Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hai từ đẹp nhất

2022-10-23 01:20

Tác giả: Tâm An


blogradio.vn - Lo xa nhà tôi không biết chăm cho bản thân, do tôi yếu từ nhỏ nên trong hành lý tôi mang đi từng vỉ thuốc mẹ tỉ mỉ dán giấy ghi chú và nhắc đi nhắc lại, có lẽ hơn hết là bố mẹ nhớ tôi lắm.

***

Cảm ơn cuộc đời đã cho tôi làm con của bố mẹ tôi.

Đối với tôi, cha và mẹ là hai từ thiêng liêng và đáng trân trọng nhất, hai từ đẹp đẽ nhất trong cuộc đời tôi, có thể đây là những kí ức tuyệt vời của riêng mình tôi và cũng có thể là một phần ký ức của những đứa con từ khi biết nhớ, biết thương, biết giận và gom lại những điều đáng nhớ để viết những dòng về cha mẹ.

Bắt đầu từ khi tôi nhớ được là khi tôi thường xuyên ra vào bệnh viện khi còn nhỏ, có thể sáng vừa ra viện, chiều lại có thể nhập viện được luôn, thể trạng tôi lúc đó quá yếu, ốm đau triền miên. Tôi còn nhớ những năm đầu 90 khi đó tôi tầm hai đến ba tuổi, con đường đất từ nhà đến trạm xá mỗi lần mưa to xối xả như được bôi lớp mỡ trơn trượt, tôi sốt lịm trên tay bố, mẹ cầm chiếc đèn dầu hiu hắt soi đường đưa tôi đến trạm xá, thời đó thì làm gì có xe, nhà tôi lại nghèo nữa, tôi chỉ nhớ mang máng mỗi lần tôi như vậy mẹ lại khóc rấm rứt, mẹ không dám khóc to sợ các chị tôi và tôi sợ.

Bố mẹ tôi đã bỏ cả thanh xuân cùng sự thăng tiến trong công việc để chấp nhận bươn trải lo cho ba chị em tôi, khuôn mặt bố tôi khắc khổ khi mới ngoài ba mươi mà ngoài việc lo cơm áo gạo tiền, còn vác trên vai một đứa con suốt ngày bệnh tật như tôi nữa. Sau này tôi vẫn còn nhớ mẹ kể rằng tôi đã có lần chạm tới ngưỡng cửa tử, đó là lần tôi sốt giật và lịm đi, các bác, các cô ty tá phải để tôi vào thùng đá to mong cứu tôi sống lại và bố mẹ tôi chưa bao giờ từ bỏ, sau thời gian nhiệt tình cứu chữa thì tôi cũng tỉnh lại, mẹ nói họ hàng tôi cũng đã mua quần áo mới để chuẩn bị thay cho tôi rồi, sau khi tôi tỉnh lại mẹ đã bỏ đi bộ quần áo mới đó. Lúc đó tôi không biết cảm giác của bố mẹ thế nào nhưng càng lớn tôi càng cảm nhận được có lẽ lúc đó bố mẹ tôi suy sụp lắm, vì khi kể lại câu chuyện đó tôi thấy mắt mẹ vẫn rưng rưng.

Mẹ cũng kể rằng do tôi ốm nhiều và phải vào viện suốt nên bố mẹ hầu như không quan tâm được hai chị của tôi, chị cả tôi lúc đó chín tuổi và chị hai mới sáu tuổi, mẹ tôi xót xa kể khi lâu ngày trở về nhà thấy chị hai nằm ngủ ngon lành cuộn tròn trong chiếc rổ, mẹ đứng lặng xót xa.

Lớn dần lên sức khoẻ tôi cũng đã khá hơn, chị em tôi cũng cố gắng chăm lo học hành, tôi nhớ năm tôi đi thi học sinh giỏi lớp năm cấp huyện, hai giờ sáng mẹ đã bật dậy chuẩn bị quần áo, giày dép và vì nhà tôi không có xe máy nên cả bố mẹ hộ tống tôi ra xã để cô giáo chở đi thi. Trời mùa đông rét căm lại mưa lất phất, tôi xách dép ngồi trên lưng bố, mẹ cầm đèn pin xách cặp của tôi đi qua quãng đường hai kilomet trơn trượt vì mưa lâu ngày, có chỗ còn lầy hơn cả ruộng chuẩn bị cấy, lúc đi trời còn chưa sáng. Ngồi trên xe cô giáo ngoảnh lại nhìn bố mẹ tôi quần xắn móng lợn, bùn đất lấm lem bắn ướt cả áo, mà chiếc cặp sách của tôi vẫn sạch bong, lúc đó trong ánh mắt của bố mẹ tôi ánh lên niềm tự hào sáng lấp lánh.

Thi tốt nghiệp lớp chín, mẹ lại dậy thật sớm cơm đùm cơm nắm để tôi ăn đi thi, hôm đó mẹ xôi đỗ để mong tôi đỗ tốt nghiệp. Ngày vào học lớp mười là tôi bắt đầu xa gia đình, học trường nội trú cách nhà gần trăm cây số, tôi háo hức bao nhiêu thì bố mẹ lại lo lắng bấy nhiêu. Lo xa nhà tôi không biết chăm cho bản thân, do tôi yếu từ nhỏ nên trong hành lý tôi mang đi từng vỉ thuốc mẹ tỉ mỉ dán giấy ghi chú và nhắc đi nhắc lại, có lẽ hơn hết là bố mẹ nhớ tôi lắm.

May mắn tôi đã nhanh làm quen được với môi trường mới nên mọi thứ cũng dễ dàng hơn. Và vì cứ cách tuần bố lại chở mẹ tôi trên con xe cup đi hơn tám mươi km để lên thăm tôi, mà mỗi lần bố mẹ tôi lên là cả phòng tôi lại được chia sẻ những món đồ ăn quen thuộc, ấm áp, lúc thì gà luộc, xôi, hoa quả… Nhà có gì là bố mẹ tôi gom mang đi tất. Tôi nhớ có lúc bạn tôi hỏi bố mẹ tôi tại sao lại phải mang nhiều đồ như vậy mình tôi ăn sao hết, bố mẹ tôi trả lời lúc nào cũng làm ít nhất đủ mười phần cho mười đứa chứ, chúng tôi rơm rớm mắt. Bố mẹ là thế đấy, tình bạn trong trường nội trú còn là tình thân, ở đó tôi có tới hơn cả mười bố mẹ. Khi đó bố mẹ tôi đã gần năm mươi tuổi.

Khi tôi học đại học, bắt đầu lại bước vào thời kì khó khăn của gia đình, tôi học năm đầu, chị hai tôi năm cuối, chị cả tôi ra trường chưa xin được việc mọi gánh nặng lại đè lên đôi vai gầy của bố mẹ tôi. Mặt bố tôi hốc hác thấy rõ, mẹ tôi càng nhiều tàn nhang trên khuôn mặt, vết chân chim vết nhăn trên trán trên khoé mắt nhiều như năm tháng tuổi đời của chị em tôi cộng lại. Rồi mẹ ốm vì quá vất vả, bố lại nai lưng ra vay mượn đủ nơi để đưa mẹ đi mổ, may mắn mẹ tôi đã trở về và khoẻ mạnh, chị tôi đi làm thêm để trang trải cuộc sống của hai chị em. Quãng thời gian đó thực sự khó khăn nhưng khi đó đối với tôi lại là quãng thời gian đáng nhớ, tình cảm gia đình sao nó lại thiêng liêng đến thế.

Giờ đây bố mẹ tôi đã gần bảy mươi tuổi rồi, không biết còn bao nhiêu lâu nữa để có thể còn đoàn viên, còn sum họp, giờ chị em tôi đã lập gia đình, lại chỉ còn bố mẹ tôi lủi thủi trong dưới mái nhà đó, không còn lo chạy từng bữa ăn, không còn lo chắt chiu từng đồng cho gửi cho con, nhưng giờ đây bố mẹ lại từng ngày đau đáu trông ngóng con cháu về sum vầy.

Ước như ngày xưa thì không còn được nữa nhưng tôi trân trọng hiện tại vì tôi vẫn đang được trở về, dù khó khăn, mệt mỏi về đến cổng nhìn thấy khuôn mặt khắc khổ và nụ cười tươi rói của bố, cái dáng bé nhỏ nhanh nhẹn của mẹ tôi lại thấy ấm lòng hơn bao giờ hết. Tôi đã thật may mắn, thật sự may mắn. Tuy tôi là con người sống hướng nội không biết bày tỏ tình cảm như thế nào nhưng lúc nào tôi cũng muốn nói: “Con cảm ơn bố mẹ vì đã sinh ra và hi sinh vì con, con yêu bố mẹ nhiều lắm, rất rất rất nhiều”

© Tâm An - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Là con gái, tốt nhất không nên lấy chồng xa | Family Radio

Tâm An

Đam mê những áng văn hay, đẹp

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Cuộc hẹn chụp ảnh này, Phong cảm thấy có chút mong chờ. Khi bạn được gặp người tạo ra thứ bạn thích, trong bạn đã tồn tại một sự ngưỡng mộ về tài năng con người đó. Phong nghĩ mình nên kết bạn với anh chàng thú vị này.

Yêu “Nhạt

Yêu “Nhạt" nhưng “Lành"

Mình cố gắng nói ít đi, làm nhiều hơn. Kết quả là cách mình trả lời cho câu hỏi “Có yêu không?" Bởi mấy ai chấm điểm quá trình, cái cuối cùng chúng ta quan tâm chẳng phải là đích đến tròn, méo, vuông vức ra sao đúng chứ?

Năm mới xinh tươi

Năm mới xinh tươi

Trong bao bước chân nhẹ êm trên những con đường vắng Năm mới vừa đi qua với giao thừa rộn rã

Hai đầu ngọn sóng

Hai đầu ngọn sóng

Bảo thấy gia đình em rất giống một bài hát mà em hay nghe là “Ở hai đầu nỗi nhớ”, nhưng Bảo lại muốn thêm vào là gia đình có đến ba đầu nỗi nhớ lận. Vì mẹ luôn trong bệnh viện và quay cuồng với những ca cấp cứu với những bệnh nhân còn ba ở ngoài tận khơi xa, chỉ có mỗi Bảo ở nhà và luôn ngồi vào bàn ăn một mình.

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

back to top