Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những mùa hè trong mưa

2022-10-11 01:25

Tác giả: Lam Yên


blogradio.vn - Hàng năm mùa mưa vẫn tới lui trên những khoảnh đất Miên từng đặt chân trần đi lại, gió vẫn ào ào trên tán cây khóm lá dù giờ đã dần hoang vu. Cầu vồng vẫn tung sắc phía góc vườn chiếu lên những mảnh chai cũ kĩ. Và cánh tường vi vẫn rơi về phía những trảng cỏ dại mọc vươn mình trong mưa, như một lời luyến thương gọi nhớ mùa hè.

***

Năm nào Miên cũng ngóng những cơn mưa.

Từ khi trời hãy còn xuân là Miên đã bắt đầu lục đục trong khu vườn nhỏ để trông mưa tới. Miên luôn cảm nhận được sự rục rịch của gió, của mây, của bầu khí quyển đang tích nước, của đất đai dần căng lên trong niềm vui y như Miên vậy. Cây lá cũng lớn nhanh hơn mùa đông, và người Miên thì mềm ra trong những bước chân trần dẫm lên nền đất mát.

Chỉ còn đợi mùa mưa nữa thôi.

Miên ở một mình. Chẳng có ai thân thích. Cũng không thích thân thích với ai. Con người sống với nhau phức tạp, và nhiều ràng buộc trói giằng. Đối với người không chỉ có mặt nhìn mặt, câu chữ trao nhau mà còn phải đoán cả tâm ý nhau, phải biết trước biết sau tính trên đếm dưới, phải biết tiến biết lùi biết cho biết nhận. Phải cười đáp cả khi lòng đang ngoác ra những thương tổn, phải tỏ vẻ đau buồn dù trong lúc đó cái chuyện buồn kia chẳng can hệ chi tới mình và có khi mình còn không biết nó là cái buồn mặt mũi như thế nào.

Mà lòng Miên ích kỷ, lòng Miên cũng không rộng cho sắc mặt của người, cho ngồi vồn vã chuyện trăng bể dâu rừng. Miên chỉ thích lòng Miên có bấy nhiêu đó, thì bày ra bấy nhiêu đó. Miên buồn tủi hờn vui ra sao cũng thoải mái giãi bày. Mà nếu vậy, Miên không hợp ở với mọi người. Thế thì Miên dọn tới nơi chỉ có Miên. Cái này dễ vì Miên tứ cố vô thân. Có một mình ở nơi nào cũng xong, ăn như thế nào sống như thế nào cốt Miên ưng là được. Vậy mới nói cái bất hạnh nào rồi cũng cố nảy ra được một mầm bớt đắng. Để vớt cho người thêm oxy mà thở mà sống tiếp với đời.

chinh_minh_5

Miên ở trong một căn nhà cấp bốn lọt thỏm trong một khu vườn có nhiều cây. Cây thì Miên thích lắm. Cây cối như Miên vậy, như thế nào cũng ở hết trên thân trên lá rồi. Nhìn vậy là ra vậy thôi. Miên ở như thế được năm năm, thì Miên bắt đầu thấy hơi buồn. Miên đã dần giống như cây nhãn, cây chanh, cây roi, cây sấu trong khu vườn này, nghĩa là cũng im lìm và tĩnh lặng như một cái cây. Những tháng ngày sinh sống, dù không thoải mái hưởng thụ nhưng bình yên càng vun cho tính cách trầm lặng của Miên nảy nở, vươn tán lên thành một cây đại thụ của cô đơn.

Cho tới một ngày khi đang dựng lại giàn nho thì cơn mưa mùa hè ập tới. Đây không phải lần đầu tiên Miên tắm mưa, nhưng là lần đầu tiên Miên ở trong mưa lâu đến vậy. Những hạt mưa to tròn nặng trĩu ồ ạt tỏa lên người Miên, mang theo hơi mát tựa như trong một ngày hè nóng ngột ngạt, bạn trở về nhà, uống một ngụm nước mát trước cánh cửa tủ lạnh đang để mở. 

Mưa thấm lên da Miên, rồi tan ra và lăn dần xuống đất. Lòng Miên mát lạnh, và nhẹ nhàng, sự nhẹ nhàng không phải của bình yên, vì bình yên thì Miên có thừa. Nó là sự nhẹ nhàng của an ủi. Thật khó để giải thích vì sao Miên lại cảm thấy được an ủi trong cơn mưa rào đầu tiên của mùa hè ấy.

Miên bỏ nón, bỏ găng tay làm vườn, bỏ cả những nỗi lo giàn nho đang xiêu đi trước mưa, bỏ cả cái bệnh đau đầu đang hành Miên dở dang, bỏ rũ cả những đêm Miên khó nhọc tìm cách gọi giấc ngủ. 

Miên cứ ngồi vậy trong mưa, giữa khu vườn đẫm nước với những ngọn rau lang đang xanh mởn và bụi hoa hồng leo thì thả từng cánh màu hồng phấn xuống luống rau bạc hà bên dưới. Miên ngồi như vậy hàng giờ đồng hồ, dù cơn mưa đã qua đi và gió vẫn thổi lộng hai bên tóc mai. Ở góc bờ tường, nơi cây na đang bận giữ cho chùm quả khỏi gãy theo cành, ánh cầu vồng tỏa một hào quang ngũ sắc nhẹ nhàng, vắt cả các sọc sáng lên những mảnh chai cắm trên bờ, phản chiếu ánh sáng đẹp mê mị.

Từ đó Miên bắt đầu trông mong mùa mưa. Miên coi như chờ một người bạn tri kỷ, người đã gọi dậy trong Miên những cảm xúc ngọt ngào của được che chở, được vỗ về và an ủi. Dù ngôn ngữ đó không lời, và đôi khi còn khiến  Miên ốm những trận ra trò. Nhưng không  ngăn được sự mong ngóng mỗi khi mùa xuân bắt đầu rục rịch thu vén những cơn mưa phùn ẩm ướt để rời đi.

Miên nhờ người đóng một bàn trà nhỏ, cắt ống nứa làm thành một lọ hoa. Hoa cỏ thì Miên chưa bao giờ thiếu. Vài bông hồng cái bàn trà đã rực sáng, đôi khi Miên cắm cả hoa mướp vàng ruộm, ở trên còn có vài con kiến đuổi nhau chạy vòng vòng, nếu không thì Miên cắm hoa hành. 

chinh_minh_1

Suốt cả mùa mưa, bàn trà và những loài hoa thay nhau ở bên Miên trông cơn mưa tới. Cái bàn trà vắng vẻ, có vài sợi khói mỏng bay lên, ngoài kia, sau màn rèm mưa tuôn từ mái xuống, là khu vườn xanh ngập trong những hạt nước tròn mọng, gõ lên khắp nơi như một bản nhạc. Và Miên thì không cần làm gì cả, chỉ tựa lưng vào gối mềm, và nhìn tất cả bầu bạn cùng Miên như thế là đã mãn nguyện cả một mùa đợi mong.

Những mùa hè trong mưa, là khoảng thời gian tuyệt vời nhất mà thiên nhiên tặng lại cho Miên. Giờ thì khu vườn không còn cùng mưa chơi thêm bản nhạc nào nữa. Và Miên cũng thôi không ngồi tựa gối bên hiên ngắm hoa tường vi trổ bông trong mưa. Căn nhà nhỏ đã lên rêu xanh chỗ bể nước mưa mà ngày trước Miên hay ngồi rửa rau, giặt giũ. 

Góc nhà mạng nhện giăng những màn mỏng đung đưa mỗi khi gió lùa qua khe cửa sổ vội vã muốn cuốn xô những lớp bụi phủ lên bàn trà trong góc. Cái chổi nằm đổ kềnh trên cái thúng, quay quắt trơ ra ngó nhau mà cũng không ai dựng chúng lên cho gọn. Ngoài vườn giàn nho đã đổ rạp từ lâu, mấy mùa đã không còn cho quả. Cả khu vườn từ lâu không thấy màu hoa hồng leo, bụi thược dược khô héo chỉ còn lại gốc khô co mình trên nền đất nứt. Gió mặc sức thổi không ai cản, và cô liêu mặc sức trùm không ai vén lên.

Mưa chưa từng lỗi hẹn mỗi mùa, vẫn ào ào trút nước, những hạt to tròn vội vã liên tiếp bung tỏa xuống từng ngóc ngách khu vườn. Nhưng chỉ có Miên, đã lặng lẽ khước từ những ủi an như thế.

Mọi người vốn chưa từng ấn tượng gì với Miên. Chỉ có khu vườn là lưu luyến nặng tình nhưng trên thế gian này đâu phải cứ nặng tình là được toại nguyện. Người đã vậy, cây cũng như vậy cả thôi.

Hàng năm mùa mưa vẫn tới lui trên những khoảnh đất Miên từng đặt chân trần đi lại, gió vẫn ào ào trên tán cây khóm lá dù giờ đã dần hoang vu. Cầu vồng vẫn tung sắc phía góc vườn chiếu lên những mảnh chai cũ kĩ. Và cánh tường vi vẫn rơi về phía những trảng cỏ dại mọc vươn mình trong mưa, như một lời luyến thương gọi nhớ mùa hè.

© Lam Yên - blogradio.vn

Xem thêm: Ngày người nói thương tôi, bầu trời mang một màu xanh rất khác

Lam Yên

Mình là Lam Yên! Lam trong màu lam chiều, và Yên trong khói chiều bình yên. It'sOK2bME!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top