Phát thanh xúc cảm của bạn !

Yêu chính là sợ em tổn thương

2020-11-11 01:26

Tác giả: Mih Key


blogradio.vn - Yêu chính là cố gắng và nỗ lực. Yêu chính là sự cam kết, yêu chính là sợ người ấy vì mình mà tổn thương, yêu chính là sợ mất đi. Và những ngày xa cô ấy tôi hiểu, yêu còn là vì người ấy mà không ngừng hoàn thiện.

***

Tàn thuốc lá rơi trên mặt đất, tôi nhìn cách nó rơi rồi tàn lụi, một cách vô thức và lạnh lùng.

“Anh, vốn dĩ không có cái cảm giác như anh mong đợi đối với em đúng không?”

Tôi cười khẩy, một chút cảm giác gì đó, không thoải mái vì để cảm xúc rung động nhất thời mà xảy ra chuyện không nên. Tuyệt nhiên, vẫn không muốn mở miệng xin lỗi.

“Ừ, cảm xúc lúc đến lúc đi, anh không làm chủ được”.

Không có cảm xúc thỏa mãn như tôi nghĩ, chỉ cảm thấy trống rỗng và vô cảm, chỉ vì, đó không phải cô ấy.

Tôi đã nghĩ, người khác đi, người mới sẽ tới nhanh thôi, sẽ mang lại cảm giác mới lạ, và rồi tôi sẽ quên, tôi đã từng yêu Hà Chi như thế nào.

Giọng nói vang lên, vô cùng chậm rãi, không hề có chút trách móc hay than phiền.

“Chuyện hôm nay, coi như chỉ là vui chơi qua đường. Anh quên hay không quên em không quan tâm, bởi vì ánh mắt của anh, cách anh quan tâm em, không phải là của một chàng trai đang yêu, anh chỉ đang tìm người lấp đi cái chỗ trống trong trái tim của anh mà thôi”.

“Và em bảo này, đôi khi sự cố chấp bản thân sẽ khiến anh phải hối hận, khi anh yêu một người nào đó, anh thà rằng nói bản thân mình sai, để cô ấy vui, chứ không phải là vì chứng minh cái tôi. Rốt cuộc là anh yêu cô ấy hay bản thân mình vậy?”.

yeu-ban-than-minh-2

Cơ mặt tôi căng lại, nhưng tôi không trả lời cô ấy, cảm giác bên người con gái khác không vui như tôi tưởng tượng. Chỉ toàn là hình bóng của người con gái ấy, một cách rõ ràng.

Chúng tôi chia tay được ba tháng, không một lời hỏi han, qua lại. Sự im lặng một cách đáng sợ, trong một mối quan hệ lâu dài nào, cũng cần những lần chia tay để hai người còn cần nhau không.

Nhưng lần này, chúng tôi đã xa nhau chính xác 90 ngày rồi.

Tôi mân mê ly rượu trên tay, tính nhấp môi rồi lại thôi.

“Uống ít rượu thôi, nó chẳng tốt cho sức khỏe của anh đâu, đồ ngốc”.

“Chỉ có em, mới hết lòng yêu một kẻ ngốc như anh”.

Tin nhắn cuối cùng, cô ấy đã xem, cũng chẳng thèm trả lời.

Rất muốn hỏi, em đang làm gì, cảm thấy ổn không, sau chia tay.

Ngày thứ 100, mưa tầm tã, cô ấy chắc lại quên mang ô rồi, tôi lặng lẽ nhìn cô ấy đứng ở trước mái hiên tiệm trà sữa.

Cũng chẳng kiềm lòng được, chạy tới, đặt chiếc ô dưới đất trước sự ngỡ ngàng của cô ấy. Tôi bước đi trong mưa, nặng trĩu hạt.

Tới tận bây giờ, tôi mới có cảm giác gì đó nhói đau, nơi lồng ngực.

“Cảm ơn vì chiếc ô”.

Tiếng điện thoại kêu tinh tinh.

“Em, có ổn không?”.

“Em rất ổn”.

“Em không muốn biết anh có ổn hay không ư?”

“Chúng ta, chia tay rồi anh à. Ổn hay không ổn, chúng ta cũng chẳng có tư cách hỏi nhau”.

cafemotminh1

Tôi nhìn màn hình điện thoại rất lâu, cô ấy nói đúng.

Chúng tôi chia tay rồi, tôi có tư cách gì hỏi cô ấy thế nào và ra sao.

Ba năm, cùng những thăng trầm, có một thứ còn trên cả tình yêu, đó chính là tình thương.

“Em rất ghét sự bất cần của anh, anh thực sự chẳng quan tâm thứ gì, công việc có chút trục trặc là anh bỏ. Anh hứa bỏ thuốc rất nhiều lần, nhưng chẳng lần nào anh thực sự làm”.

Lần đầu cô ấy cáu nhặng lên như thế, tôi luôn cho đó chỉ là điều nhỏ nhặt, chẳng ảnh hưởng gì tới mối quan hệ của chúng tôi.

Nhưng dường như, vì yêu tôi, cô ấy đã chịu đựng tất cả mọi thứ.

Tôi thuận tay đốt điếu thuốc lên, rồi lại nhìn nó tự tàn, không hề động môi.

“Anh ốm rồi, không thể tự mua thuốc”.

Tôi gửi một cái tin nhắn đi, chắc mẩm kết quả trong đầu, sẽ chẳng ai đến cả.

Có tiếng mở cửa, là Hà Chi. Cô ấy thuần thục đặt bát cháo lên bàn, đo nhiệt độ cho tôi. Cô ấy vẫn không nhìn vào mắt tôi, lẳng lặng đặt cốc nước với thuốc lên bàn.

“Ăn xong anh nhớ uống hai viên rồi đi ngủ. Chắc sáng mai sẽ hết”.

Tôi giữ khư khư bàn tay của cô ấy, như một đứa trẻ sợ lạc mất mẹ.

“Anh nhớ em, rất nhiều”.

Cô ấy vẫn chẳng biểu hiện cảm xúc gì, gỡ bàn tay của tôi ra.

“Anh nghỉ đi, đừng nói nhảm nữa”.

Tôi vẫn cố chấp không buông, lần này thì cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, đột nhiên gắt lên.

couple

“Anh có hiểu không vậy? Anh biết vì sao em chia tay anh không? Không phải vì em không thể chịu đựng anh thêm một giây một phút nào nữa, mà là, em cảm thấy rất tồi tệ, khi chẳng thể giúp được anh tốt lên. 

Em cứ ở bên cạnh anh như một cái bóng như vậy có ích gì đâu. Trước và sau khi anh có em, anh vẫn vậy, chẳng thay đổi. Em có thể vì anh làm tất cả mọi chuyện, nhưng ai vì em. Yêu nhau quá lâu, mà không thể vì nhau, mệt mỏi lắm anh à”.

Cơ mặt tôi căng lên, cố chấp ôm cô ấy vào lòng. Bỗng dưng cô ấy òa lên khóc nức nở, tiếng khóc vang lên trong căn phòng vắng lặng chỉ có hai chúng tôi.

Thời gian như ngừng trôi. Tích tắc, tiếng đồng hồ vang lên không dứt. Tôi đúng là một thằng tồi và ích kỷ. Sẽ có lúc, để giữ một người mà bạn yêu thương rất nhiều, bạn sẽ dùng một trăm phần sự cố gắng.

Yêu là khi, bạn có cảm giác sợ hãi khi nghĩ tới, ngày mai không có cô ấy bên cạnh nữa.

Tôi buông cô ấy ra, lẳng lặng lôi hộp quà dưới ngăn tủ cạnh đầu giường ra.

“Anh không hề quên sinh nhật em, chỉ là anh viết nhầm địa chỉ, họ trả lại cho anh vào ngày hôm sau”.

Tất nhiên là đó không phải lý do vì sao chúng tôi chia tay, chỉ là một cái cớ để khơi dậy mọi sự ấm ức của cô ấy.

"Anh đừng ngụy biện cho sự lơ đãng của anh nữa, anh vốn dĩ chẳng hề để tâm."

“Anh thừa nhận, anh là một con ngựa hoang, rất bất cần, vô tâm và sống theo cảm xúc. Anh có nhiều thứ chưa hoàn thiện lắm chứ. Nhưng anh chưa từng nghĩ tới những điều đó lại làm tổn thương em. Anh nợ em một lời xin lỗi”.

Cô ấy nhìn tôi, khựng lại, mắt vẫn ngân ngấn nước.

cogaikhoc1

Cô ấy là người đã đi bên cạnh tôi những năm tháng thanh xuân ngông cuồng và bốc đồng. Tuổi trẻ ai cũng có lúc xốc nổi và tùy hứng, nhưng điều gì làm tôi thực sự hạnh phúc và yên bình mới là quan trọng nhất.

Tình yêu trong tôi, cứ luôn màu hồng, và tôi nghĩ tôi chẳng cần cố gắng chút gì, nó cứ vui vẻ như vậy. Có người yêu thương, và chăm sóc tôi hàng ngày.

Tôi nằng nặc đưa cô ấy về, nhìn cô ấy bước vào bên trong nhà, lòng tôi nhẹ đi chút.

Bỗng, cô ấy quay đầu lại, thở nhẹ một cái.

“Anh, nhớ uống thuốc nhé, đừng tắm hôm nay. À, còn nữa, chuyện hôm nay, chúng ta, cần thêm chút thời gian anh nhé. Em và anh đều cần không gian riêng, để hiểu điều gì là quan trọng với bản thân mình”.

“À, ngủ ngon”.

Ngày thứ 110. Tôi vẫn tiếp tục công việc hàng ngày, cũng không hẳn là bỏ được thuốc, chỉ là vài điếu một tuần.

Đôi lúc, sẽ nhớ cô ấy tới điên cuồng, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại như một thằng điên.

Đôi lúc, nhắn được cái tin, tính gửi đi, rồi lại thôi. Sợ phiền, sợ làm hỏng không gian riêng tư của cô ấy.

Đôi lúc, sẽ nhớ khoảnh khắc chúng tôi bên nhau, lúc cô ấy nằm trong vòng tay tôi, cười khúc khích.

changtraingu

Tôi điên cuồng làm việc, liên tục tăng ca, nhưng tới tối, lướt đi trên phố vắng, vẫn cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó.

Không tự chủ được, xe đã dừng trước cửa nhà cô ấy, đèn phòng cô ấy vẫn sáng đèn, tôi hạ cửa kính xuống, để nhìn cho rõ hơn.

Mấy tiếng đồng hồ trôi qua, tôi cứ ngồi thừ ra như một thằng điên. Nỗi nhớ vẫn cồn cào, không một giây nào là yên.

“Anh định ngồi đó cả đêm à?”

Tiếng “tinh ting” của tin nhắn,

“Không, tính ngồi đây chút rồi về, chỉ là nhớ em, rất nhiều”.

Cô ấy gầy đi rất nhiều, chắc công việc có vẻ nhiều hơn. Cô ấy là kiểu người cầu toàn, đôi khi hơi khó tính.

“Mặc áo vào, em định chết cóng à?”

“Không, em tính vào xe anh ngồi mà, anh định không cho em vào xe á?”.

Cô ấy cười tinh nghịch khiến tôi hơi bất ngờ, cô ấy không cự tuyệt tôi nữa à?

“Em đã suy nghĩ rất nhiều trong những ngày chúng ta xa nhau. Em đã khóc, chứng tỏ là em vẫn còn yêu anh, em nghĩ là, chúng ta nên cho nhau một cơ hội. Bỗng dưng thôi, em nhớ tới anh nên nhìn ra cửa sổ, đúng là trực giác của những người yêu nhau đúng không? Thực ra, em cứ chạy xuống, quên mặc áo khoác rồi”.

Tôi xoa đầu cô ấy, mái tóc này, nụ cười này, đôi mắt này, bờ môi quen thuộc này. Tất cả tôi đều nhớ.

“Em cũng sai mà, em cũng có hoàn hảo đâu, mà bắt anh phải hoàn hảo như em nghĩ. Thế đâu công bằng. Anh, có nhớ em nhiều không?”.

Tôi kéo cô ấy vào lòng “Không, mà là rất rất nhiều. Mất rồi, mới thấy em quý hơn vàng, không ai bằng em cả, không ai có thể hiểu anh như em hiểu anh. Anh vẫn cứ nghĩ rồi sẽ ổn thôi, nhưng anh chẳng ổn chút nào, anh sợ mất đi em, sợ sẽ không thể bên cạnh em nữa, sợ em bị lạnh, bị đói, sợ em cô đơn một mình”.

muathuyeunhau

Yêu chính là cố gắng và nỗ lực. Yêu chính là sự cam kết, yêu chính là sợ người ấy vì mình mà tổn thương, yêu chính là sợ mất đi. Và những ngày xa cô ấy tôi hiểu, yêu còn là vì người ấy mà không ngừng hoàn thiện.

Hơi ấm này, tôi hy vọng nó vĩnh viễn thuộc về tôi.

Cô ấy xoa lòng bàn tay tôi, khẽ cau mày.

“Sao tay anh lạnh thế. Anh đã khỏi ốm đâu mà đi khuya thế này?”.

Tôi khẽ cười, nhẹ nhõm sau bao ngày, vui vẻ nghe cô ấy cằn nhằn như bà già.

“Thì chờ em sưởi ấm đấy, đồ ngốc ạ”.

© Mih Key - blogradio.vn

Xem thêm: Yêu là đánh cược, được thì ăn cả, ngã phải đứng lên

Mih Key

Tuổi trẻ là để trải nghiệm, để đi những nơi mình muốn, gặp những người mình yêu thương, và quan trọng là chúng ta tìm ra được giá trị của bản thân mình.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top