Trái tim của bà chằng chịt những yêu thương
2023-01-20 01:25
Tác giả:
Lam Yên
blogradio.vn - Bà không còn, tuổi thơ cũng như trôi xa khỏi trí nhớ bởi mỗi lần đi làm về không được gọi bà rồi nghe bà kể ngày xưa nữa. Những câu chuyện bà kể đi kể lại, tôi cũng đã nghe nhiều tới thuộc, vậy mà lúc bà đi rồi nhớ lại lại thấy nhớ nhớ quên quên. Chỉ có giọng bà và gương mặt của bà là khiến tôi không quên được. Tôi nhớ về câu hỏi tự do là gì hả bà? Và thầm nghĩ bà tôi không bao giờ có được trái tim tự do, trái tim của bà chằng chịt những yêu thương.
***
- Tự do là gì hả bà?
Đó là câu tôi hỏi bà cách đây gần 6-7 năm, khi hai bà cháu xem thời sự và có nghe tới khẩu hiệu Độc lập - Tự do - Hạnh phúc.
- Là thích lấy chồng lúc nào thì lấy.
Bà nhìn tôi cười rồi bảo thế. Ở quê tôi cứ học xong đại học là bắt đầu được nghe bàn tới chuyện lấy chồng. Tuy bố mẹ tôi chưa nhắc tới nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn quay ra cự cãi với các bác chủ đề này, nên khi bà nói vậy tôi rất ngạc nhiên khi nhận ra bà đang là đồng minh của mình.
Bà cười rồi nhắc lại với tôi rằng chẳng việc gì phải vội, chồng con là chuyện một đời, cứ lo học lo làm lo chơi đi đã, sau muốn lấy thì phải chọn cho kĩ. Đừng có nghe ai ép rồi làm theo thì khổ lắm, có những điều hối hận sửa lại rất khó và cần nhiều thời gian.
Lúc đó tôi mê tư tưởng của bà lắm, như một ngọn hải đăng để tôi vững tin dựa vào giữa bao nhiêu tiếng giục giã đầy áp lực đến từ bên ngoài.
Hai tám tuổi bà lấy ông, ba mươi sáu tuổi ông tôi mất, để lại bà và ba đứa con nhỏ sàn sàn nhau, bác cả nhà tôi mới bảy tuổi, bác thứ hai hơn ba tuổi và mẹ tôi thì vừa tròn năm. Sống ở thời bà mà phụ nữ thân cô thế cô, nhà nghèo lại nheo nhóc con nhỏ khổ cực vô cùng. Bà bảo thời điểm ấy có những ngày bà phải nhịn ăn để các bác và mẹ tôi có cơm để ăn. Ăn bữa nay lo bữa mai, có khi cả sáng thở dài vì gạo hết mà ngại không muốn đi vay vì đã vay nhiều quá rồi, mà tới bữa nhìn con đói lại muối mặt chạy sang hàng xóm hỏi gạo. Cũng may thời ấy bà gặp được nhiều người tốt.
Lo ma chay cho ông xong bà bảo nhà cũng không còn gì ngoài nợ. Bà phải làm chung ở hợp tác xã đầu việc như một người đàn ông, buôn xuôi bán ngược để con không bị đói. Có những buổi chợ gánh hàng đi bộ 30km lượt đi, 30km lượt về. Ngày nắng cũng như ngày mưa, gánh đi là hàng hoá và niềm mong mỏi bán được hết hàng. Gánh hàng về là nỗi nhớ con, sự mệt nhọc mỏi chân đau vai, và hôm nao buổi chợ may bán hết nhanh thì bà sẽ kịp mua một chiếc bánh mì thật thơm làm quà. Bà bảo nghĩ các con sẽ vui khi được ăn quà là bước chân đi về cũng nhẹ nhàng hơn.
Bà tôi nhỏ lắm, gầy lắm. Lưng còng vì cả một đời vất vả lo toan. Trả hết nợ, xây nhà, dựng vợ gả chồng cho các con và vẫn không ngừng làm việc. Tóc bạc trắng và rất mỏng. Bà hay chải gọn rồi túm một củ tỏi phía sau, rồi buộc một chiếc khăn lên để giữ tóc không chạm xuống mặt khi làm việc. Bà ngồi làm hàng cả ngày, chỉ ngơi tay khi tới giờ ăn. Mỗi lúc chúng tôi chạy sang chơi, đùa nghịch nói chuyện và trêu nhau chí choé, đôi khi hỏi bà câu gì đó ngô nghê, bà chỉ cười rồi mắng yêu “cha bố mày”.
Bà tôi học không cao, cả đời lam lũ chỉ với một mong muốn con cháu được ăn no, được khoẻ mạnh và có cuộc sống bình yên. Nhưng bà lại là người dạy tôi thế nào là tự do. Tự do là khi cháu được quyết định cuộc đời mình mà không bị ai ép buộc, dù là cháu học gì, làm gì hay bao giờ lấy chồng. Tự do là khi cháu muốn cuộc sống của mình theo hướng nào, thì hãy làm cho nó đi theo hướng ý.
Bà tôi, như bà của mọi nhà, để cháu con chiếm trọn trái tim mình, trái tim mà tôi hay trêu bà là không được tự do như cách bà lấy chồng.
Khi anh họ tôi đi đám cưới uống rượu say mềm, bà luôn miệng mắng nhưng tay thì đang xoa dầu, lau trán, sờ chân sờ tay xem xét.
Mỗi lần tôi đi học, đi làm về chạy sang chơi. Khi nào về bà cũng sẽ dặn bao giờ về lại sang với bà nhé. Lần nào nghe mũi cũng cay cay.
Ngày em tôi đi Nhật, bà đứng bên cửa nhìn sang phía nhà tôi mắt nhoè nhoẹt nước, chỉ nói nhỏ “Cháu đi nhé!”. Miệng bà cười cho em tôi yên tâm, những nước mắt đã chảy ướt hai má lúc nào, rơi từ khoé mắt nhăn nheo ngóng trông bao chuyến đi xa rồi trở về của mọi người.
Đứa cháu nào đi xa cũng được bà nhắc bao giờ về, bao giờ đi.
Những miếng bánh ngon, hộp sữa ngọt cứ được bà giữ lại, để đứa nào sang lại kéo lại dúi cho. Bảo bà cho này, uống đi không phí.
Vậy mà bà tôi mất cũng được 2 năm rồi. Những ngày cuối, bà đau nên không nói được nhiều. Gặp các cháu chỉ dặn nhớ sống tốt nhé. Bà muốn các cháu được nhìn thấy bà, nhưng bà đau nên không muốn bị giày vò nữa. Nên nếu bà đi thì đừng có buồn.
Bà dặn vậy, nhưng làm sao chúng tôi nghe lời được. Bà là tuổi thơ của chúng tôi, những bảo bọc chăm lo, đồng quà tấm bánh. Ngày Tết dù đều đã lớn, mừng tuổi bà như thế nào bà cũng bảo bà đầy tiền, tiêu gì đến đâu. Rồi lại lì xì lại cho nhiều hơn nữa. Tôi lúc nào cũng là đứa được nhận bao lì xì đặc biệt nhất.
Bà mất rồi, ngày Tết bớt vui, đi qua nhà bà lại nhớ bóng bà dựa cửa mỗi chiều xem mấy đứa bọn tôi đi học đi làm về hết rồi mới yên tâm. Nhớ hình ảnh bà ngồi trên cái ghế đỏ trước cửa, lặng yên nhìn dòng người tan chợ.
Bà không còn, tuổi thơ cũng như trôi xa khỏi trí nhớ bởi mỗi lần đi làm về không được gọi bà rồi nghe bà kể ngày xưa nữa. Những câu chuyện bà kể đi kể lại, tôi cũng đã nghe nhiều tới thuộc, vậy mà lúc bà đi rồi nhớ lại lại thấy nhớ nhớ quên quên. Chỉ có giọng bà và gương mặt của bà là khiến tôi không quên được. Tôi nhớ về câu hỏi tự do là gì hả bà? Và thầm nghĩ bà tôi không bao giờ có được trái tim tự do, trái tim của bà chằng chịt những yêu thương.
© Khánh An ( Hồng Minh) - blogradio.vn
Xem thêm: Đêm nằm nghe câu chuyện của mẹ | Family Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.











