Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa hè kỉ niệm của riêng tôi

2023-05-02 01:10

Tác giả: Nguyễn Thùy


Tôi yêu mùa hè nắng chói chang chang

Yêu cái đơn sơ, yêu cái mộc mạc

Xa quê rồi, lòng tôi chợt man mác

Nhớ những ngày hè yêu dấu của tôi.

 

Bao lâu rồi, bao lâu rồi, hỡi người ơi?

Tôi nhớ cảm giác ngắm nhìn buổi sáng

Quê hương tôi đằm thắm tình lãng mạn

Gió thổi liu riu dưới ánh bình minh.

 

Tôi nhớ tiếng gà cục tác lá chanh

Tiếng ò...ó...o của đàn gà trống

Báo thức cho những con người lao động

Đêm cũ đã qua, ngày mới lại đến.

 

Tôi nhớ những trưa hè đầy nắng nóng

Gió Lào thổi qua như quạt lửa hồng

Ve kêu râm ran trong từng kẽ lá

Nắng vàng “đun sôi” cả những dòng sông.

gioi-thieu-ve-dep

Tôi yêu quê tôi trong từng lời hát

Cái võng đung đưa, Nội hát ầu ơ

Cái quạt mo cau mang làn gió mát

Ru tôi chìm dần vào giấc ngủ trưa.

 

Rồi có những ngày tôi về bên ngoại

Ngoại đưa tôi ra rạng tre sau nhà

Gió thổi rì rào theo từng khóm nhỏ

Ôm tôi vào lòng, ngoại hát à ơi.

 

Tôi yêu quê bằng tình yêu cháy bỏng

Trong những món ăn dân giã ngày thường

Lá lằng, cá khô, canh chua, cà muối

Nuôi lớn đời tôi, vững bước mai sau.

 

Tôi yêu cả những vụ mùa rám nắng

Yêu những con đường phủ kín rơm tươi

Yêu những cánh đồng sặc mùi lúa chín

Yêu những bờ đê xanh mát làng tôi.

 

Nhớ những chiều trời nắng đổ mồ hôi

Đám trẻ con cùng nhau đi tắm mát

Nhà thuỷ lợi mang theo những điệu nhạc

Tiếng nước ồ ạt hoà lẫn tiếng cười.

 

Mùa hè của tôi, mùa những rong chơi

Mùa của bài ca cất hát thành lời

Mùa của cánh diều thẳng bay vi vút

Và mùa dạo chơi, tung cánh muôn nơi.

 

Ôi mùa hè kỉ niệm của riêng tôi

Chan chứa bao nhiêu chân tình êm ái

Tràn đầy vần thơ, câu ca mềm mại

Thắp sáng tuổi thơ, dẫn lối tôi về.

© Nguyễn Thùy - blogradio.vn

Xem thêm: Chẳng Cơn Bão Lớn Nào Bằng Bão Lòng

 

 

Nguyễn Thùy

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Cuộc hẹn chụp ảnh này, Phong cảm thấy có chút mong chờ. Khi bạn được gặp người tạo ra thứ bạn thích, trong bạn đã tồn tại một sự ngưỡng mộ về tài năng con người đó. Phong nghĩ mình nên kết bạn với anh chàng thú vị này.

Yêu “Nhạt

Yêu “Nhạt" nhưng “Lành"

Mình cố gắng nói ít đi, làm nhiều hơn. Kết quả là cách mình trả lời cho câu hỏi “Có yêu không?" Bởi mấy ai chấm điểm quá trình, cái cuối cùng chúng ta quan tâm chẳng phải là đích đến tròn, méo, vuông vức ra sao đúng chứ?

Năm mới xinh tươi

Năm mới xinh tươi

Trong bao bước chân nhẹ êm trên những con đường vắng Năm mới vừa đi qua với giao thừa rộn rã

Hai đầu ngọn sóng

Hai đầu ngọn sóng

Bảo thấy gia đình em rất giống một bài hát mà em hay nghe là “Ở hai đầu nỗi nhớ”, nhưng Bảo lại muốn thêm vào là gia đình có đến ba đầu nỗi nhớ lận. Vì mẹ luôn trong bệnh viện và quay cuồng với những ca cấp cứu với những bệnh nhân còn ba ở ngoài tận khơi xa, chỉ có mỗi Bảo ở nhà và luôn ngồi vào bàn ăn một mình.

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

back to top