Người hướng nội
2023-04-25 01:20
Tác giả:
Tâm An
blogradio.vn - Cứ thế hai đứa rong ruổi hết cách đồng sang tận bờ đê ngồi, không nói gì, lẳng lặng ngắm sông, hóng gió, không nói gì chìm đắm mỗi đứa một suy nghĩ.
***
Đầu tháng tư.
Nắng chiều đang tắt dần, gió lớn thành tiếng xào xạc chỗ vườn đào trước ngõ, đã có vệt khói loang trên nóc mấy ngôi nhà, tôi vẫn ngồi đó, cắn bút, trang giấy trắng trước mặt chưa vương vết mực nào.
- Thế nào nhà văn?
- Tao luôn vẫn không hiểu tại sao tao lại không thể viết ra những điều tao nghĩ.
- Bỏ bút xuống đi với tao.
Ngoài kia là cánh đồng rộng, lúa đang thời con gái nên có mùi thơm thoang thoảng, trời bắt đầu nhá nhem, gió cũng lớn hơn làm mấy cây bạch đàn bên sườn đồi như những gã khổng lồ cao ngồng đến giờ nhún nhảy.
- Thế nào?
- Thoải mái.
- Đi ra ngoài nhiều vào, gặp gỡ nhiều người, cứ ru rú như mày lấy đâu ra ý tưởng mà viết.
Tôi lườm ngang nó.
Cứ thế hai đứa rong ruổi hết cách đồng sang tận bờ đê ngồi, không nói gì, lẳng lặng ngắm sông, hóng gió, không nói gì chìm đắm mỗi đứa một suy nghĩ.

Giữa tháng tư, cái nóng bắt đầu xâm chiếm cả vùng trời, buổi trưa tĩnh lặng không gió, nắng gay gắt, âm thanh duy nhất là tiếng quạt rè rè lâu lâu đệm theo tiếng cót két của đầu máy khô dầu.
Nó thở dài nhìn vào cuốn sổ trắng tinh còn rớt vài chiếc lá mà tôi không buồn phủi đi.
- Mày định như thế này đến bao giờ?
- Tao không thể dùng từ ngữ để viết ra những điều tao nghĩ, tao bế tắc thực sự luôn.
- Thế cuốn xuất bản đầu tiên sao mày viết được?
Thật ra tôi cũng không biết tại sao mình lại sáng tác được một tác phẩm đầu tay hoàn thiện như thế, nó là động lực để giúp tôi tiếp tục sáng tác, nhưng mấy tháng rồi tôi không thể nào tìm lại được cảm hứng như lúc đó. Những lúc đó chỉ có nó kéo tôi ra khỏi mớ hỗn độn, đưa tôi đi đâu đó, hít hà hương quê đầy lồng ngực rồi lại nằm chụm đầu nhìn lên bầu trời đêm sao vằng vặc hưởng cái gió hiếm hoi mùa hè, nghe giai điệu mùa hè quen thuộc của lũ côn trùng ếch nhái. Bình yên.
...
Hết tháng tư.
Vẫn ô cửa sổ nhỏ, vẫn quyển sổ chưa viết trang đầu, tôi vẫn ngồi đó vò đầu tìm kiếm ngôn từ để bắt đầu tác phẩm của mình.
Nó ngồi bên, ái ngại thấy rõ.
- Mai tao đi.
- Lên với mẹ của mày à?
- Không, lên làm việc.
- Người hướng ngoại như mày, không nên ở một chỗ, sẽ bị điên đấy.
- Mày nghĩ tao là người hướng ngoại?
- Ừ.
- Tại tao sợ mày điên.
- Tao mà điên tao lôi mày điên theo.
- Mày không lưu luyến tao à?
- Không, đi mà tìm ước mơ của mày.
Mặt nó ỉu xìu.
Rồi nó đi.
Ngày mốt, nó gửi thư về, cuộc sống ổn thoả, bắt đầu công việc mới.
Tôi viết lại cho nó tôi sắp ra tác phẩm mới rồi.
Ngày hai, nó gửi cho tôi một chồng sách, nó nói, đọc mà tham khảo, riết ở trong làng, không giao tiếp không chuyện trò rồi hướng gì cũng điên thôi.
Tôi vẫn viết cho nó rằng tác phẩm của tôi sắp hoàn thành và người đầu tiên được đọc bản thảo là nó.
Ngày ba, nó viết nó có bạn bè mới rồi, công việc bận rộn, chuyển chỗ ở mới chắc rồi nó khó viết thư về.
Tôi vẫn viết những dòng tương tự
Đã qua mấy tháng, cuốn sổ vẫn trang giấy trắng, không nhận được thư nó về, tôi nóng lòng viết lại, lục được địa chỉ của mẹ nó tôi viết lá thư nhờ mẹ nó chuyển giùm.
Ngày tư, tôi nhận được lá thư, câu đầu tiên đập vào mắt tôi trên lá thư không phải dòng chữ quen thuộc của nó, vỏn vẹn vài câu.
“Nó mất rồi, nó bị ung thư”. Nó hướng nội nên khó mở lòng, nó giấu diếm vì sợ bị những người thân lo lắng, nó luôn suy xét rõ ràng mới quyết định làm việc gì đó, nó sợ đám đông, nó yêu mùi đồng nội, yêu cái lặng lẽ của thôn quê, thích hưởng thụ mùi của gió sông hè lúc chạng vạng nên có lẽ nó hiểu tôi, nhưng tôi còn đang bận tìm kiếm ngôn ngữ cho tác phẩm của mình không để tâm đến nó. Tôi lặng đi, hôm nay trời đêm nhiều sao, gió thổi từ sông mang cả hương phù sa thoang thoảng, mình tôi nằm ngước nhìn bầu trời đầy sao thấy mênh mông. Tôi nhắm mắt, nghe tiếng gió hoà cùng tiếng của nó.
“Thức tỉnh mày ơi, ngủ hơi lâu rồi đấy.”
Ngày năm, bên ngoài cửa sổ nắng lớn không một chút gió, cây cối không nhảy múa, cái nóng bao trùm, tiếng quạt xè xè là tiếng động duy nhất, tôi đặt bút lên trang đầu tiên của cuốn sổ, ghi dòng chữ đầu tiên.
“Người hướng nội.”
© Tâm An - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Giá có thể trốn phố về quê | Family Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
















