Tôi đã có một người bà nội như thế!
2022-11-30 01:10
Tác giả:
blogradio.vn - Nội cho tôi đi chợ phiên hàng tuần, cõng tôi đi quãng đường dài để cháu không mỏi chân, đau khớp, dù nội nhiều tuổi hơn tôi.
***
Đôi lúc bạn cũng giống như tôi, bỏ qua một khoảnh khắc đáng giá nào đó trong cuộc đời, mà chắc hẳn sẽ không có lần sau.
Tôi là con người hướng nội, ít giao lưu.
Tôi thường hay luyến tiếc chuyện đã qua, là những kỷ niệm cùng người thân và gia đình. Hôm nay, tôi sẽ chia sẻ khoảnh khắc đắt giá nhất và không có lại được lần nữa giữa tôi và bà nội.

Năm tôi được sinh ra, Nội là người đón tôi vào lòng đầu tiên. Chắc hẳn ai cũng hỏi sao tôi biết, vì bố mẹ kể cho tôi nghe đấy!
Năm tôi 2 tuổi, tôi ra ngủ cùng nội vì Mẹ tôi có bầu và sinh em trai tôi!
Năm tôi 3 tuổi, tôi đi lớp mầm, Nội là người đón đưa tôi hàng ngày. Món ăn đắt giá nhất hồi đó Nội mua cho tôi, là bát cháo lòng 500 đồng. Đúng, là 500đ giữa năm 2000 đó các bạn!
Năm tôi lên 5, Nội dạy tôi tập đếm số, chào hỏi dạ vâng, lễ phép với mọi người.
Năm lên 6, tôi vào lớp 1, dù không được đi học đầy đủ nhưng Nội vẫn luôn quan tâm và chỉ bảo tôi từng chút một để tôi đánh vần, đếm số sao cho đúng.
Năm lên 11, tôi lên lớp 6, vào môi trường THCS, vốn là người hướng nội, rụt rè, Nội đưa tôi lên trường từng buổi tập trung cho đến khi tôi hoà nhập với bạn bè cùng trang lứa.
Năm lên 15, tôi vào lớp 10. Sau cú sốc trượt Trường mình yêu thích, tôi vốn rụt tè nay càng tự ti hơn. Nội lại là người sốc lại tinh thần cho tôi để tôi hoàn thành 3 năm học THPT khá ổn.
Năm 17 tuổi, tôi đỗ đại học. Dù Nội đã 65 tuổi rồi, mắt đã mờ nhưng vẫn đeo kính, cầm tờ giấy báo trúng tuyển và đọc một cách chậm rãi, tai đã ù đi nhiều hơn trước, thế nhưng vẫn nghe rõ lời nói của đứa cháu chào tạm biệt trước khi lên Hà Nội nhập học.
Nội dạy tôi bặp bẹ từng chữ ê a, bố mẹ, ông bà,…
Nội dạy tôi chập chững từng bước đi, cổ vũ tôi từng bước chạy.
Nội ru tôi ngủ mỗi trưa hè, thức quạt mát cho tôi hằng đêm, xoa lưng cho cháu khi nó cựa quậy khó ngủ.
Nội thích uống nước cam. Tôi nhớ hồi đó, một chai nước cam giá 2000 đồng, và lần nào mua, Nội cũng sẽ dành phần cho tôi. Cảm giác như hai bà cháu đang cùng nhau uống ly nước cam ép vậy, ngọt tình thương của bà.
Nội cho tôi đi chăn trâu cùng Nội. Nội cho tôi mò cua, bắt cá, tắm mương nước cùng bạn bè mỗi chiều.
Nội cho tôi đi chợ phiên hàng tuần, cõng tôi đi quãng đường dài để cháu không mỏi chân, đau khớp, dù nội nhiều tuổi hơn tôi.
Nội dành cho tôi những món ăn đồng quê: táo dại, quả đào tiên, quả mâm xôi,… những món ăn ở nhà: cam, vải, nhãn, mít…
Nội thường ra sân bóng gần nhà gọi tôi về khi trời đã nhá nhem tối. Nội không hề trách mắng hay đánh tôi dù chỉ một lần.
.jpg)
Mỗi dịp Tết đến xuân về, tôi sẽ cùng Nội ngồi canh nồi bánh chưng, mẻ bánh chè lam đặc quánh Nội làm, dậy thắp hương cho gia tiên đêm giao thừa, được Nội mừng tuổi mới…
Và còn rất nhiều, rất nhiều kỉ niệm của tuổi thơ tôi có Nội trong đó…
Tôi nhớ có lần, Nội luộc một nồi chuối tây chín cho cả nhà, nhưng tôi không biết, thấy ăn chát và lỡ đổ cho lợn ăn. Đến bữa cơm, Nội muốn mang cho cả nhà ăn nhưng tìm không thấy đâu. Biết tôi làm, vậy nhưng Nội không mắng trách, mà chỉ im lặng. Có lẽ, Nội buồn nhưng không nói ra.
Thoáng cái đã tốt nghiệp Đại học và đi làm. Vốn nghĩ sẽ cố gắng kiếm nhiều tiền và để có thời gian bên Nội nhiều hơn, tôi làm thâu Tết không về nhà.
Thế nhưng, đó là cái Tết cuối cùng mà tôi được nhìn thấy Nội bên cạnh gia đình tôi.
Sinh-lão-bệnh-tử là điều không tránh khỏi, là điều biết trước nhưng sẽ không thể thay đổi được. Năm đó, sức khoẻ Nội không được tốt, suy giảm trầm trọng, và Nội đã vĩnh viễn không còn trên cõi đời này nữa.
Tôi thấy xót xa hơn bất kỳ người anh, chị, em của tôi, vì tuổi thơ của tôi có Nội.
Ngày Nội mất, tôi khóc như một đứ trẻ lên 5. Bao nhiêu ký ức ùa về, dù tôi đã cố kìm nén đến phút cuối nhưng vẫn không ngăn được lòng mình.
Người đi cùng tôi suốt thời ấu thơ, đến khi lớn lên, lập gia đình, đến khi có công việc và kiếm được những đồng tiền đầu tiên. Tôi chằng còn được thấy bóng của Nội, không được nghe giọng Nội nói nữa.
Tôi tự trách bản thân, năm tháng ấy đã thật sự vô tâm với gia đình, đặc biệt là Nội.
Thế nhưng quy luật thì không thể thay đổi, nên chỉ mong Nội thứ lỗi và dặn lòng, bản thân sẽ cố gắng sống thật tốt, kiếm nhiều tiền, chăm sóc thật tốt người thân của mình. Đến bây giờ, đôi lúc trong giấc mơ, tôi thấy Nội ngồi đó, trên chiếc võng bên hiên nhà, tay cầm quạt mo, nhưng hỏi mãi Nội vẫn không trả lời tôi…
Sau này, khi con tôi lớn, nếu con hỏi tôi: “Bố ơi, bà nội của bố đâu?”, tôi sẽ kể cho nó nghe, rằng bố nó đã có một người Bà Nội như vậy!
Cám ơn mọi người đã lắng nghe câu chuyện của mình!
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Chưa một lần bố nói yêu con nhưng ... | Family Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






