Phát thanh xúc cảm của bạn !

Câu chuyện của cha

2023-06-22 00:05

Tác giả: Tâm An


blogradio.vn - Bố con chưa có một ngày trọn vẹn hạnh phúc kể từ khi anh con mất, ông chịu quá nhiều đau thương vì thế ông nghiêm khắc với con là vì ông chưa thấy an tâm về con. Tụi bây hơn 30 tuổi rồi, cái tuổi ngày xưa bố của bây đang lo cho cả gia đình rồi nên thông cảm và thấu hiểu cho ông.

***

- Hai bố con ông Hải lại cãi nhau rồi.

Bà tôi nhìn sang phía hàng xóm thở dài.

Tôi và Thành là bạn thân, lại là hàng xóm nữa nên đi đâu, làm gì cũng có nhau, thậm chí cái việc ế thâm niên cũng giống nhau luôn, hơn 30 tuổi đầu vẫn lông bông trong chuyện tình cảm, sống theo sở thích. Tôi và Thành cùng làm trên thành phố, dù chúng tôi chỉ là mấy gã nhân viên quèn nhưng khi về quê chúng tôi vẫn được hàng xóm có chút ngưỡng mộ vì hai thằng vừa ngoan, hiền lại học đến nơi, đến chốn. Tôi may mắn hơn Thành là gia đình tôi khá giả hơn về cả vật chất lẫn tình cảm, tôi có anh em, có bố mẹ và bà nội, còn Thành chỉ có bố. Hơn nữa bố Thành cũng lớn tuổi và có vẻ như hai bố con không hợp tính nhau nên cứ mỗi lần về nhà là hai bố con lại to tiếng và Thành lại chạy qua nhà tôi, có thể là ngủ luôn ở nhà tôi không về.

Bà tôi vừa nói xong đã thấy cái mặt nó hầm hầm đi qua nhà tôi, được cái bà và bố mẹ tôi quý nó như con nên nó cũng coi nhà tôi như ở nhà nó vậy. Nó sang để xả sự bức bối, tức giận đối với bố sang gia đình tôi, mọi người cũng ngồi im để mặc nó kể lể trách tội bố của nó.

- Con hơn 30 tuổi đầu nhưng bố con cứ làm như con còn bé lắm, lúc nào về cũng hỏi những vấn đề vụn vặt rồi chưa hiểu chuyện gì nghe người ta nói ra nói vào lại mắng con. Con không hiểu tại sao nữa, có lúc con nghĩ không biết con phải con của bố con không nữa.

Bà tôi ôn tồn:

- Bố con cũng là vì lo cho con thôi, nhà có hai bố con, thôi thì con cố gắng. Bố con cũng lớn tuổi rồi, có thể là quá khứ có nhiều đau thương quá nên bây giờ lúc nào bố con cũng lo cho con, sợ con bị bệnh, sợ con bị người ta bắt nạt, coi thường. Bố con rất sợ mất con vì con là người thân duy nhất của ông.

Rồi bà bảo thành ngồi xuống bên cạnh, tôi cũng chăm chú muốn nghe câu chuyện của bà. Bà tôi cũng đã 90 tuổi rồi nhưng ba vẫn còn khoẻ mạnh và minh mẫn, bà nói dù có quên chuyện gì bà vẫn không quên chuyện của bố thành. Câu chuyện buồn, rất buồn, không chỉ riêng bà mà những người lớn tuổi trong làng đều nhớ, đều xót xa.

Ngày đó cách đây đã hơn 30 năm rồi, đó là đầu năm 90, ở những thôn làng nghèo ở miền bắc khi đó vẫn còn bữa no, bữa đói. Gia đình hải cũng vậy, phiêu bạt từ nơi khác đến đây với một người vợ trẻ và một đứa con trạc tuổi 14,15. Gia đình hải quyết định chọn nơi làng quê nghèo làm nơi định cư vì tình người và vì đã mỏi mệt. Thương vợ thương con, không thể mãi cứ lang bạt từ nơi này qua nơi khác, an cư lập nghiệp, vậy là một cuộc sống của một gia đình mới bắt đầu. Hai vợ chồng chịu thương chịu khó, con chăm ngoan học giỏi trở thành gia đình kiểu mẫu của bao nhà.

Nhưng hạnh phúc đâu có được lâu. Ngày hôm đó đi học về phú bỗng nhiên thấy đau bụng, lúc đầu chỉ là lâm râm nhưng đến tối phú đã đau quằn quại. Cơn mưa tháng 5 chợt đổ xuống xối xả, sấm chớp bão bùng, trong bóng đêm mịt mùng mỗi khi tia chớp loé lên lại thấy dưới ánh sáng chớp nhoáng ấy có 3 con người, người bố cõng con, người mẹ cầm chiếc đèn pin run run vì lo vì sợ vừa đi vừa chạy trên con đường đất bùn lầy như ruộng lúa. Họ cũng đến được trạm xá cách đó gần chục cây số, cơn đau của phú ngày một tăng và thường xuyên hơn, cậu bé co rúm người không còn sức để mà kêu, nước mắt, mồ hôi chảy ướt đẫm cả mái tóc.

- Mẹ ơi, con đau quá.

Người mẹ bất lực nhìn con khóc không thành tiếng, chỉ biết năm đôi bàn tay trắng bệnh của con thì thầm: “mẹ đây, mẹ đây.

Cái thời năm 90 trong xã nghèo thực sự còn quá khó khăn về điều kiện y tế, các y tá ở trạm y tế cũng không thể làm gì hơn.

- Thằng bé bị đau ruột thừa cấp, phải chuyển gấp lên tuyến trên mổ không bục ra mất - tiếng cô trạm trưởng gấp gáp.

Mọi người tá hoả đi tìm người, ở một xã nghèo như vậy, đến cái xe đạp còn khó tìm nói gì đến ô tô, xe máy. Cơn mưa mùa hạ xối xả chả mấy chốc biến con suối hiền hoà trong lành trở thành con sông đục ngàu, cuồn cuộn cuốn phăng cây cầu gỗ. Nhìn đứa con trai quặn lên vì đau đớn người cha như Hải quặn thắt lòng. Trời tối nhưng mọi người đến rất đông, những thanh niên trai tráng quyết tâm vượt lũ đưa cậu bé đi cấp cứu. Dòng nước bình thường chỉ đến đầu gối thắt lưng, giờ ngập đến cổ, 6 đến 8 người phải cố gắng giơ cao chiếc võng Phú nằm để qua được con suối lũ dữ tợn, nhưng con đường đến viện còn dài lắm. Đường đất, bùn nhão ngập cổ chân, mọi người cứ thế bước nhanh vừa đi vừa chạy để đến viện tỉnh. Phú đã không còn tỉnh táo, cậu giãy giụa vì quá đau, mắt cậu trợn lên hằn những tia máu, Hải phải cho vào miệng cậu chiếc khăn vì sợ cậu cắn vào lưỡi, đôi lúc mọi người phải dừng lại vì Phú giãy giụa quá nhiều, bốn người thanh niên khoẻ mạnh mới giữ được cậu. Cuối cùng con đường dài hơn hai chục cây số cũng đến viện tỉnh, chỉ là tất cả đã không còn kịp, cậu bé 15 tuổi phải trải qua đau đớn tột cùng trước khi từ giã cõi đời. Hải nhìn con nằm lạnh lẽo trên giường bệnh, mọi người thương xót số mệnh hẩm hiu của cậu bé. Lần trở về mọi người đều mệt mỏi, Hải cõng con trên lưng thì thầm nói chuyện:

- Bố đưa con về nhé.

Con đường về nhà hiu hắt bóng những người nông dân tội nghiệp, mọi người khóc thương cậu bé. Riêng Hải, anh không rơi nước mắt, một mình cõng con vượt đường dốc trơn trượt quay trở về. Những người đi cùng anh cố gắng khuyên anh để Phú lên võng mọi người cùng đưa cậu về, nhưng anh không nói gì cả, cứ lầm lũi ôm chặt đứa con đã không còn hơi thở trên lưng.

- Hết đau rồi, nhẹ nhàng rồi, bố con mình về với mẹ con nhé.

Cả quãng đường Hải cứ liên tục trò chuyện như là con có thể nghe được, cảnh đó ai nhìn cũng thắt lòng.

Bước vào nhà đặt nhẹ con xuống giường, người đàn ông bật khóc, khụy xuống ôm chân người vợ đang ngồi thất thần như một cái xác, giờ đây sự mạnh mẽ, chịu đựng đã không còn chống đỡ nổi. Ngày hôm ấy chìm trong tang thương.

Tận 2 năm sau mọi thứ mới nguôi ngoai là vì có sự xuất hiện của Thành, ông Hải lúc này đã gần 40 tuổi. Thành chính là một niềm hy vọng, một nguồn sống mới cho gia đình ông, dân làng ai cũng nói gia đình ông sống tốt nên trời thương. Vì tuổi cao, sức khoẻ yếu lại mang bầu nên mẹ Thành không qua khỏi sau cơn vượt cạn. Cửa sinh là cửa tử, cái ngày ông Hải đón niềm vui lại là ngày ông mất đi người vợ của mình. Bà bị băng huyết sau khi sinh ra Thành vì mất quá nhiều máu nên không cứu chữa được, ông chỉ kịp ôm con cho người mẹ bất hạnh ấy nhìn con lần cuối. Người mẹ chỉ kịp nhìn mặt con khẽ nhắm mắt, rơi khẽ giọt nước mắt tiếc nuối.

Lần đầu mất đi đứa con, chứng kiến sự quằn quại đau đớn, lần hai mất đi người vợ yêu thương mấy chục năm đầu ấp tay gối. Ông gục ngã thực sự, ông không còn thiết sống, ông đã nghĩ quẩn muốn mình đi theo vợ theo con, nhưng khi người ta bế đứa trẻ mới sinh đang ngặt nghèo khóc vì chưa nhận được hơi ấm từ cha mẹ, ông lại ngồi thụp xuống, nước mắt chày dài. Đúng thế, vợ ông đã hy sinh cả tính mạng để đưa đứa bé này đến với thế gian, ông không thể bỏ mặc nó, như thế là có tội với vợ ông. Ông run run đưa tay ra đón lấy đứa bé, cuộc sống của ông không thể kết thúc được vì ông còn trách nhiệm, ông còn duyên với trần thế, ông còn người thân và còn tình yêu thương.

- Con biết không, hai đứa bây uống chung một dòng sữa. Nhớ ngày đó bố con lếch thếch ôm con đứng trước cổng xin sữa cho con, thảm thương lắm. Mỗi lần con ốm, hay đau, bố con lại thức trắng đêm trông con. Để nuôi con đi học ông làm việc không quản ngày đêm, ông sợ mình sẽ chết, con chưa trưởng thành thì sao. Bố con chưa có một ngày trọn vẹn hạnh phúc kể từ khi anh con mất, ông chịu quá nhiều đau thương vì thế ông nghiêm khắc với con là vì ông chưa thấy an tâm về con. Tụi bây hơn 30 tuổi rồi, cái tuổi ngày xưa bố của bây đang lo cho cả gia đình rồi nên thông cảm và thấu hiểu cho ông.

Tôi không biết mình nước mắt từ khi nào khi nghe câu chuyện của bà, thằng Thành cúi gầm mặt xuống vai run run. Nó đứng dậy hai mắt đỏ hoe xin phép ra về, tôi nhìn sang bà nội, bà cũng rơm rớm. Tôi biết bà không muốn nhớ lại những chuyện đau thương, nhưng để có thể để cho Thành hiểu bố nó hơn thì bà phải kể lại.

Hôm sau nó đã sang khoe khoang với tôi, nó sẽ đưa bố lên thành phố chơi và nó sẽ tìm về nơi bố nó bắt đầu gặp mẹ nó.

- Trước bố tao không có điều kiện, giờ tao muốn thật nhanh tìm được người thân của bố, của mẹ. Bố tao không còn một sợi tóc đen nào nữa mày ạ.

Tết năm đó gia đình tôi và nó cùng ăn một cái tết ấm áp. Tôi biết không chỉ nó phải trưởng thành, tôi nhìn lại gia đình mình, mái tóc của mẹ không còn suôn mượt, vết thời gian trên mặt cha nhiều không đếm được. Tự hỏi mình còn bao nhiêu thời gian để cho mình chuẩn bị trưởng thành? Không còn nữa, tốc độ già đi của cha mẹ không đợi chúng ta chuẩn bị nữa. Hãy trưởng thành, yêu thương, hạnh phúc khi còn có thể, khi còn có cha mẹ, gia đình.

© Tâm An - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Quay Về Bên Trong Chữa Lành Chính Mình l Radio Tâm Sự

Tâm An

Đam mê những áng văn hay, đẹp

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Hãy để tâm hơn tới những giây phút hiện tại, bởi vì nó mới là thứ có thể mang lại cho bạn hạnh phúc. Tương lai là gì, nếu nó có hãy đưa ra cho tôi xem, và đương nhiên, không ai làm được điều đó.

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

“Bánh trái mùa xưa” - con đường mang theo dấu chân của người tần tảo, chứng kiến tấm lòng thơm thảo, là mái hiên trước nhà của bà già tốt bụng, là tiếng cười reo của đám con nít trong xóm, là tình cảm của hai ông bà già chắt chiu nồng đượm...

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Chắc hẳn ai trong mỗi chúng ta đều mong muốn có một mái ấm hạnh phúc và vun đắp xây dựng cho thật hoàn mỹ nhưng không phải gia đình nào cũng được như ý.

Tuổi Ngông Cuồng

Tuổi Ngông Cuồng

Đây là lần đầu tiên trong suốt mười lăm năm, tớ chịu nhìn nhận lại tính cách của tớ. Cũng đã mười lăm tuổi rồi, tớ muốn mình phải chững chạc và trưởng thành hơn, không thể lúc nào cũng trẻ con, ích kỷ như thế được.

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Lũ trẻ bây giờ con được sinh ra, tự hỏi cái tuổi thơ thiếu thốn kia có gì mà người lớn quanh chúng cứ mãi đoái hoài. Bây giờ không phải tốt hơn sao?

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

“Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng.” – Đó là câu được đề ở bìa của trang sách. Cửu biệt trùng phùng có thể hiểu đơn giản chính là lâu ngày gặp lại, bạn tình cờ gặp một người ngoài đường, bạn nghĩ đó là lần đầu tiên gặp nhau, nhưng Bạch Lạc Mai nói đó chỉ là bạn đang gặp lại cố nhân, một người mà trong vô lượng kiếp trước đã từng đóng một vai trò nào đó trong cuộc đời bạn.

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những ngày sau này, Sài Gòn đã thay đổi con nhiều. Nhưng con vẫn cảm thấy mình là đứa trẻ tách biệt hoàn toàn so với cái thành phố ấy.

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao tôi đã hy sinh, đã làm mọi thứ cho người ấy nhưng tôi không hề nhận lại điều mà tôi muốn? Thay vào đó là sự hờ hững, coi thường, thậm trí còn tuyệt tình, phản bội khiến trái tim của chúng ta tan vỡ?

Tết

Tết " NHẠT '' hay chúng ta đã lớn ?

Tết - ngày lễ truyền thống của người Việt Nam đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Nhưng theo thời gian, có nhiều người cảm thấy Tết ngày nay trở nên nhạt nhẽo và không còn mang lại cảm giác hào hứng như trước. Liệu đây là dấu hiệu rằng chúng ta đã lớn hơn và quan niệm về Tết đã thay đổi?

Anh tôi

Anh tôi

Cầm nén hương trước ảnh người quá cố Cố kìm lòng mà vẫn thấy đau Tết năm trước còn chén thù chén tạc

back to top