Hôm nay tôi thay đổi
2022-12-22 01:20
Tác giả:
Tâm An
blogradio.vn - Những bộ phim ngôn tình với tình tiêt quyết tâm đổi thay bản thân từ một mối tình đổ vỡ bằng dòng chữ trên màn hình “một năm sau, một thời gian sau, hai năm sau...” từ một người bần hàn trở thành một giám đốc, một chủ tịch hay một đại gia. Ước ao quá, hay chỉ đơn giản là thay đổi ngoại hình từ xấu xí trở nên xinh đẹp. Tôi cũng muốn như vậy nhưng cái quan trọng nhất đó là “phim” không phải đời thật.
***
Hôm nay tôi thay đổi
Vì sao ư?
Vì tôi đã đọc được một cuộc thi về sự đổi thay, những câu chuyện trong đó là những điều thay đổi từ một người, hai người hay cả một tập thể. Đó là sự đổi thay tình cảm của một ai đó trong tình yêu, sự đổi thay của một ngôi làng mà tuổi thơ đã từng sống và tôi nghĩ mình cần phải thay đổi.

Tôi đã làm sai nhiều việc trong mấy tháng qua, mọi thứ như sụp đổ trong tôi, vướng nợ nần, không dám đối mặt với sự việc đang diễn ra, tất cả giờ là làm việc, làm việc, trong đầu lúc nào cũng tiền tiền tiền. Ngủ cũng thấy ác mộng, thấy mình thật ngu ngốc. Vò đầu suy nghĩ, mình đổi thay như thế nào đây, vẫn đang nai lưng kiếm tiền trả nợ, vẫn đang sống trong bộn bề lo toan cơm áo gạo tiền và gia đình. Mình phải thay đổi từ đâu đây. Những bộ phim ngôn tình với tình tiêt quyết tâm đổi thay bản thân từ một mối tình đổ vỡ bằng dòng chữ trên màn hình “một năm sau, một thời gian sau, hai năm sau...” từ một người bần hàn trở thành một giám đốc, một chủ tịch hay một đại gia. Ước ao quá, hay chỉ đơn giản là thay đổi ngoại hình từ xấu xí trở nên xinh đẹp. Tôi cũng muốn như vậy nhưng cái quan trọng nhất đó là “phim” không phải đời thật.
Thay đổi ngoại hình ư, không được vì tôi không có tiền, thay đổi công việc ư, công việc hiện tại làm thuê chiếm gần như hết thời gian trong một ngày, không giống phim được không thể một lúc làm được ba đến bốn công việc và cũng không có đủ sức khoẻ để làm việc như trên phim mà mặt mày vẫn tươi sang, xinh đẹp. Như vậy có khi tiền thuốc quá tiền lương và có khi chưa thành công đã phế. Cuộc sống thực tại mà phải chấp nhận thực tại thôi. Nhưng thay đổi bằng cách nào đây.
Vậy là tôi đã quyết định hôm nay xin nghỉ việc một ngày vì vốn dĩ công việc bán hàng của tôi không có ngày nghỉ. Tôi lôi chăn màn chiếu ra giặt đã bao lâu tôi còn không có thời gian gấp gọn một cái chăn mà dậy chỉ vứt đấy, tối muộn lại vơ vội đắp kín người. Lôi hết đống bát đĩa ra rửa, lau chùi lại cái bếp ga đầy dầu mỡ, hôm nay tôi nhìn lại mới thấy, bát đũa ăn vội xếp vứt ngổn ngang. Con xe cà tàng tuổi hơn 10 năm ra rửa, từ lúc gặp chuyện cái xe tôi lôi đi khắp bốn phương mà biển số của nó bị đất bụi lu mờ, xe màu trắng được phủ một lớp đất vàng nâu như mấy năm chưa được rửa, quét và lau cái nhà thật sạch.
Mở cửa nhìn ra khu vườn mấy tháng tôi chưa chăm sóc, mấy cây cà chua không được làm giàn bò lan trên mặt đất xiêu vẹo vẫn cố gắng bám vào nhau vươn lên khỏi đám cỏ dại, mấy bụi măng tây cao gầy vì lâu k được tưới nước nằm dạt lên thành chậu, bụi hẹ vàng hết lá vẫn cố gắng mọc thêm mấy cái hoa cao hơn cỏ dại, dây leo chằng chịt quanh đám rau ngót mà mấy cây rau vẫn đâm chồi vươn lên. Thật lạ lùng, tôi dường như đã bỏ rơi rất nhiều thứ trong khu vườn nhỏ mấy tháng qua, cầm chiếc cuốc làm sạch cỏ, tưới rau, nhìn vườn rau như có sức sống hơn. Đúng thế, đông đến rồi tôi sẽ trồng thêm vài loại rau cho khu vườn mình thêm sắc.
.jpg)
Tại sao bị tôi bỏ rơi mà chúng vẫn cố gắng bám trụ để tìm sự sống. Tôi thì sao vì một sự cố về tiền bạc mà đôi lúc tôi nghĩ đến kết thúc cuộc sống của mình. Lũ cún nhà tôi cũng vậy, đã bao lâu tôi chưa chơi đùa với chúng, dành một chút thời gian để có thể tắm cho chúng tôi cũng không nghĩ đến. Đến cả người thân tôi luôn lảng tránh và không dám đối mặt, tôi gọi điện cho bố mẹ, anh chị hỏi thăm và vui vẻ trò chuyện. Bỏ điện thoại xuống, dừng câu chuyện với người thân, cuối cùng hình như tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Bất giác tôi cười nhẹ, không phải sự thay đổi quá lớn, tôi chỉ cần bỏ một chút thời gian của mình nhìn nhận lại những gì mình bỏ lỡ. Đã quá phụ thuộc vào tiền bạc vô tình tự tạo áp lực cho chính mình.
Vay thì phải trả, sai lầm thì phải sửa chữa. Nhưng lòng tôi không nặng nề như lúc đầu nữa vì tôi nhận thấy mọi thứ xung quanh tôi vẫn đang cố gắng từng ngày, từ những cây rau nhỏ bé cho đến những người thân thương. Tôi đã quá ích kỉ khi chỉ nghĩ đến bản thân mình. Thật nhẹ nhõm khi nằm trên một đống chăn mền ấm áp thơm tho, nấu ăn trên cái bếp ga sáng bóng, đi trên cái xe thân thuộc, và được ngắm vườn rau xinh xắn mình chăm sóc... Thay đổi không quá khó, thay đổi lớn lao cần có thời gian, sự kiên trì và lòng quyết tâm, nhưng trước hết tôi đã thay đổi được lý trí trong bản thân mình, đánh bại sự bi quan, buồn rầu, tự ti vì sai lầm ngu ngốc.
Tôi thấy nhẹ nhõm hơn. Hôm nay tôi cầm bút bắt đầu vạch ra cho mình một hướng đi mới, thời gian sẽ vẫn trôi, tất cả mọi thứ vẫn đang thay đổi, tôi cũng vậy nhưng tôi sẽ thay đổi theo ánh sáng của tương lai. Cảm ơn vì tôi đã đọc được cuộc thi đó. Tôi biết mình sẽ phải thay đổi như thế nào. Mọi thứ vẫn luôn đổi thay dù là tiêu cực hay tích cực. Tôi cũng đang thay đổi vậy tại sao lại không chọn hướng cho mình. Điều đó nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Cảm ơn vì đã kịp thời đến để tôi nhận ra mình còn là chỗ dựa cho nhiều thứ trong suốt cuộc đời.
© Tâm An - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cuộc sống này đã đủ mệt rồi, đừng mãi day dứt chuyện quá khứ | Radio Tâm Sự
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
















