Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một giọt nước mắt rơi

2017-11-01 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Âm nhạc có thể chữa lành mọi vết thương, nhưng đôi lúc, nó là chất xúc tác để chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn.

***

blog rtadio, Một giọt nước mắt rơi

Cậu ấy từng tặng tôi ánh mắt dịu dàng khi tôi tặng chai nước cho cậu ấy, cái nháy mắt tinh nghịch, và nụ cười nhếch môi của một lãng tử. Tôi không chắc cảm giác của cậu ấy đối với tôi là gì, còn tôi, như bao bạn gái khác, thích cái vẻ ngông cuồng của cậu ấy.

Cho đến khi, tôi nhìn thấy Việt ở ngoài cửa hàng đàn ghita, ôm cây đàn vỡ nát và bật khóc nức nở.

Buổi tập đàn mấy ngày sau đó, tôi nhìn thấy cậu ấy cam chịu nghe thầy giáo dạy đàn mắng vì tội không tập trung. Nhưng tôi biết, tay cậu ấy run run là vì bị đánh.

Tôi bắt đầu quan sát cậu bạn bị cô lập này nhiều hơn, và tôi bắt đầu cảm thấy chán ghét vẻ ngoài hoàng nhoáng của Hưng và nhóm bạn kia.

Lần đầu tiên sau buổi tập đàn hôm ấy, tôi vẫn không có cản đảm đứng dậy ngăn cản đám học sinh ngỗ nghịch, chỉ ngồi bất động nhìn khuôn mặt nhăn nhó cam chịu đến đáng thương.

Sau khi mọi người tản đi hết, tôi mới nhanh chóng đứng dậy, lấy chai nước còn nguyên, rồi bước đến chỗ cậu ấy đang ngồi bệt dưới đất.

- Này, uống nước không?

Việt có lẽ ngạc nhiên, ngẩng mặt lên nhìn tôi thật lâu, trên trán cậu ấy lấm tấm mồ hôi.

- Cảm ơn.

Tôi không dám nhìn đôi tay gầy run rẩy của cậu ấy, chỉ nói bâng quơ.

- Đôi bàn tay, thực sự rất quan trọng với người chơi đàn, cậu biết chứ?

Ở lớp tập đàn, giờ giải lao, tôi cố tình ngồi cạnh Việt tôi cũng không hiểu chính mình nữa, là sự thương cảm trong tôi trỗi dậy ư?

- Cậu nên đi khám đi. Lỡ tay cậu có vấn đề thì sao?

Tôi lắng nghe câu trả lời của Việt sau vài phút ngập ngừng đơn điệu:

- Tớ không sao đâu, chẳng phải hôm nay tớ đã tập hoàn chỉnh bài hát đấy rồi sao?

Tôi nhận ra sự nhu nhược trong con người của một chàng trai 18 tuổi, không phải tính cách vốn dĩ là vậy, là hoàn cảnh cưỡng bách

blog rtadio, Một giọt nước mắt rơi

- Cậu có biết không? Âm nhạc có thể chữa lành mọi vết thương, nhưng đôi lúc, nó là chất xúc tác để chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn.

Lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy cười nhạt, tựa như khinh bỉ chính mình, hoặc là đang trách tôi không hiểu chuyện.

- Là chuyện tớ bị bắt nạt ở trường đúng không? Không cần cảm thấy thương hại tớ, cậu là ai chứ? Một kẻ ngoài cuộc thích xen ngang ư? Tớ không cần đâu.

Tôi đứng bật dạy khỏi ghế, mặt đối mặt với Việt, đột nhiên tôi trở nên gắt gỏng.

-Thế tại sao cậu phải sống một cuộc đời khiến người khác phải thương hại thế này? Một kẻ thảm hại như cậu không có quyền chỉ trích tớ, nghe rõ chứ?

Đôi mắt cậu ấy ánh lên vẻ sửng sốt trong giây lát, rồi ngay lập tức cụp xuống như một người có lỗi.

Tôi ghét bộ dáng yếu đuối quá mức này của cậu ấy.

- Cậu có lỗi gì à? Cậu có nghĩa vụ để cho người khác hành hạ ư? Cậu không cần đôi tay để chơi đàn? Cậu không cần một cơ thể khỏe mạnh bình thường như kẻ khác? Cậu sống như thế này, có ngày nào cậu... cậu cảm thấy hạnh phúc không?

Tôi biết rõ, ngày nào cũng đáng sợ như địa ngục sao có thể hạnh phúc? Biết mình lỡ lời, tôi nhỏ giọng dần.

- Xin lỗi, tớ hơi quá lời. Có lẽ là vì lương tâm ngủ quên trong tớ thức tỉnh rồi, nên có hơi kích động.

Cơ mặt cậu ấy cứng ngắc, lắp bắp nhắc lại hai từ xin lỗi, nhưng tôi không hiểu, cậu ấy xin lỗi cái gì?

- Cậu không phải là tớ, cậu không hiểu được những gì đang diễn ra xung quanh tớ đâu. Còn gần một năm nữa thôi, tớ nhất định sẽ vượt qua.

Tôi chán nản, quay lưng bước ra khỏi lớp tập đàn, tôi thấy tội nghiệp cậu ta, và có một chút gì đó thương cảm, nhưng không quá rõ ràng.

blog rtadio, Một giọt nước mắt rơi

Từ hôm ấy, tôi luôn là người ở lại sau cùng để nghe một số bản nhạc cậu ấy tự sáng tác. Tôi thừa nhận là bắt nguồn từ sự thương cảm, nhưng sau đó, tôi ngưỡng mộ tài năng âm nhạc của Việt. Và chúng tôi ngày càng trở nên thân thiết hơn, và những buổi nói chuyện cũng tăng dần lên.

Ngày hôm đó, cậu ấy mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh, ở bên bờ sông Hồng, vừa đánh đàn vừa hát, là bài hát tặng cho tôi. Tôi hỏi cậu ấy trong kinh ngạc:

- Sao lại tặng tớ thế? Cậu nên quý trọng bản thân mình trước ấy.

Cậu ấy thở dài, rồi nhìn xa xăm:

- Có một số chuyện, cần gì phải biết lý do cơ chứ?

- Nếu biết được lý do, tớ sẽ trân trọng bài hát này hơn, vậy thôi.

Việt khẽ cười, nụ cười hòa vào với cơn gió nhẹ, tinh khôi y hệt như âm nhạc của cậu ấy.

- Tớ muốn cảm ơn một người bạn tốt như cậu. Lý do này đã thuyết phục chưa?

Rồi tôi cũng bật cười, từ ngày hôm đó, giọng hát của cậu ấy trở thành nhạc chuông điện thoại của tôi.

Khi tôi nhìn thấy chiếc áo đồng phục rách rưới của Việt, tôi không nén nổi sự tức giận.

- Cậu biết điều khinh bỉ nhất đối với tớ là gì không? Là bỏ mặc chính mình, là cam chịu những điều mình không đáng phải chịu. Cậu vẫn không chịu nói ra đúng không? Tớ sẽ là người nói.

Nhưng cậu ấy đã giữ tay tôi lại, tôi chưa bao giờ nghĩ, bàn tay gầy guộc này, lại có thể siết chặt lấy cổ tay tôi như vậy.

- Mọi chuyện không đơn giản như cậu nghĩ đâu, tớ không thể trở thành một thằng hèn hạ, và còn ánh mắt của mọi người xung quanh, của bố mẹ tớ còn rất nhiều thứ, tớ không có cách nào vượt qua được, cậu không phải là tớ, cậu không hiểu được đâu. Xin cậu, đừng xen vào nữa.

Đúng, tôi là ai chứ? Là ai mà có thể xen vào, cuối cùng tôi vẫn chẳng là ai cả trong cái thế giới phức tạp của cậu ấy.

Tôi vừa mơ màng tỉnh giấc khỏi tiết Văn nhàm chán, lớp im ắng lạ thường, chính xác là không có một ai.

Tôi cũng chẳng có hứng thú quan tâm lắm, tôi rút điện thoại ra như thường lệ, lướt Facebook giết thời gian.

Tôi bàng hoàng nhìn phần video nổi bật ở phần news feed, lượt comment và share một cách chóng mặt, mấy hôm tôi không cập nhật tin tức, đây là kết quả đáng mong chờ đây sao?

Mọi manh mối kết nối nhanh chóng trong đầu tôi, tôi đứng bật dậy, chạy nhanh ra khỏi lớp với trực giác hết sức rõ ràng, một cách đáng sợ.

Sân thượng, từng lớp lớp học sinh tạo thành một vòng tròn lớn, có người hét lên, có người cười nhạo sao ngốc thế, có người khinh bỉ cậu ấy sao không nhảy đi, định dọa ai đây?

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, Hưng và tôi. Tôi chán ghét sự thờ ơ trong đôi mắt sắc bén ấy, người có lỗi có bao giờ nhận mình có lỗi đầu tiên đâu?

Tôi không tỏ ra căm phẫn, chỉ lạnh lùng lướt qua bóng dáng rắn rỏi cao lớn ấy, chấm hết rồi.

Rõ ràng tôi quá hiểu cảm giác của chính bản thân mình, đã từng thích cậu ấy quá nhiều. Tôi cũng từng là cô gái mộng mơ về một tình yêu đắm say với một bad boy chính hiệu.

blog rtadio, Một giọt nước mắt rơi

Và giờ chính tôi đánh nát giấc mộng hoang đường đó.

- Cậu xuống đây đi, mọi chuyện rồi sẽ có cách giải quyết thôi. Cậu định đánh mất cuộc đời của cậu vì những người không đáng như vậy sao ?

Tôi hét lên, khàn cả cổ họng, nhìn bóng dáng mỏng manh trước gió, trên tầng thượng của ngôi trường.

- Xuống ngay, xuống ngay.

Cậu ấy không quay đầu lại, nhưng tôi biết cậu ấy đang khóc, khóc vì tủi nhục, vì bất lực.

- Cảm ơn cậu, vì tất cả. Tớ chưa từng có bạn, tớ lớn lên ở trường với những trận đòn roi vô cớ. Cậu có hiểu được cảm giác mọi người coi tớ như một kẻ thần kinh lập dị không? Đến cả bố mẹ tớ cũng dành một tình cảm thương cảm đặc biệt cho tớ. Cậu biết tại sao bố mẹ tớ muốn cho tớ đi học đàn không? Vì họ nghĩ, đàn sẽ chữa lành mọi vết thương, như cậu nghĩ vậy, họ nghĩ đàn sẽ giúp tớ thôi lập dị, thôi lầm lì, thôi cười thôi khóc một mình.

Tôi cắn môi, gắng gượng để mình không bật khóc trước những gì cậu ấy nói, tôi không phải là người trong cuộc, nhưng vẫn đau lòng như vậy, sau ngần ấy năm, cậu ấy đã chịu đựng như thế nào? Khóc thầm bao lâu?

- Nhưng chính âm nhạc, đã khiến tớ hiểu cậu hơn, hiểu cậu không lập dị, hiểu cậu sinh ra để chơi đàn. Cậu muốn bỏ dở ước mơ ư? Bỏ dở niềm tin tuyệt đối vào âm nhạc như cậu đã từng ư?

Tôi giữ bình tĩnh, cố gắng nhẹ nhàng bước đến chỗ cậu ấy đang đứng, từng chút một.

Đột nhiên cậu ấy ngừng run rẩy, quay đầu lại nhìn tôi, tôi nghe thấy chất giọng khàn khàn, có lẽ vì đã khóc quá nhiều.

- Đừng lại gần tớ nữa. Xin cậu đấy.Tớ mệt mỏi quá rồi. Tớ không muốn bị hành hạ nữa. Tớ không muốn làm ai thêm bận tâm và phiền lòng nữa.

- Tớ biết rất rõ, cả cậu, muốn làm bạn với tớ, không phải bắt nguồn từ sự thương hại ư? Nhưng tớ vẫn cảm thấy rất biết ơn.

- Cậu biết không? Con người đôi lúc cố gắng quá nhiều, cũng trở nên mệt mỏi.

Tôi hiểu ra vài chuyện, cậu ấy đã chuẩn bị tất cả cho sự ra đi này, vậy nên mọi lời nói của tôi, đều trở nên vô nghĩa.

Mãi sau này, tôi mới biết cậu ấy bị trầm cảm trong một thời gian, với những viên thuốc ở tủ đầu giường.

Tôi nghe thấy tiếng khóc sụt sùi của một vài học sinh, tiếng đồng thanh của một số người.

- Xuống đi, đừng như vậy nữa. Bọn tớ... bọn tớ đã không biết gì cả, xin lỗi, xin lỗi.

Tiếc là tất cả đã quá muộn, sự vô tâm, lạnh nhạt quả thực rất đáng sợ, nó có thể giết chết một con người.

Nước mắt tôi rơi, đôi mắt tôi bất động vô dụng, tôi ngồi sụp xuống đất, tôi không dám nhìn cảnh tượng tiếp theo nữa.

Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng mọi người thét chói tai, còn tôi, tôi nhìn thấy cả một bầu trời màu đỏ, màu của máu.

Tôi nhìn lại lớp học một lần nữa, nếu nói ai đó lập dị, có lẽ trong đó có tôi , tôi cũng có rất ít bạn bè, đôi lúc tôi sẽ trốn trong cái thế giới đam mê do chính tôi tạo ra.

blog rtadio, Một giọt nước mắt rơi

Thế cũng tốt, tôi có thể dễ dàng rũ bỏ tất cả, không đặt quá nhiều tình cảm, sẽ không lưu luyến. Có một số chuyện, tôi không thể nào dễ dàng quên đi, tôi cần một không gian mới, để suy nghĩ về những tháng ngày đã qua, và để quên đi một người bạn.

Tôi cảm nhận được những ánh mắt đang nhìn tôi, tuyệt nhiên không có bất kì lời ngăn cản nào, tôi nghe thấy lời tạm biệt.

Tôi đã từng vận động họ kí vào đơn tố cáo những gì Việt phải chịu đựng, cuối cùng kết quả vẫn là con số 0, và cậu ấy mãi mãi cũng không xuất hiện nữa.

Tôi miết dây cặp, đứng thẳng lưng đối diện với Hưng, không còn bất cứ cảm xúc nào trong tôi nữa, chỉ có sự thương hại trong đôi mắt và giọng nói của tôi.

- Tớ mong, ngày chúng ta gặp lại, sẽ không phải cậu như bây giờ.

- Là một tớ thảm hại hơn trong mắt cậu ư?

- Tớ sẽ không mong cậu sẽ nhẹ lòng, sẽ rất khó để quay đầu, nhưng cậu phải học cách chịu trách nhiệm. Dù gián tiếp hay trực tiếp, chính tớ cũng không có quyền truy cứu điều gì cả. Chỉ là, trong lòng cậu phải cảm thấy áy náy hay ám ảnh một chút chứ? Sai lầm này lớn quá ,giống như một quả bóng bị thổi phồng lên, nhưng nó ngày càng phình lên chứ không bao giờ chịu phát nổ.

Tôi đã nhìn ra rồi, một cậu ấy khác lạ, với đôi mắt ráo hoảnh đượm buồn. Nhưng tiếp theo đó là quyền quyết định của cậu ta, chịu trách nghiệm hoặc tiếp tục làm một kẻ né tránh hèn yếu. Còn tôi thì không muốn quan tâm nữa, dù chỉ là một chút.

- Tạm biệt cậu, người tớ từng thích.

Tôi quay lưng lại, mắt nhìn xuống bước chân mình, có duy nhất một giọt nước mắt rơi...

© Mih Key – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tình yêu của những người trưởng thành thật khó

Tình yêu của những người trưởng thành thật khó

Tình yêu của người trưởng thành thật sự rất khó. Dưới chân là nhiều mối suy nghĩ, lo toan. Trên đầu vẫn là bầu trời chẳng xanh, lại nhuộm thêm vài phần buồn bã.

Gửi em, cô gái đang đi tìm bình yên

Gửi em, cô gái đang đi tìm bình yên

Em cứ nhẹ nhàng sống cuộc đời của mình, mọi bão giông âu cũng là một sự sắp đặt rồi. Chỉ cần tâm hồn em luôn lương thiện, thì bình yên em có được là điều đương nhiên. Gửi em cô gái đang đi tìm sự bình yên nhé.

8 giấc mơ này là điềm lành và may mắn

8 giấc mơ này là điềm lành và may mắn

Theo phân tích của trang xem tử vi, mơ thấy rắn bơi trong nước, đi mua giày, gia đình đánh nhau, em bé cười, tăng cân, xin ăn, mua nhẫn, hái táo đều là những điềm báo tốt lành, may mắn.

Lời thì thầm của trái tim

Lời thì thầm của trái tim

Trước mắt cậu bây giờ, một bài toán hoàn chỉnh đã được sửa đi sửa lại rất nhiều lần suốt hai tiếng, là bài toán mà cậu tưởng, chỉ có mình cậu mới giải ra được nó, bài toán của ICHO. Trong một khoảnh khắc mà chính cậu cũng không để ý, cậu đã mỉm cười rất thích thú về người con gái đã từng đứng đây.

Mong rằng em sẽ gật đầu thương anh

Mong rằng em sẽ gật đầu thương anh

Anh đây ngỏ ý làm thân Mong rằng nàng sẽ gật đầu thương anh.

Ngày đó buông tay

Ngày đó buông tay

Để mai sau nhìn lại Ta buộc phải cảm ơn Vì ngày đó buông tay Hôm nay là hạnh phúc.

Hy vọng em có thể yêu thế giới này một lần nữa và yêu cả tôi

Hy vọng em có thể yêu thế giới này một lần nữa và yêu cả tôi

Nếu em là hoàng hôn thì anh sẽ là bình minh, anh sẽ bắt đầu ngày mới còn em sẽ kết thúc ngày hôm ấy. Sau khi nắng đã tắt thì chúng ta có thể an tĩnh ở cạnh nhau, cùng nhau bước qua từng ngày, đơn giản vậy thôi. Thế nên hy vọng em có thể yêu thế giới này một lần nữa và yêu cả tôi.

Thanh xuân của bạn... ở đâu?

Thanh xuân của bạn... ở đâu?

Thanh xuân, không giới hạn về độ tuổi, chỉ là con người chúng ta tự xếp nó vào cái tuổi tươi đẹp nhất của đời người, của những trải nghiệm, những bước ngoặt.

Vẫn thương người nhưng chẳng còn yêu nữa

Vẫn thương người nhưng chẳng còn yêu nữa

Chuyện của con tim ấy mà, nó đâu dễ hiểu như lý trí được. Tình yêu này, khi bước vào hay đi ra, cô chưa từng hối hận, chỉ xót xa vì thời không sai lệch. Giá như có thể đợi anh ở trạm kế tiếp, có lẽ đã có hạnh phúc. Nhưng mà, trên đời này, hai chữ giá như mãi là giấc mộng của những kẻ không cẩn thận đánh mất đi một điều quý giá nơi con tim mà thôi. Một nghìn một trăm chín mươi kilomet là khoảng cách cô và anh để lại tình yêu đầu tiên của mình.

9 cuốn sách đem lại nguồn cảm hứng, khả năng phục hồi và những khoảnh khắc vui vẻ sau một năm đầy biến cố

9 cuốn sách đem lại nguồn cảm hứng, khả năng phục hồi và những khoảnh khắc vui vẻ sau một năm đầy biến cố

Chúng tôi đã hỏi những người nhà sáng tạo nội dung cho trang Thrive chia sẻ những cuốn sách đã thay đổi quan điểm của họ trong năm 2021. Và đây là những gợi ý từ họ.

back to top