về những gì đã qua, cảm thấy cơn mệt mỏi khi ấy thế mà quá đỗi tầm thường. Hà Nội này vắng anh còn mệt nhiều lắm...

Kỉ niệm nhiều quá, quơ tay một cái được một trời...
Từ đó cuộc sống khuyết ra một mảnh, hình như hơi lớn. Mãi chẳng có ai đến lấp đầy, mà cũng vì là ai thì đâu có khớp... Người cần cuối cùng cũng đã ra đi, chưa thấy ngoảnh đầu!
Hôm nay trời mưa lớn, tôi không tìm được anh. Thế rồi bỗng chợt kéo hai vạt áo lại gần nhau, xiết chặt nơi ngực trái của mình. Anh ở đó mà, tôi chỉ muốn bảo vệ anh của tôi...
Những năm tháng tuổi trẻ thong dong người ta được nhiều mà cũng mất nhiều lắm... Như tôi mất anh...
Tôi, anh từng co ro đứng dưới mái hiên ngắn cụt vô tình tìm được trên con đường năm nào đó. Khi ấy, chúng tôi không cần vô thức bảo vệ lẫn nhau. Ừ! Chỉ là khi ấy thôi...
Ngồi trước ô cửa kính lớn bắc ra màn mưa trắng, không kìm hãm được cái nhớ mong một người.
Lúc ấy co gối, tựa đầu mà tim tan nát, lộn xộn.
“Chúng ta còn nhớ gì về nhau không?”
Có... tiếc là có!
Sáu chữ, hai từ “đã từng”... Tôi mỗi lần nghĩ về đều muốn bật khóc, vì nếu không để nước mắt rửa trôi, không để cảm xúc vợi đi, tâm can chắc sẽ giằng xé đến hoang tàn.
Có một kiểu người rất hiếu kỳ thời tiết hôm nay ra sao, nắng mưa hôm đó thế nào. Để sắp xếp lại từng ngăn từng ngăn truyện trong lòng, sợ nắng gắt hong khô mà cũng sợ mưa lớn dội ướt. Chẳng biết từ bao giờ lại mẫn cảm như bệnh, sợ tổn thương như bệnh!
Bạn mất bao lâu để quên đi một người?
Rốt cuộc mất bao lâu?
Chúng ta dường như chẳng quên được ai trong đời. Chỉ là có đôi khi, dũng khí chôn chặt và lí trí “đình chỉ” nhớ nhung về. Âu tạm gọi là “không nhớ”... Hễ có cái gì gợi lại, ai cũng không hoàn toàn quên...
“Tôi quên anh...”
“Là điều không thể...”
.jpg)
Tôi từng hi vọng vào một ngày bận rộn công việc, chân tay chẳng được ngừng nghỉ đôi chút, não bộ lằng nhằng chuyện cần lo. Để tạm thời gác lại “chuyện” nhớ nhớ quên quên... Ấy thế mà, sau tất bật... Trở về căn phòng rộng không người, trong cơn lan man mỏi mệt... tôi nhớ đến anh đầu tiên!
Rõ ràng có hàng ngàn vạn cách để không nhớ đến một người, có ngàn vạn cách để thôi tự mình thương nhớ. Nhưng tôi, lại chẳng thể chọn cho mình một lối trong vạn cách ấy! Cứ lối đi riêng mình, tự đau, tự mãn nguyện...
Có những ngày nắng lạ lắm... Vắt ngang giữa trời một vạt gay gắt, thiêu cháy cả cái mỏi mệt chốn này!
Em chạy trốn đến tận đây, thế mà... mọi thứ tựa hồ nguyên vẹn, không quên được chút hồi ức nào về anh, em và chúng ta.
Cứ nghĩ 2000 cây số đủ bình thản và quy về bắt đầu... Mà không, em làm không được! Vài ngày nắng lên, em lại nhớ... Những ngày mưa rào, tim cộm lên nhói xót khó chịu. Cả bão giông về, em lo anh ướt áo. “Anh của em”, anh còn ổn mà phải không?
Hà Nội xa anh, xa em, xa chúng mình. Sài Gòn càng xa anh, có em nhưng chẳng tồn tại “chúng ta”... Sao bỗng dưng mình lại bắt đầu thế? Sao bỗng dưng hi vọng và vun đắp dở dang làm gì? Bỏ ngỏ cả một dòng thanh xuân đằng đẵng...
Tháng ngày này em đi qua gập ghềnh, không biết rằng là đã hao mòn bao nhiêu, dấu chân đủ trải dài tận tim anh rồi đấy!
“Anh... hôm nay em lại lỡ nhớ anh rồi!”
Không rõ mình xa nhau bao lâu, mỗi ngày duy trì chỉ một cái “thiếu”. Mà sao không làm em nản lòng, chắc vì còn nhớ.
Hôm qua nhìn ra ô cửa nhỏ người người chen chúc, nháo nhác tìm một cái bóng thân quen. Tiếc là không thấy, lòng đau đớn, rõ ràng anh không có ở đây. Mình bây giờ cách xa trùng địa lí...
“Lỡ” thôi, chỉ là lỡ nhớ nhung đôi chút, giữ làm của riêng em tự vỗ về. Không sao đâu nhung nhớ nào cũng qua, làm gì có ai ôm mình đơn phương mãi. Tôi ở chốn này người chốn ấy, nguyện cầu người bình an một đời, ước cho tôi sớm mang dĩ vãng hóa tàn tro bụi… Để yên lòng nhìn người quay lưng mãi…
© Đông Đông - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 567: Thanh xuân mình đã nợ gì nhau?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

















