Âm thầm bên em
2023-05-01 01:25
Tác giả:
Tâm An
blogradio.vn - Đã bao lâu rồi em không dám mua cho mình một bộ đồ mới, váy vóc thời trang một thời tôi từng thấy em đăng bán thanh lý, em đã từng nâng niu thế cơ mà. Em thay đổi rồi.
***
Tôi đứng ở góc cầu thang, không dám rời mắt khỏi cách cửa màu xám tro. 6h30 sáng. Lạch cạch, tôi tự nhủ: “Đúng giờ thật.”
Vẫn cứ là em, mái đầu chưa chải chuốt buộc hờ một cái dây chắc là em vơ tạm đâu đó, chiếc áo phông xanh cổ vịt, màu em thích mà ngày trước hai chúng tôi cùng đi mua, kể cả cái quần baggy cùng đôi giày búp bê đen cùng màu cũng là tôi cùng em đi mua. Em lách người qua cánh cửa, một tay xách hai chiếc cặp nhỏ, tay xách thức ăn, mũ bảo hiểm, và không ngừng gọi tên hai cu cậu nhà tôi.

Giờ tôi mới nhìn kĩ được em, thật xót xa, hình như chưa bao giờ tôi nhìn lại em, kể từ khi em hy sinh tuổi thanh xuân ban tặng tôi hai thiên thần nhỏ, sáng nào em cũng lỉnh kỉnh như vậy, cũng vội vàng, cũng lếch thếch. Đâu còn là cô gái điệu đà, hoa khôi trường ngày nào, khuôn mặt em vẫn thanh thoát nhưng thời gian, cuộc sống bộn bề đã xoá đi nét kiều diễm trên khuôn mặt em vết chân chim, những đốm tàn nhang thay cho mặt thoa da phấn má hồng nhưng điểm thay đổi nhất trên khuôn mặt xinh đẹp của em là nỗi buồn trong đôi mắt. Đôi mắt tròn xoe, ánh cười của em ngày nào giờ sâu thẳm nỗi buồn. Muốn chạy lại ôm em mà sao em xa xôi quá. Tôi đứng đó khóc như một đứa trẻ, ba mẹ con em đi lướt qua tôi, tôi vươn tay ra, muốn ôm ba mẹ con em thật chặt. Vòng tay tôi chững lại giữa không trung, cô ấy và các con tôi đang đi xa tôi rồi. Em đã thay đổi rồi.
Tôi vẫn đi theo em, bây giờ tôi mới nhìn lại một ngày làm việc của em như thế nào. Lo xong xuôi việc đi học của hai cu cậu, em nhìn điện thoại rồi vội vã đến công ty, tôi còn nhớ trước kia em thích mặc chân váy bút chì, áo sơ mi trắng, mang đôi giày cao đế vuông, tóc xoăn lọn sóng xoã nhẹ, em nói em thích sự thanh lịch, gọn gàng, nhẹ nhàng của thời trang công sở. Tôi cũng mê mệt khi nhìn thấy em diện những bộ đồ công sở vừa kín đáo nhưng quyến rũ đó. Nhưng giờ thì sao, em còn không kịp soi gương trước khi ra khỏi nhà, đã bao lâu rồi em không dám mua cho mình một bộ đồ mới, váy vóc thời trang một thời tôi từng thấy em đăng bán thanh lý, em đã từng nâng niu thế cơ mà. Em thay đổi rồi.
Em cũng chịu khó thức dậy nấu cơm mang đi làm không còn giữa giờ trưa rủ bạn bè, đồng nghiệp ăn quán này, quán kia nữa. Và tôi biết lâu lắm rồi em không dám bỏ ra mấy chục nghìn mua một ly trà sữa vị dâu cho mình, món đồ uống em yêu thích. Em không giống ngày xưa nữa.
Tôi cảm thấy lồng ngực mình như thắt lại. Tan ca em tất tả đi đón con, gửi ông bà để đi ship nốt những đơn hàng online em bán thêm giờ rảnh rỗi, 10h tối tiếng cửa nhà mới lại lách cách vang lên. Khuôn mặt em bạc phờ, nhìn em thương vô cùng nhưng tôi cũng chỉ biết nắm hai tay bất lực. Em khẽ khàng bế con đang ngủ trên tay vào phòng, các con chìm trong giấc ngủ cũng mới đến lúc em dành thời gian cho mình. Nồi cơm nguội ngắt, thêm vài miếng cà muối cùng bát giò chả ông bà đưa cho khi đón con, em vừa ăn vừa kiểm tra lại những đơn hàng vừa giao, những đơn hàng mới, những phản hồi của khách hàng. Trước kia em có nói với tôi “Em không thích buôn bán, em không có duyên” nhưng giờ em lại đang tranh thủ từng giờ, từng phút để đăng bán và khẽ mỉm cười khi có một đơn hàng mới. Hoá ra trước giờ em nói sai à, em có duyên bán hàng đấy chứ.
.jpg)
Sáng nay em bận bịu lắm, em dậy sớm đi chợ, em mua cá, mua mắm, mua bạc hà, đậu bắp, ớt, giá... Em nấu món canh chua tôi thích đây mà. Em vừa nấu vừa huyên thuyên nói chuyện với tôi, em hào hứng kể tôi nghe thằng cu lớn được giải môn tiếng Anh, thằng cu bé được cô khen có năng khiếu vẽ tranh, hai con ngoan, có hiếu. Em kể tôi bố mẹ chuẩn bị xây nhà và cả gia đình sẽ về chung sống với nhau, tôi không thấy em kể về em, về mỗi lần vừa sốt vừa đưa đón con, vừa đi làm, vừa bán hàng, hình như em không cho phép mình được ốm.
Trước kia em hay nhõng nhẽo có lúc muốn được ốm, hắt hơi, sổ mũi một chút để được tôi quan tâm, chăm sóc vỗ về. Em cũng không kể về những lần chậm deadline, sếp trách mắng, hay những lần nửa đêm, con sốt em hoảng hốt ôm con giữa đêm khuya bắt xe đưa con vào viện. Em vừa kể chuyện vui, tay em vừa thoăn thoắt, một bát canh chua thơm lừng nhiều vị của ớt mà tôi thích đã xong. Em bê bát canh lên nhà, sai thằng cu lớn cầm chén đũa để trên bàn. Hôm nay em đẹp lắm, tóc em buộc gọn gàng, em mặc chiếc áo sơ mi trắng và chiếc quần suông đen công sở tôi thường hay khen. Hôm nay em đã trở lại là em của những năm thanh xuân ấy, kể cả nụ cười khi nhìn tôi, ánh mắt em long lanh. Em quay sang thằng cu lớn nhẹ nhàng.
“Lạy ba đi con.”
Em đưa thằng cu lớn nén hương vừa đốt, thằng cu bé còn quá bé nên được bà bồng phía sau.
“Chúng ta đã xa nhau hai năm rồi, hôm nay gia đình mình làm bữa cơm, bố mẹ, em và các con mời anh về ăn chung bữa cơm với gia đình mình, em vẫn đang và sẽ cố gắng phụng dưỡng bố mẹ, chăm lo các con thật tốt, anh phù hộ cho gia đình mình thật nhiều sức khoẻ anh nhé. Đừng lo gì cả anh nhé.”
Tôi chầm chậm ngồi xuống chiếc ghế trên bàn ăn, cạnh di ảnh của mình lặng lẽ nhìn bữa cơm đầm ấm của gia đình mình. Đúng, em thay đổi rồi, em không còn là cô bé nũng nịu hồi mới quen, không còn là cô người yêu điệu đà, nhõng nhẽo, không còn là người vợ yếu đuối, hay rúc vào ngực tôi mỗi khi mệt mỏi vì công việc. Giờ em là một người phụ nữ mạnh mẽ, em là trụ cột gia đình, em là chỗ dựa của các con, em phải thay tôi phụng dưỡng cha mẹ già, em vừa làm cha vừa làm mẹ, vừa là vợ là chồng là con thử hỏi vì sao em không thay đổi.
Tiếng nói, tiếng cười của con trẻ làm lòng tôi ấm lại. Cảm ơn vì thanh xuân đã mang em tới, xin lỗi vì đã lấy đi thanh xuân của em. Cảm ơn đời vì đã ban tặng tôi một người là em, xin lỗi vì đã khiến cuộc đời em phải khổ. Tôi vẫn ở đây thôi, vẫn yêu em, vẫn âm thầm bên em đến khi trong ánh mắt em lấy lại được ánh cười thì có lẽ tôi mới thanh thản chúc phúc được cho em. Vợ à.
© Tâm An - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Vì em không cam tâm buông bỏ nên anh hãy rời xa em | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
















