Đánh mất nhau khi giông bão đã qua
2022-11-01 01:25
Tác giả:
Lam Yên
blogradio.vn - Tình yêu thật lạ lùng, người ta có thể bên nhau đi qua giông bão, nhưng lại có thể buông tay vì ánh nắng chiều nay quá chói mắt...Sự đứt gãy âm thầm là điều khiến tình yêu dễ dàng tan vỡ nhất
***
Tình yêu là một điều gì đó thật lớn lao, và cũng quá đỗi thiêng liêng. Nhưng bởi vậy đổ vỡ cũng dễ tựa một ly kem đặt dưới mùa hè.
Anh là chàng trai chưa giàu. Giống như biết bao nhân vật chính truyện mang phận lẻ ấy, anh phải cố gắng và nỗ lực hơn mọi người, bởi lẽ số phận không đặt dưới chân anh sẵn một bàn đạp kim tiền. Anh cần trụ lại, anh cần đứng vững, và anh cần ngẩng cao đầu.
Cô là cô gái còn nghèo. Con gái xa quê xa bố mẹ lên thành phố, mọi thứ là những bức tranh rực rỡ, hào nhoáng, nhưng cũng đắt đỏ. Xoay vần giữa học hành và trang trải cuộc sống, cô ngỡ mình từ lâu đã tự thêu thêm tuổi mỗi khi nhìn vào gương. Biết sao được, môi cô chưa từng ngậm thìa vàng để thảnh thơi mỗi sáng chỉ cần tô son và mỉm cười.
Họ tìm thấy nhau. Đầy tin yêu và hạnh phúc. Tình yêu giản dị với những nụ cười rạng rỡ, những mật ngọt mua từ những "đồng bạc lẻ". Cô hay cười nói với anh không hiểu sao mỗi ngày trên Facebook hay báo chí luôn bận rộn với những tít bài tố nhau vì tình phí đắt đỏ, tại sao không có tay bút nào ngó qua tình yêu của họ, chỉ toàn bạc lẻ và hạnh phúc. Mỗi lúc như vậy, anh chỉ khẽ cười và vuốt tóc cô dịu dàng.
Anh thương cô quá đỗi, những thiệt thòi và hi sinh của cô anh đều nhớ hết, rồi đun sôi nó thành cafe để thức những đêm làm dự án, những ngày chỉ ngủ vài tiếng rồi mải miết trên công ty rồi nhà máy. Có lần anh ôm cô rồi nói :" Rồi chúng ta cũng sẽ có những tháng ngày bạc tỷ, chỉ là chưa tới thôi em". Cô cười lớn, cọ má lên vai anh, chuyện đó cô chưa nghĩ tới. Chỉ cần anh mỗi ngày đều thương cô như bây giờ, nhường cô mọi chuyện thì bạc tỷ đã xuất hiện rồi.
Cuối cùng cũng đám cưới, bởi chưa giàu tới bạc tỷ nhưng không nhanh sẽ khéo bạc đầu. Hơn nữa về một nhà mọi thứ có cô vun vén, anh yên tâm phát triển sự nghiệp thì mọi giấc mơ chỉ như người ta đang ngồi cuối mùa xuân đợi mùa hè sang vậy. Có tình yêu thì mọi thứ không còn là hoang tưởng hay xa lắc nữa. Đám cưới thật gần.
Cô cười suốt những ngày chuẩn bị kết hôn. Anh không ríu rít nhưng sự hạnh phúc cũng không trốn nổi dưới lớp da ấy. Cả hai nghĩ như mơ vậy, một giấc mơ "bạc lẻ" đẹp vô ngần đang bao trùm lên tất thảy. Cho tới khi mọi thứ nẻ ra vì một chuyện "không đâu".
Họ bàn về tuần trăng mật. Khỏi phải nói với con gái, tuần trăng mật là dịp mong chờ và gửi gắm bao ao ước về những thước phim lãng mạn và ngọt ngào. Cô muốn tới một nơi có biển xanh cát trắng, những ốc đảo xinh đẹp ngút mắt cây xanh và hoa trái, những căn chòi lá tắm mình trong nắng vàng và mỗi sáng một âm sắc dịu dàng như tiếng gió hòa cùng tiếng chim gọi bình minh. Nhưng anh không nghĩ vậy. Với tình huống gom tiền để mua nhà như bây giờ thì cái cần làm là tiết kiệm. Một khoản tiền chi cho trăng mật thật không thiết thực và hợp lý chút nào. Anh bàn với cô là huỷ, cô nói với anh cô muốn đi. Bàn qua bàn lại, bàn từ tông giọng yêu thương sang tông giọng chán chường, từ sắc mặt năn nỉ sang sắc mặt sầu bi nhưng sự thống nhất vẫn không xuất hiện.
- Anh nghĩ chúng ta có thể đi sau này, khi kinh tế đã ổn định và mọi thứ đã vào quỹ đạo hơn.
- Sau này là bao giờ?
- Mấy năm nữa.
Cô chán nản nhìn anh. Mấy năm... Anh không hiểu mấy năm ấy những chuyện gì sẽ xảy ra ư? Những đứa con, làm dâu làm vợ làm mẹ, công việc, gia đình... Mọi thứ sẽ buộc chân cô lại như những chiếc xúc tu của con bạch tuộc khổng lồ.
Tình yêu và trách nhiệm sẽ giữ cô lại trong căn nhà nhỏ. Anh không hiểu cô của bây giờ và cô của vài năm nữa sẽ không như nhau. Bởi có nhiều thứ khi có tiền người ta cũng không mua được nữa, trong đó có thời gian, và thanh xuân.
Thế rồi những trận tranh cãi đầu tiên xảy ra, như một nét hài không tưởng trong một bộ phim tình cảm. Chỉ vì xuất phát điểm chuyện đi trăng mật mà giờ đây anh thấy cô không hiểu chuyện, khó hiểu và hão huyền. Cô lại thấy anh ích kỷ, không hiểu cho cô và nhẫn tâm. Họ bất ngờ vì hoá ra người kia lại có những góc khuất xấu như thế.
Những năm tháng kia nó ở đâu mà không ló ra cho tới hôm nay mới chịu ồn ào gây chú ý. Thật kì lạ. Người ta có thể vì nhau làm nhiều chuyện phi thường nhưng rồi lại trót ghét nhau chỉ vì người kia có tật khi ngáp không che miệng. Người ta có thể vượt qua núi sông cách trở nhưng rồi lại chết yểu vì bị muỗi đốt.
Chuyện ở đời đôi khi nghe rồi chỉ biết cười vì cái cách nó xảy ra sao lãng xẹt. Lãng xẹt ở đây là họ chia tay. Làm tôi chợt nhớ trong một tác phẩm của Nam Cao, một đôi vợ chồng trẻ góp tới hơn mười đồng bạc để chung nhau dựng cái nhà, nhưng rồi cuối cùng chỉ vì hai hào mua lạt buộc kèo cột mà cãi nhau tới bỏ dở cả cái nhà đang làm. Còn ở đây, một đám cưới bị huỷ khi còn chưa kịp in thiệp cưới. Mà tất cả chỉ bắt đầu vì một chuyến trăng mật thôi...
Tôi tự hỏi là thật một trận tranh cãi không đáng với sự chia tay lãng xẹt, hay bản thân tình yêu này vốn đã mỏng như giấy, và nhẹ như bạc lẻ.
© Lam Yên - blogradio.vn
Xem thêm: Ngày người nói thương tôi, bầu trời mang một màu xanh rất khác
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống










