Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người đàn ông câm và câu chuyện đáng suy ngẫm ngày cuối năm

2019-12-30 01:05

Tác giả: Giọng đọc: Sand

Trong cuộc sống, đôi lúc cần phải tìm cách thoát ra vòng xoáy hiện đại, đứng một góc nào đó nhìn lại những gì đang trôi rất nhanh ngoài kia, để biết mình là người may mắn thế nào và cố gắng hoàn thiện bản thân từng ngày nhằm mang đến những điều tốt đẹp, ý nghĩa cho cuộc đời.

***

Câu chuyện bắt đầu khi hình ảnh rất giản đơn nhưng vô cùng đáng yêu về người đàn ông bán hàng rong bị câm được đăng tải trên trang cá nhân của facebooker Lý Kim Tú.

Hình ảnh đã nhanh chóng thu hút hơn 5.000 lượt thích và gần 3.000 lượt chia sẻ, như một khám phá đáng yêu về con người Sài Gòn.

"Từ đằng xa góc công viên, một người đàn ông, tay phải xách một chiếc giỏ, tay trái cầm miếng thùng các-tông được xếp gọn, đi loạng choạng, mặt cứ cúi gầm gầm khi lại nhìn bâng quơ.

- Hình như ông ấy đang tiến lại gần mình. Chuyện gì đây...

Gần hơn một chút nữa

- Thì ra đó những miếng mít được gói sơ xài trong những chiếc túi nilong nhiều màu sắc, đựng chung trong chiếc giỏ xách bằng mây, loại người ta vẫn dùng để gói quà Tết.

Dừng lại trước mặt mình một hồi lâu mà chẳng thấy nói gì. Quái lạ! Và bắt đầu có chút sờ sợ.

Ông ngồi xuống ngay trước đầu xe. Ú ớ chẳng nói được lời nào. Ông cười - một nụ cười thật tươi, hiền lành và bình an đến lạ.

Ông câm.

Ông mời tôi mua mít theo cách rất đặc biệt mà trước đây tôi chưa từng nhìn thấy. Ra dấu, chỉ chỉ, trỏ trỏ.... ông lấy ra trong bọc mít màu vàng một tờ giầy lịch xé tay ghi chữ "10 NGÀN".

Tự dưng, thấy cơn nắng trưa dịu lại, lòng cũng như chảy nhựa ra. Gửi lại ông bằng nụ cười, tôi đưa ông 10.000 và ra dấu không lấy bọc mít.

Lạ thay. Ông không đi mà cứ ngồi đó miết. À hóa ra ông muốn tôi ăn mít của ông bán. Mít không to, không đẹp nhưng ngon lắm, ngọt lắm.

Tiếp tục câu chuyện với người đàn ông câm. Nhìn qua chiếc xe vespa màu trắng, ông ve vuốt bàn tay xù xì của mình lên mặt trước chiếc xe và ra dấu kể tôi nghe câu chuyện mà ông nhìn thấy.

Không thể hiểu hết ông kể gì nhưng tôi đoán: "Xe này đẹp. Hôm trước ông nhìn thấy có một chiếc xe giống như vầy đụng nhau, một người ngã xuống trầy tay, trầy đầu. Người còn lại túm áo người kía đánh túi bụi vào mặt".

Kể tới đâu, biểu cảm sắc thái gương mặt ông hiện tới đó. Tôi thấy ông vui, vì có người nghe mình kể chuyện. Tôi để ông kể hết câu chuyện của mình bằng tay và gương mặt.

Được một lúc, rồi ông xách giỏ mít, vẫy vẫy tay ra hiệu chào tôi và đi. Đi một đoạn, ngoái người lại, cười tươi, vẫy vẫy tay.

Ông tiếp tục đi bán mít.

Con đường tốt nhất dẫn đến trái tim của một người là nói chuyện với họ về những điều họ trân trọng. Nếu trường hợp không nói được điều hay ho thì cách khôn ngoan nhất là: Học cách lắng nghe".

Theo Lý Kim Tú – người đã chia sẻ câu chuyện xúc động này, cho biết cô gặp người đàn ông bán hàng rong bị câm tại công viên tình nhân (hay còn gọi là công viên 30/4), thành phố Long Xuyên - An Giang.

"Trong một sáng cuối tuần, mình tạm gác lại mọi công việc bộn bề của những ngày cuối năm để chạy đi tìm kiếm cho mình chút "không gian trong lành" để thở và làm mới lại suy nghĩ.

Thay vì nhận lời mời cùng bạn bè cafe thì mình quyết định chọn ra công viên một mình để thinh lặng và nhìn cuộc sống trôi.

Người đàn ông câm và câu chuyện đáng suy ngẫm ngày cuối năm

Thật may vì mình đã được gặp chú. Ban đầu, trông chú chẳng có gì đặc biệt bởi công viên là nơi ta có bắt đủ mọi loại người. Nhưng khi chú tiến đến gần mình, nở nụ cười thân thiện chào mời mua mít là mình cảm thấy rất ấn tượng.

Chưa bao giờ mình "nói chuyện" với người câm. Nhìn chú kể về những câu chuyện của mình, mình cảm thấy sao mình quá may mắn. Mọi mệt mỏi, u buồn, lo lắng trong công việc và cuộc sống chợt biến tan.

Mình chợt nghĩ về cách cư xử giữa con người với con người trong xã hội hiện đại. Họ có miệng, họ có thể nói chuyện dễ dàng, nhưng không phải ai cũng nói ra những điều tốt đẹp.

Vậy nên mình nghĩ, trong cuộc sống, đôi lúc cần phải tìm cách thoát ra vòng xoáy hiện đại, đứng một góc nào đó nhìn lại những gì đang trôi rất nhanh ngoài kia, để biết mình là người may mắn thế nào và cố gắng hoàn thiện bản thân từng ngày nhằm mang đến những điều tốt đẹp, ý nghĩa cho cuộc đời".

Câu chuyện giản dị nhưng sâu sắc về người đàn ông câm đã khiến dân mạng xúc động.

Không chỉ mang lại cho người xem bài học về sự lạc quan, yêu đời mà người đàn ông câm còn để lại trong lòng nhiều người những suy ngẫm về cuộc sống, về mối quan hệ giữa con người trong xã hội, khi mà sự vồn vã của lối sống thành thị đã khiến nhiều người sống gấp.

Theo Trí Thức Trẻ

Giọng đọc: Sand

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Không phải hết duyên mà là hết thương

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

“Em thay đổi rồi.” Cô không nhìn anh, chỉ hơi ngừng lại một chút, rồi đi ra cửa. “Đúng, em đã thay đổi rồi, là vì anh không thay đổi.”

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

back to top