Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Một người lái đò đáng kính

2022-11-20 01:20

Tác giả: Phùng Văn Định


blogradio.vn - Chia tay chị trong buổi trưa của một ngày đẹp trời. Chị tiễn tôi đi ra khỏi cổng với nụ cười tỏa trong nắng thật đáng yêu. Tôi đi rồi mà ngoái nhìn lại vẫn thấy dáng chị đứng đó nhìn tôi cho tới khi khuất hẳn. Thật là một con người chỉ biết trọn đời cống hiến việc làm không biết mệt mỏi cho giáo dục dân tộc đúng như Chủ tịch nước tặng Danh hiệu Nhà Giáo Ưu Tú cho chị mà chị lồng danh hiệu ấy vào khung kính trang trọng nhất, treo nơi cũng trang trọng nhất trong ngôi nhà mình ở.

***

Thời gian trôi rồi không bao giờ quay trở lại. Con người qua miền quê ấy sẽ có ngày quay lại là lẽ đương nhiên nhưng hiếm hoi lắm mới bắt gặp. Tôi đã đi nhiều nơi, công tác nhiều chỗ, có khi đã đến nơi ấy một lần rồi nhớ mãi không bao giờ quên. Vẫn biết rằng có những người luôn bên ta rồi xa mãi. Có những người đã giúp đỡ ta mà ta nhận ra được việc làm ấy đong đầy kỉ niệm rồi  lạc mất để lãng quên nhưng có con người ta không bao giờ quên được khi họ đã cống hiến cho xã hội rất nhiều điều có ích. Họ như con ong chăm chỉ mang mật ngọt cho đời thưởng thức thật có ý nghĩa biết nhường nào. Người mà tôi muốn ngợi ca ấy không ai xa lạ: Nhà giáo Ưu tú Nguyễn Thị Lệ Khanh nguyên Hiệu trưởng trường tiểu học Nguyễn Viết Xuân, huyện Tân Châu, tỉnh Tây Ninh những năm về trước cách nay đã một thập kỉ.

Nhắc tới tên chị là người ta nghĩ ngay đến một người phụ nữ đa tài, đam mê với công việc, người quản lý đầy năng nổ, người chị gương mẫu và cũng là người mẹ rất yêu thương các con dù trong hoàn cảnh nào. Ít ai có thể làm được nhiều công việc có ích và hiệu quả như chị khi còn đương công tác.

Nay, chị đã về hưu. Câu chuyện về chị chỉ có người trong cuộc mới tường tận và nhớ được tháng ngày ấy gian nan mang bao nhọc nhằn. Dẫu biết rằng thời gian đã rất xa nhưng có thể nhắc lại kỉ niệm thì kí ức bỗng ùa về dâng tràn. Và tôi đã lục tìm lại những thành công của Nhà giáo Ưu tú đó để lan tỏa những điều phi thường bằng khúc hát khải hoàn khó quên.

co_giao_1

Để đạt được nhiều danh hiệu cao quý của cá nhân cũng như tập thể, chị đã phải đổ bao mồ hôi và công sức để gặt hái thành công. Những năm tháng ấy được chị hoá giải như một quá trình vận hành xây lâu đài ngang tầm thời đại để đưa ngôi trường mình công tác đạt chuẩn quốc gia, nhận Huân chương Lao động hạng III và danh hiệu cao quý Nhà Giáo Ưu Tú của Chủ tịch nước Việt Nam. 

Một chuỗi thành tích gắn kết lại một con người đáng trân quý. Thật đáng khâm phục người chị mà cho đến bây giờ tuổi đã gần 60 rồi vẫn còn đầy nhiệt huyết về công tác xã hội ở địa phương, chia sẻ nỗi đau của những thân phận mà di chứng do chiến tranh chống Mỹ gây ra, chất độc da cam/đi - ô - xin. Chị đang là thành viên của Hội và còn là nhà Quản lý của trường Mầm non Tư thục Hạnh Phúc huyện Tân Châu, tỉnh Tây Ninh.

Chồng mất khi con gái út còn bé. Những năm tháng ấy, chị đã nén chịu mất mát để làm tốt hơn nữa công việc mà ngành Giáo dục huyện nhà giao cho. Công việc chồng chất khó khăn nhưng chị đã vượt qua tất cả. Thật đúng là một người “giỏi việc nước, đảm việc nhà”. Chị vui vẻ kể chuyện xưa, chuyện nay rành rọt không vấp một lỗi nào, mới biết rằng chị là con người có tầm nhìn sâu rộng cho tương lai và có trí nhớ rất tốt. 

Chị kể “Công tác trong ngành Giáo dục từ năm 1978. Thuở đó, trường chị công tác là trường Cấp I Nguyễn Viết Xuân thuộc xã biên giới Tân Đông, huyện Tân Biên (nay là Tân Châu) bộn bề những gian nan. Là xã biên giới còn mang nỗi sợ của chiến tranh biên giới Tây Nam, thi thoảng giật mình khi nghe tiếng súng nổ. Là trường vùng biên giới mang tên Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân, chị đã cùng đội ngũ giáo viên nhà trường thực hiện rất tốt phong trào dạy và học. 

Nhà trường trải qua bao nhiêu năm tháng gian khổ. Khi cuộc sống đã có những đổi thay. Chị đã nhìn ra rõ chiến lược về tương lai của giáo dục nhà trường. Trăn trở suy nghĩ làm thế nào mà tất cả học sinh trong trường học 2 buổi/ngày rồi tiến tới cho học sinh học bán trú. 

co-giao-day-van-

Ở thành đô và thị trấn thì dễ rồi còn vùng này thực hiện có thành công? Bắt đầu tìm tòi, mày mò với những mô hình giáo dục ở khắp nơi, chị lục tìm thông tin trên báo chí, trên mạng xã hội. Tự học hỏi rồi tự tìm ra giải pháp, thấy được sự quan tâm của xã hội về công tác xã hội hoá giáo dục ở xã nhà. Chị đã mạnh dạn tham mưu với các cấp rồi cùng tập thể bắt tay xây dựng trường đạt chuẩn quốc gia. 

“Đây nè, ngày đó chị nhận bằng chuẩn quốc gia từ tay Giám đốc Đổng Ngọc Lập. Vui và mừng lắm em ạ!” Chị chỉ vào tấm ảnh chụp đã cũ, màu phai theo năm tháng treo trên tường làm kỉ niệm khoe với tôi. Tôi tấm tắc khen “Hoa nhiều vây xung quanh mà chẳng đẹp bằng chị”.

Chị cười sảng khoái, vui vẻ rồi ngắm mãi tấm ảnh đã gần ngót hơn một thập niên. Nhắc lại, chị kể không biết bao nhiêu đêm chị thâu đêm suốt sáng để nghiên cứu rồi tự mình đi tới các đơn vị đạt chuẩn quốc gia trong tỉnh như Tiểu học Kim Đồng, tiểu học Võ Thị Sáu dưới thị xã Tây Ninh để học hỏi kinh nghiệm. Rồi hễ cứ nghe nơi này có phong trào này, điển hình kia, không quản sự gian nan chị tìm tòi để tới xem rồi về áp dụng cũng chỉ mong nhà trường đạt chuẩn là chị đã thoả lòng.

Giáo viên trong trường đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Nhiều người cũng đồng hành với chị để một ngày nào đó vinh dự “Mình là giáo viên trường chuẩn quốc gia” nhưng cũng có không ít người chẳng hài lòng với những vất vả và phương pháp chị đưa ra, đôi lúc va vấp đều được chị động viên rồi cùng nhau hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ. 

Các dãy phòng học được xây mới hoàn toàn với khu học tập kiên cố, khang trang. Dãy phòng chức năng thì cải tạo lại nhưng trông đẹp và sáng sủa lắm. Trang trí trong và ngoài nhà trường sáng đẹp rõ nét được người dân ngưỡng mộ. Từ một ngôi trường cấp 4 thành một ngôi trường khang trang là sự đóng góp không biết mệt mỏi của người quản lý như chị và tập thể nhà trường. Bỏ công gieo cấy ai quên gặt mùa màng. 

Chị đã thành công nhờ sự nhạy bén và sáng tạo. Nhân kỉ niệm ngày nhà giáo Việt Nam lần thứ 17(20/11/1982 – 20/11/2008). Niềm hân hoan đến với nhà trường khi được Uỷ ban nhân dân tỉnh Tây Ninh trao Quyết định và Bằng công nhận  trường đạt chuẩn quốc gia. Chị như một điểm sáng của ngành giáo dục Tân Châu, Tây Ninh. Ngôi trường từ đây là điểm đến của học sinh vùng biên giới Tây Nam của tổ quốc.

Sau khi trường đạt chuẩn quốc gia. Chị tiếp tục với công việc trồng người để mang lại nhiều thành tích cho nhà trường và cho ngành nhiều hơn thế nữa. Mỗi năm học qua đi là mỗi năm chị trăn trở với bao công việc. Chuyến đò sang sông thành công là do người đứng mũi cầm sào chèo lái. Người quản lí dày dạn kinh nghiệm ấy vẫn nỗ lực hết mình cho nhà trường, đương đầu với những lúc khó khăn. Chị đưa cho tôi xem cái Huân chương Lao động Hạng III của cá nhân đạt được năm 2011.

- Này em, cái này hạnh phúc lắm em, cũng gần một thập niên rồi đấy.

- Chắc ngày mà nghe tin đi nhận Huân chương chị thức cả đêm?

- Ừ em. Kỳ lạ ghê thật đấy. Cả đêm không ngủ, cứ thao thức, thao thức, mong cho trời mau sáng để đi sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh nhận về khoe với mọi người.

co_giao

Chị đã vất vả cống hiến cho tập thể, giấc ngủ ngon thi thoảng mới thoảng qua, chị rùng mình “đôi khi đang làm việc mà ngủ trong ruột lúc nào không hay em ạ!” nhưng đối với chị thật là một con người tự “vượt lên chính mình” để gặt hái những thành quả tốt đẹp. Có những giọt mồ hôi đã đổ xuống thấm mảnh đất khô cằn thành ruộng lúa, nương ngô nhưng giọt mồ hôi chát mặn của chị đổ xuống thì lại mọc lên “cây đời trăm năm” khỏe khoắn, tươi đẹp. Giọt nước mắt sung sướng, vỡ oà dâng tràn đọng nhiều cảm xúc. Tôi hỏi:

- Khi chị nhận Huân chương trên bục như thế, chị nghĩ tới ai?

Mắt chị ừng ực nước đầy xúc động.

- Chị nghĩ tới gia đình, tới các anh, chị lãnh đạo của Phòng Giáo dục Tân Châu, các thầy cô trong trường tiểu học Nguyễn Viết Xuân và…Còn tấm này (tôi chỉ vào cái Danh hiệu Nhà Giáo Ưu tú) chắc chị hai đêm không ngủ?

Tôi đùa vui khi chị nhận tin cũng về Sở Giáo dục tỉnh nhận chứ dễ gì chỉ có hai ngày. Năm nhận vinh dự ấy là năm 2012. Chị lấy xuống đưa cho tôi xem  rồi chụp làm kỉ niệm. Tôi ngắm nghía từng góc, đọc từng dòng chữ ghi trong đó. Nét chữ Nhà Giáo Ưu Tú in đậm sao trân quý biết nhường nào. Sự cống hiến cho ngành giáo dục dân tộc của đất nước như một chiến công hiển hách phải đổ bao nhiêu nỗi nhọc nhằn, vất vả mới hưởng niềm hạnh phúc. 

Nhà Giáo Ưu Tú là danh hiệu cao quý mà có lẽ suốt cả đời làm nghề dạy học ít ai có thể đạt được như chị Nguyễn Thị Lệ Khanh.

Thành công để có những niềm vui suốt cả đời cống hiến cho ngành giáo dục. Chị về hưu nhưng vẫn ấp ủ ước mơ gì đó. Chị tham gia các hội như: người cao tuổi để sống khỏe và có ích cho xã hội; Hội Cựu giáo chức; Hội chất độc màu da cam/đi-ô-xin… rồi tự mở trường Mẫu giáo Tư thục Hạnh Phúc tại Tân Châu. 

Chia tay chị trong buổi trưa của một ngày đẹp trời. Chị tiễn tôi đi ra khỏi cổng với nụ cười tỏa trong nắng thật đáng yêu. Tôi đi rồi mà ngoái nhìn lại vẫn thấy dáng chị đứng đó nhìn tôi cho tới khi khuất hẳn. Thật là một con người chỉ biết trọn đời cống hiến việc làm không biết mệt mỏi cho giáo dục dân tộc đúng như Chủ tịch nước tặng Danh hiệu Nhà Giáo Ưu Tú cho chị mà chị lồng danh hiệu ấy vào khung kính trang trọng nhất, treo nơi cũng trang trọng nhất trong ngôi nhà mình ở.

© Phùng Văn Định - blogradio.vn                                  

Xem thêm: Tình như hoa trong gương trăng dưới nước, phút chốc tan thành mây



Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Phùng Văn Định

Thích văn học

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

back to top