Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một người vô tâm, một người gắng gượng

2023-03-31 01:30

Tác giả: Tâm An


blogradio.vn - Chưa bao giờ cô thấy cậu như vậy với mình, có lẽ mấy năm vừa qua cô chỉ cố bao biện rằng cậu có một chút tình cảm với mình, cô sai rồi, tình cảm là thứ gì khó nói lắm, càng tổn thương sâu sắc, càng đau lòng nhiều lại càng lao vào để đau thêm để tổn thương thêm.

***

Ai đã từng yêu đơn phương chắc hiểu cảm giác khi người đó không thuộc về mình sẽ đau như thế nào, nhưng tình cảm đó chỉ có mình biết và có thể mình vẫn còn hi vọng biết đâu thổ lộ ra người đó cũng có tình cảm với mình. Nhưng cái cảm giác một người cố gắng gồng lên miễn cưỡng để đón nhận tình cảm của mình, cố gắng làm cho mình vui, cười với mình nhưng mình biết khi quay người lại nụ cười ấy biết mất, thay vào đó là ánh mắt buồn, khuôn mặt chịu đựng. Cố gắng hoà nhập với mình, mưa sẽ gọi xe cho mình, ốm cũng sẽ gọi ship thuốc cho mình, mình muốn đi chơi đâu cũng sẽ thoải mái cho mình đi, vô tư với bạn bè là vì trong lòng họ là sự thương hại đối với mình.

Cô đang rơi vào hoàn cảnh như vậy, cô chấp nhận  đến với cậu vì cô nghĩ tình yêu ấm nóng của cô sẽ dần dần làm tan đi giá băng trong trái tim cậu, con  người cậu hiền hoà, có chút lạnh lùng và lòng chung thủy sâu sắc đến nỗi làm tổn thương cô. Cô yêu say đắm cậu mà trái tim cậu lại đắm say mối tình đầu bỏ cậu đi không lời tạm biệt. Cậu chấp nhận đến với cô phải chăng vì cảm nhận được sự chân thành, phải chăng cũng vì sự thương hại và cả có lẽ cậu là vì không muốn cô giống mình, yêu mà bị bỏ rơi.

Khi được cô tỏ tình, cậu cũng đã nói rõ rằng cậu chưa quên mối tình đầu sẽ không mang lại hạnh phúc cho cô nhưng cô cứ ngoan cố chạy theo con tim và đánh mất lí trí, cô nói với cậu rằng, hãy cứ ở bên nhau đi, nếu cô ấy quay về và vẫn còn tình cảm cô sẽ trả lại cậu cho cô ấy. Hai người cứ như vậy bên nhau, không sóng gió, vui buồn đều có nhau, có mặt trong những dịp đặc biệt đều có nhau nhưng hai người đều mang một nỗi đau giống nhau, yêu người không yêu mình.

Trớ trêu thay khi cô bắt đầu cảm thấy cậu hình như có quan tâm cô hơn, có để ý cô hơn thì cô ấy quay về. Mối tình đầu của cậu, chợt đi rồi lại chợt xuất hiện khiến cô cảm thấy hoang mang, hình như cô cảm thấy mình sắp mất cậu thật rồi, cô đã vô tình thấy cậu ôm cô ấy thật chặt, đã thấy cậu đuổi theo cô ấy, lo lắng thế nào khi nghe tin cô ấy ốm. Chưa bao giờ cô thấy cậu như vậy với mình, có lẽ mấy năm vừa qua cô chỉ cố bao biện rằng cậu có một chút tình cảm với mình, cô sai rồi, tình cảm là thứ gì khó nói lắm, càng tổn thương sâu sắc, càng đau lòng nhiều lại càng lao vào để đau thêm để tổn thương thêm.

Hôm nay, cậu hẹn cô ra đây, cậu nhìn vào mặt cô, cầm bàn tay của cô nói với cô bằng ánh mắt cầu xin, tội lỗi: “cô ấy trở về rồi...” Cô cúi mặt, rồi ngẩng mặt lên tươi cười, ánh mắt ầng ậc nước. Đã đến lúc cô buông tay trả cậu về với cô ấy, chỉ là cô không nỡ, xa cậu rồi cô sẽ phải làm sao. Cô ấy không sai vì sợ cậu đau lòng, vì sợ căn bệnh mình không vượt qua được thì tàn nhẫn bỏ cậu đi, cậu không sai vì cậu yêu người con gái ấy và vì thương cô, cô không sai vì tình yêu đâu có lỗi mà tại vì cô không đủ dũng cảm để buông bỏ tình cảm đó. Cô yêu cậu cũng như cậu yêu cô gái kia, nhưng giờ cậu may mắn hơn là biết cô gái kia cũng yêu cậu. Còn cô vẫn là tình đơn phương và biết chắc chắn không thể có kết quả, cô đơn chưa bao giờ bỏ qua cô.

Cô yêu cậu nên cô phải buông cậu thôi, để cậu không day dứt, không cảm thấy tội lỗi, để cậu có thể đón nhận tình yêu thuộc về cậu và để giải thoát cho chính cô. Cô nhận ra ngần ấy năm bên nhau, cậu mệt mỏi, cô cũng mệt mỏi. Một người cố gồng mình lên để quan tâm, một người cố gồng mình lên để yêu một người không yêu mình.

Tối nay cô hẹn cậu ra quán quen, nơi cô hát bài tỏ tình với cậu lúc trước, hôm nay cô cũng muốn hát, là để cho cậu yên lòng, là để chấm dứt những ngày tháng có cậu ở bên.

Tiếng nhạc đu đưa, giọng cô cất lên, đoạn điệp khúc nghe thật đau lòng, nước mắt cô không rơi, cô cười tươi nhìn cậu hát với tất cả nỗi lòng muốn nói.

Giờ thì em đã can đảm để rời xa anh rồi

Đừng khóc nhé anh người ơi

Dù rằng đường mình chung đôi em từng ngỡ sẽ dài

Người ta yêu đâu cứ phải bên nhau đến cùng

Giờ thì em đã can đảm để nhìn anh mỉm cười và cảm ơn anh ngày qua

Dù điều này làm em đau hơn cả tới thiên đường

Sẽ còn mình em với nỗi bất an...

Tiếng hát vang,thổn thức chứa tất cả những tình cảm cô dành cho cậu. Cô cười cúi đầu trước cậu như cảm ơn cậu nhưng năm qua đã chấp nhận yêu thương cô.

Cậu ngồi im, nước mắt cứ thế tuôn rơi, có phải cậu đã đánh mất điều gì rồi, tim cậu bỗng đau nhói, giờ trong cậu hình ảnh cô như một cuộn phim quay lại nhưng ngày còn bên nhau. Cậu tự hỏi mình: “Liệu có phải cô đã là một phần trong cuộc sống của cậu rồi?” Tiếng nhạc xa xa, tiếng hát xa xa, ngoài kia màn đêm đen không có ánh trăng nhưng lại sáng khi những ánh đèn đường được bật vẫn ấm áp và hình như cô đơn đã đi khỏi đây lâu rồi mà cô vẫn chưa nhận ra.

© Tâm An - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình | Radio Tình Yêu

Tâm An

Đam mê những áng văn hay, đẹp

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Viết cho những ngày nghĩ về ngày mai

Viết cho những ngày nghĩ về ngày mai

Thật ra, con người ta không gục ngã vì khổ đau, mà vì đánh mất ý nghĩa của nó, ngày mai chẳng thể khác đi, nếu hôm nay vẫn mờ nhạt. Ta cứ muốn bước đi thật nhanh, muốn đi qua mọi điều thật mau – mà quên rằng, ngày mai chính là kết quả của từng giây phút ta đang sống bây giờ.

Do dự trời sẽ tối mất

Do dự trời sẽ tối mất

Một câu nói hiện lên trong tâm thức Lan, giọng mẹ vang vọng như một làn gió xưa cũ thổi qua ký ức: "Nếu một ngày con gặp được người khiến trái tim con yên khi ở bên và con không cần cố gắng, không cần giấu giếm, chỉ đơn giản là thấy nhẹ lòng... thì đó chính là nơi con có thể dừng chân."

Nhật ký những ngày hạ xanh

Nhật ký những ngày hạ xanh

Suốt những tháng năm rực rỡ này, liệu có một bóng hình nào in đậm đến mức cả đời tớ chẳng thể quên? Có một ai đó từng mang đến những ngọt ngào trong sáng để tô màu cho cuộc sống bình dị này hay không? Và trong tất cả ký ức, chỉ duy nhất hình ảnh cậu hiện lên, rõ rệt đến mức làm lòng tớ nhói lên.

5 mẹo tâm lý không hề chiêu trò giúp bạn nắm quyền chủ động nơi công sở

5 mẹo tâm lý không hề chiêu trò giúp bạn nắm quyền chủ động nơi công sở

Những thủ thuật tâm lý đơn giản này sẽ giúp bạn tạo lợi thế cho bản thân, điều hướng dòng chảy công việc một cách khéo léo hơn.

Ly cocktail của ký ức

Ly cocktail của ký ức

Khi đặt ly xuống, tớ nhận ra rằng nỗi buồn, giống như hương vị trong ly cocktail, sẽ luôn ở đó, nhưng tớ có thể thưởng thức nó một cách dịu dàng, chậm rãi, và bước ra khỏi nó với ánh mắt sáng hơn một chút.

Sao phải cưới người không yêu

Sao phải cưới người không yêu

Ở một nơi xa, tôi cầu mong cho anh và gia đình anh được hạnh phúc và toại nguyện với mọi mong muốn ích kỉ nhỏ nhen khi đã đẩy tôi ra anh… anh đã trọn chữ hiếu mà phụ chữ tình bởi vậy tôi quyết định chọn cách quên anh…

Rồi một ngày, bố mẹ sẽ già đi

Rồi một ngày, bố mẹ sẽ già đi

Bố mẹ luôn lo lắng và chờ đợi ta trở về. Dù ta có đi bốn biển năm châu, dù ta có là ai trên cuộc đời này, trong mắt bố mẹ, ta vẫn mãi là những đứa trẻ. Vì thế, hãy biết nghĩ và sống cho bố mẹ bên cạnh nghĩ và sống cho riêng mình.

Cha vẫn ở đây

Cha vẫn ở đây

Minh đứng đó một lát, nhìn bóng dáng gầy guộc của cha trong ánh đèn mờ, trong lòng bỗng nhói lên một cảm giác khó gọi tên. Nhưng anh lập tức dựng bức tường lạnh lùng quanh tim: Mình không thể yếu lòng…

Hộp thư mùa thu

Hộp thư mùa thu

Chỉ là những dòng tin cũ đơn điệu, nhưng với tôi lại là những kỷ niệm vô cùng sâu sắc. Tôi của lúc ấy đã thư giãn như thế nào, cảm giác lúc ấy đã vui sướng bao nhiêu khi được một người ở xa lắng nghe và chia sẻ. Giờ thì chạm vào dòng tin nào tôi cũng sợ mất. Có lẽ ở hiện tại chẳng còn mấy người cổ hủ như tôi.

Không được bỏ cuộc

Không được bỏ cuộc

Những người mà ít nhiều kém may mắn kém khả năng hơn nhiều người. Nhưng rồi sao, nhưng rồi họ đã mạnh mẽ đứng lên họ đã quyết tâm đến cùng, với họ thì dường như những khó khăn phải dừng bước những khó khăn phải buông xuôi trước họ, bởi vì tất cả họ đều có quyết tâm rất lớn ấy, là không được bỏ cuộc.

back to top