Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người đàn ông câm và câu chuyện đáng suy ngẫm ngày cuối năm

2019-12-30 01:05

Tác giả: Giọng đọc: Sand

Trong cuộc sống, đôi lúc cần phải tìm cách thoát ra vòng xoáy hiện đại, đứng một góc nào đó nhìn lại những gì đang trôi rất nhanh ngoài kia, để biết mình là người may mắn thế nào và cố gắng hoàn thiện bản thân từng ngày nhằm mang đến những điều tốt đẹp, ý nghĩa cho cuộc đời.

***

Câu chuyện bắt đầu khi hình ảnh rất giản đơn nhưng vô cùng đáng yêu về người đàn ông bán hàng rong bị câm được đăng tải trên trang cá nhân của facebooker Lý Kim Tú.

Hình ảnh đã nhanh chóng thu hút hơn 5.000 lượt thích và gần 3.000 lượt chia sẻ, như một khám phá đáng yêu về con người Sài Gòn.

"Từ đằng xa góc công viên, một người đàn ông, tay phải xách một chiếc giỏ, tay trái cầm miếng thùng các-tông được xếp gọn, đi loạng choạng, mặt cứ cúi gầm gầm khi lại nhìn bâng quơ.

- Hình như ông ấy đang tiến lại gần mình. Chuyện gì đây...

Gần hơn một chút nữa

- Thì ra đó những miếng mít được gói sơ xài trong những chiếc túi nilong nhiều màu sắc, đựng chung trong chiếc giỏ xách bằng mây, loại người ta vẫn dùng để gói quà Tết.

Dừng lại trước mặt mình một hồi lâu mà chẳng thấy nói gì. Quái lạ! Và bắt đầu có chút sờ sợ.

Ông ngồi xuống ngay trước đầu xe. Ú ớ chẳng nói được lời nào. Ông cười - một nụ cười thật tươi, hiền lành và bình an đến lạ.

Ông câm.

Ông mời tôi mua mít theo cách rất đặc biệt mà trước đây tôi chưa từng nhìn thấy. Ra dấu, chỉ chỉ, trỏ trỏ.... ông lấy ra trong bọc mít màu vàng một tờ giầy lịch xé tay ghi chữ "10 NGÀN".

Tự dưng, thấy cơn nắng trưa dịu lại, lòng cũng như chảy nhựa ra. Gửi lại ông bằng nụ cười, tôi đưa ông 10.000 và ra dấu không lấy bọc mít.

Lạ thay. Ông không đi mà cứ ngồi đó miết. À hóa ra ông muốn tôi ăn mít của ông bán. Mít không to, không đẹp nhưng ngon lắm, ngọt lắm.

Tiếp tục câu chuyện với người đàn ông câm. Nhìn qua chiếc xe vespa màu trắng, ông ve vuốt bàn tay xù xì của mình lên mặt trước chiếc xe và ra dấu kể tôi nghe câu chuyện mà ông nhìn thấy.

Không thể hiểu hết ông kể gì nhưng tôi đoán: "Xe này đẹp. Hôm trước ông nhìn thấy có một chiếc xe giống như vầy đụng nhau, một người ngã xuống trầy tay, trầy đầu. Người còn lại túm áo người kía đánh túi bụi vào mặt".

Kể tới đâu, biểu cảm sắc thái gương mặt ông hiện tới đó. Tôi thấy ông vui, vì có người nghe mình kể chuyện. Tôi để ông kể hết câu chuyện của mình bằng tay và gương mặt.

Được một lúc, rồi ông xách giỏ mít, vẫy vẫy tay ra hiệu chào tôi và đi. Đi một đoạn, ngoái người lại, cười tươi, vẫy vẫy tay.

Ông tiếp tục đi bán mít.

Con đường tốt nhất dẫn đến trái tim của một người là nói chuyện với họ về những điều họ trân trọng. Nếu trường hợp không nói được điều hay ho thì cách khôn ngoan nhất là: Học cách lắng nghe".

Theo Lý Kim Tú – người đã chia sẻ câu chuyện xúc động này, cho biết cô gặp người đàn ông bán hàng rong bị câm tại công viên tình nhân (hay còn gọi là công viên 30/4), thành phố Long Xuyên - An Giang.

"Trong một sáng cuối tuần, mình tạm gác lại mọi công việc bộn bề của những ngày cuối năm để chạy đi tìm kiếm cho mình chút "không gian trong lành" để thở và làm mới lại suy nghĩ.

Thay vì nhận lời mời cùng bạn bè cafe thì mình quyết định chọn ra công viên một mình để thinh lặng và nhìn cuộc sống trôi.

Người đàn ông câm và câu chuyện đáng suy ngẫm ngày cuối năm

Thật may vì mình đã được gặp chú. Ban đầu, trông chú chẳng có gì đặc biệt bởi công viên là nơi ta có bắt đủ mọi loại người. Nhưng khi chú tiến đến gần mình, nở nụ cười thân thiện chào mời mua mít là mình cảm thấy rất ấn tượng.

Chưa bao giờ mình "nói chuyện" với người câm. Nhìn chú kể về những câu chuyện của mình, mình cảm thấy sao mình quá may mắn. Mọi mệt mỏi, u buồn, lo lắng trong công việc và cuộc sống chợt biến tan.

Mình chợt nghĩ về cách cư xử giữa con người với con người trong xã hội hiện đại. Họ có miệng, họ có thể nói chuyện dễ dàng, nhưng không phải ai cũng nói ra những điều tốt đẹp.

Vậy nên mình nghĩ, trong cuộc sống, đôi lúc cần phải tìm cách thoát ra vòng xoáy hiện đại, đứng một góc nào đó nhìn lại những gì đang trôi rất nhanh ngoài kia, để biết mình là người may mắn thế nào và cố gắng hoàn thiện bản thân từng ngày nhằm mang đến những điều tốt đẹp, ý nghĩa cho cuộc đời".

Câu chuyện giản dị nhưng sâu sắc về người đàn ông câm đã khiến dân mạng xúc động.

Không chỉ mang lại cho người xem bài học về sự lạc quan, yêu đời mà người đàn ông câm còn để lại trong lòng nhiều người những suy ngẫm về cuộc sống, về mối quan hệ giữa con người trong xã hội, khi mà sự vồn vã của lối sống thành thị đã khiến nhiều người sống gấp.

Theo Trí Thức Trẻ

Giọng đọc: Sand

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Không phải hết duyên mà là hết thương

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đôi khi trễ hẹn một giờ lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm

Đôi khi trễ hẹn một giờ lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm

Thời gian đi rất vội, thanh xuân con gái cũng giống như một chiếc lá, không có một chiếc lá nào dành hết sắc xanh để chờ mùa thu cũ trở lại, nó sẽ rụng bất cứ lúc nào, vì đời lúc nào cũng có bão giông. Yêu là phải nói, không có ai dành hết cả tuổi xuân để chờ câu nói ấy, họ có thể mỏi mệt vì chờ quá lâu. Chính vì thế hãy chủ động trước khi chưa gọi là quá muộn màng.

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Nếu trên đời có bán thuốc lãng quên và thuốc nhớ, bạn sẽ lựa chọn loại thuốc nào? Liệu bạn muốn quên đi ký ức buồn thương hay muốn nhớ về những đoạn kỷ niệm bạn không nỡ quên?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Đời người vô thường. Giấc mộng phù du. Tháng năm thoi đưa, hoa trôi nước chảy. Ai còn đứng lại nơi này?

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

Ba mươi tuổi, có thể bạn còn những trăn trở về công việc, cũng có thể chưa tìm thấy định hướng của mình hay đôi khi vẫn ở trong những mối quan hệ không đầu không cuối. Nhưng hãy cứ tin rằng không bao giờ có gì là quá trễ, chỉ cần chúng ta có đủ sức khỏe, đủ niềm tin để bắt đầu lại. Tuổi tác không thực sự là vấn đề nếu bạn luôn mang trong mình năng lượng tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

"Lời hứa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành cả thời gian trưởng thành cũng không thực hiện được".

back to top