Đừng gọi tớ là người yêu cũ được không?
2020-11-06 01:30
Tác giả:
Kun Chan
blogradio.vn - Cậu à, tớ sợ, sợ gặp lại cậu, sợ phải giả vờ mỉm cười bảo "Tớ ổn". Sau này đừng gọi tớ là người yêu cũ vì điều đấy sẽ làm tớ đau. Cậu có yêu tớ đâu sao gọi tớ là người yêu cũ. Nếu yêu tớ, cậu sẽ chẳng buông tay tớ ra. Yêu tớ, cậu sẽ chẳng ngó lơ mỗi khi vô tình chạm mặt. Cậu chẳng yêu tớ đâu, chưa từng vì thế đừng gọi tớ là người yêu cũ.
***
Nếu ngày đó mình không yêu nhau, thì chắc giờ đây tớ đã có thể lôi cậu ra và khóc, kể cậu nghe có người không tốt với tớ, có người làm tớ buồn. Nhưng giờ thì sao bây giờ, chẳng thể khóc với ai được cả khi bạn thân nhất lại chính là người mình thương.
Cậu luôn vị tha, bao dung những lúc tớ bướng bỉnh. Chờ tớ hết "say nắng" các chàng trai rồi nhẹ nhàng bảo “Vô tâm quá rồi nha”, rộng vòng tay cho tớ bay đi rồi bay về, cho tớ niềm tin bờ vai cậu đủ rộng, tớ có thể nép mình sau những bão giông.
Tớ được cậu dẫn đi khắp nơi ăn những món ngon mỗi khi "đến tháng" lên cơn thèm, được sự cảm thông của cậu những lúc tớ hờn dỗi, được cậu thương, được cậu che chở.
Hạnh phúc quá đỗi bình yên, nước mắt bỗng hóa ngọt ngào. Có cậu, cuộc sống tưởng chừng như một màu xám ảm đạm đã đổi màu, màu hồng hạnh phúc và ấm êm, màu xanh hy vọng đầy lạc quan, màu tím thủy chung gắn kết, màu riêng biệt mang tên cậu.
Vậy là mình đã kết thúc 13 năm yêu nhau, kết thúc 13 năm chịu cực chịu khổ của cậu. Có thể trong thế giới của cậu thì tớ chưa từng tồn tại một cách trọn vẹn nhưng với tớ thì tất cả thời gian đã qua đều thuộc về cậu cả.
Tớ đã gói tất cả yêu thương và cất giữ ở một nơi để không thể nhìn thấy nữa nhưng ký ức thì tớ lại không thể xóa, không thể ngăn nó thôi xuất hiện trong đầu, trong giấc mơ, trong những dòng nước mắt vì nhớ cậu.
Tớ luôn sợ phải trải qua cái cảm giác mất đi cậu một lần nữa. Tớ sợ rồi một ngày cậu sẽ lãng quên tớ. Rồi tớ sẽ lại phải đối diện với những lúc vô tình gặp nhau, cậu sẽ lại nhìn tới bằng một ánh mắt hững hờ, xa lạ.
Tớ đã từng nghĩ rằng bản thân mình rất mạnh mẽ, tớ sẽ chẳng cần ai cả. Nhưng, cho đến khi cậu xuất hiện thì tớ đã biết cậu là cả thế giới. Thói quen sẽ hình thành yêu thương hay yêu thương sẽ tạo ra thói quen.
Tớ nhớ lại cái cảm giác gọi là muốn cười với cậu một cái, muốn chạy đến ôm lấy cậu, muốn bảo về chầm chậm thôi nhé nhưng tớ không thể vì khi ấy cậu đã có một người thay thế tớ.
Tớ đã từng mơ được làm vợ cậu, tớ cùng đã từng vẽ lên diễn cảnh đám cưới trong mơ của tớ. Mình sẽ chụp ảnh cưới dạng cốt truyện kể lại quá trình mình yêu nhau.
Cảnh tớ giải bài tập Toán, cậu thì giơ tay bắt lỗi tớ, cảnh đi học về chung, cảnh cậu dạy tới học, cảnh mình cùng học thể dục, cảnh đi học đối tượng Đảng, cảnh cậu nắm chặt lọ thủy tinh tớ tặng nhưng cậu đã làm rớt, cảnh cậu tặng tớ 1000 con hạc giấy, cảnh cậu tỏ tình tớ…
Tớ sẽ được xinh lung linh trong chiếc váy cưới kết hạt pha lê từ trên xuống tới đuôi áo. Tớ sẽ được chụp hình bên chiếc cổng cưới bong bóng tớ thích, cậu sẽ làm cổng cưới bong bóng cho tớ, những cái bong bóng màu xanh da trời và xanh lá.
Tớ sẽ được cầm hoa do cậu tự bó bằng đá quý. Mình sẽ cùng đeo nhẫn cưới kiểu độc quyền do mình tự thiết kế. Sẽ được ăn tiệc cưới của tụi mình chỉ là những món mà mình thích thôi. Là một đám cưới nho nhỏ chỉ gồm tớ, cậu và những người bạn siêu thân.
Vậy mà cậu vẫn buông tay tớ đó thôi, dù cậu đã nói tớ là cuộc sống của cậu, cậu sẽ thương tớ như cách mà ông nội của cậu thương bà nội của cậu, cậu sẽ đút tớ ăn, tắm cho tớ, thay tã cho tớ, dìu tớ đi khi tớ già.
Cậu vẫn buông tay đó thôi, dù cậu đã nói sau này sẽ không để ai làm tớ phải khóc nữa. Cậu vẫn buông tay đó thôi dù tớ đã nói rất nhiều lần hạnh phúc của tớ là có những đứa trẻ gọi cậu là ba và gọi tới là mẹ.
Hạnh phúc của tớ là một mái nhà được dựng lên bởi bàn tay cậu và được bố trí bởi bàn tay tớ. Hạnh phúc của tớ là cậu dạy con học, tớ dạy con là người tốt.
Hạnh phúc của tớ là cậu đút con ăn, còn tớ thì đút cậu ăn. Hạnh phúc của tớ là cậu dạy tớ sửa điện, lắp ống nước, dạy tớ tất cả những điều trong cuộc sống. Hạnh phúc của tớ là cậu sẽ ôm tớ khi tớ lạnh, sẽ bắt tớ đi ngủ sớm. Hạnh phúc của tớ là khi được ở bên cậu, vậy mà cậu vẫn buông tay.
Ừ thì vậy từ nay sẽ không còn ai ôm cậu khi cậu lạnh nữa. Tớ sẽ không xuất hiện trong các sự kiện của cậu nữa. Sẽ không chia một phần những món ngon cho cậu nữa đâu. Cũng chẳng còn ai nhõng nhẽo với cậu đủ để làm cậu bật cười nữa.
Sẽ không còn nữa những viễn cảnh tươi đẹp mà tớ tự vẽ ra về cuộc sống sau này - cuộc sống mà tớ sẽ luôn có cậu cùng đồng hành nữa. Tớ nhất định tìm một người khác ngoài cậu để thử cảm giác yêu một người không phải là cậu nữa sẽ như thế nào nhưng chắc hẳn tớ sẽ không làm được. Vì thậm chí ngay cả khi mình chia tay rồi, cậu có người yêu rồi thì tớ vẫn chờ cậu thôi.
Cậu à, tớ sợ, sợ gặp lại cậu, sợ phải giả vờ mỉm cười bảo "Tớ ổn". Sau này đừng gọi tớ là người yêu cũ vì điều đấy sẽ làm tớ đau. Cậu có yêu tớ đâu sao gọi tớ là người yêu cũ. Nếu yêu tớ, cậu sẽ chẳng buông tay tớ ra. Yêu tớ, cậu sẽ chẳng ngó lơ mỗi khi vô tình chạm mặt. Cậu chẳng yêu tớ đâu, chưa từng vì thế đừng gọi tớ là người yêu cũ.
"Đặt tay phải lên vai trái đặt tay trái lên vai phải như cậu đang ôm lấy tớ" Ừ, tớ làm rồi, rất nhiều lần nhưng cậu lại chẳng ở đây.
© Kun Chan - blogradio.vn
Xem thêm: Yêu là đánh cược, được thì ăn cả, ngã phải đứng lên
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

















