Việc học đã giúp mình lớn lên như nào
2022-11-16 01:20
Tác giả:
Hồng Lê
blogradio.vn - Trải qua mọi chuyện, đến giờ nhìn lại, mình cũng thắc mắc sao hồi ấy mình lại phải khổ sở đến mức ấy nhỉ. Bởi dẫu cho mình có thất bại thì sẽ vẫn luôn có nơi dành cho mình cơ mà, thế giới này rộng lớn đến thế cơ mà.
***
Trời vào thu rồi, cái không khí lạnh quen thuộc ấy bỗng chốc khiến mình nhớ lại khoảng thời gian này của năm ngoái, khi mình đang ôn thi vào Đại học. Ôi, hàng ti tỉ thứ cần phải học: học để thi IELTS, học để thi giữa kì, cuối kì và làm các vài kiểm tra trên lớp.
Một căn phòng nhỏ bốn bức tường, một cửa sổ mở hé để lọt vào từng vết nắng vàng tươi và làn gió se se lạnh đặc trưng của mùa thu, một màn hình máy tính đang truy cập vào Microsoft Teams để chuẩn bị cho tiết học online đầu tiên trong ngày, một bát mì tôm còn đang bốc khói nghi ngút và một con người có lẽ chẳng thể rệu rã và mệt mỏi hơn được nữa… Hai tháng giãn cách cứ trôi qua âm thầm và ảm đạm như thế, đến cái độ mình tưởng chừng như cuộc sống sẽ cứ mãi mãi như vậy, bình lặng trôi qua theo tháng năm, cứ như thể mình chỉ là một chiếc lá mỏng manh, cô độc, chẳng còn chút sinh khí nào.

Mỗi ngày đều như vậy, mình cứ vùi đầu vào chồng sách vở, ngồi đến đau cả lưng, tê cả chân chỉ với một niềm tin mãnh liệt mà ngây ngô rằng: “Chỉ cần mình đủ nỗ lực, trời xanh sẽ tự an bài!”. Thế rồi, kết quả thi IELTS của mình cũng không như kì vọng, không quá tệ nhưng cũng chẳng xuất sắc. “Thôi thì cố gắng những môn còn lại vậy, mình còn nhiều sự lựa chọn cơ mà” – mình tự an ủi bản thân. Và rồi, lại tiếp tục, mình vùi đầu vào học Toán, Văn để thi giữa kì, đến mức khi ngẩng lên thấy trời đã lập đông rồi.
Mùa đông là mùa mình thích nhất trong năm, cái hơi lạnh đến cắt da cắt thịt ấy, con đường đến trường với hai hàng cây trơ trụi đi vì thiếu hơi ấm mặt trời ấy, chiếc áo khoác đồng phục ấy và cả cái mùi hăng hắc của thứ nước xả vải quen thuộc mình dùng mỗi khi đông đến,… tất cả hoà quyện vào nhau thật hoàn hảo. Và, vào một ngày hoàn hảo như thế, mình nhận kết quả thi, mình chỉ đạt 7 điểm cho môn Toán. Mình nhìn lại tập đề đã làm, số trang giấy đã viết, chỗ ngòi bút chất đầy trong ngăn bàn, tự hỏi mình đã làm sai ở đâu, hay mình cố gắng chưa đủ.
Mình bắt đầu thu mình lại, không muốn nói chuyện với ai, cả ngày nằm dài trong phòng, xem phim, đọc truyện và học… mỗi Toán. Mình không muốn đến lớp, không muốn nhìn thấy thầy cô, nhìn thấy lớp học, nhìn thấy những chồng đề xếp đầy trên các bàn học, tất cả như bóp nghẹt mình, mình thấy thật ngột ngạt, thật khó chịu. Thậm chí, đã có lúc, mình bật khóc ngay trong lớp học chỉ vì một câu nói vu vơ của giáo viên. Khoảng thời gian ấy mình vắng mặt nhiều đến nỗi cứ cách vài ngày là lại có cuộc gọi hay tin nhắn từ giáo viên chủ nhiệm hỏi mình đang ở đâu, sao chưa lên lớp. Mình mặc kệ tất cả, mình chẳng muốn tiếp xúc với ai, ai cũng khiến mình mệt mỏi, ai cũng khiến mình cảm thấy chán chường. Khi ấy, ngày nào mình cũng khóc, khóc như muốn đập đầu vào tường, mình vừa tìm cực trị của hàm số vừa khóc, vừa viết về sự hung bạo dữ dằn của Đà Giang vừa khóc, đến khi mệt quá thì thôi. Mỗi ngày đều như vậy, mình cứ vật vờ, vất vưởng tồn tại cho qua ngày. Cảm giác ấy thật tệ, cứ như thể cả thế giới ngoài kia đắc tội với mình, như thể không ai hiểu mình, rằng hoá ra mình cô độc, lẻ loi hơn mình nghĩ rất nhiều. Mình cứ tê tê dại dại mà sống như thế thôi, được đến đâu thì đến.
.jpg)
Thế rồi, vào kì thi kết thúc học kì, điểm số của mình vượt mức kỳ vọng: 9,6 Toán và 9,5 Văn. Nhưng như vậy vẫn chưa khiến mình hết bất an về bản thân, mình quyết định hạ mục tiêu xuống, lựa chọn trường học có điểm chuẩn thấp hơn. Nhưng làm như vậy quả thực chẳng cam tâm, mình sợ rằng bản thân sẽ hối hận vì không cố gắng nhiều hơn. Thế là mình lại tiếp tục sống trong sự lo lắng, bất an, hoàn toàn mất hết động lực, ý chí như vậy suốt mấy tháng trời. Cho đến một ngày giữa tháng Tư năm nay, mình quyết định thi lại IELTS. Lần này, mình khôn hơn rồi! Mình không vùi đầu vào sách vở nữa, mình giữ tinh thần thoải mái, học hành và nghỉ ngơi điều độ. Rồi như mình dự đoán, điểm số lần này tốt hơn hẳn, và mình cũng tự tin hơn hẳn, hoá ra mình cũng không thảm hại đến mức ấy! Cuối cùng, mình cũng đậu NV1 và cũng nhập học xong rồi.
Trải qua mọi chuyện, đến giờ nhìn lại, mình cũng thắc mắc sao hồi ấy mình lại phải khổ sở đến mức ấy nhỉ. Bởi dẫu cho mình có thất bại thì sẽ vẫn luôn có nơi dành cho mình cơ mà, thế giới này rộng lớn đến thế cơ mà. Nhưng mà quả thật, có vấp ngã thì ta mới lớn lên được, từ chính những ngày tháng khổ sở đấy mà mình cũng nghiệm ra được nhiều điều. Ấy là cái sự không công bằng về thế giới này, cái gì mà: “Chỉ cần bạn sống tốt, trời xanh tự an bài”. Nhảm nhí! Câu này đem ra mấy cuộc thi hoa hậu hay đăng status thì được vì nghe qua nó có vẻ thật bắt tai, nghe thật trải đời, và nó đánh trúng vào tâm lý muốn tin vào cái điều không có thật “Ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác“ của đại đa số mọi người. Nhưng bạn nghĩ mà xem, nếu trên đời này thực sự tồn tại sự công bằng thì con người ta đã chẳng phải khổ sở nhiều đến mức ấy rồi, phải không? Cái điều cay đắng nằm ở chỗ, nhiều khi, sự cố gắng đêm ngày của mình lại chẳng bằng một hành động vu vơ, thậm chí là làm cho có, cho xong của người khác. Buồn không, thất vọng không? Có chứ! Nhưng điều an ủi ngọt ngào lại nằm ở chỗ mỗi người đều có những “vạch đích” và “vạch xuất phát” của riêng mình. Mình cứ kiên định mà bước đi trên con đường của chính mình thôi, quan tâm chi người đời, phải không?
.jpg)
Và mình cũng thấy, thực ra, cảm thấy mệt mỏi, áp lực và yếu lòng cũng chẳng tồi tệ đến thế. Là và từng là một đứa trẻ đang chập chững bước chân vào thế giới của người lớn, chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đã từng nghe mấy câu đại loại như: “Có ăn với học thôi thì áp lực chi, sau này phải ra đời, phải đi kiếm tiền thì hẵng kêu…”. Chao ôi, thoạt nghe thì có vẻ thật sâu sắc, thật chiêm nghiệm nhưng lại thật độc hại. Bạn cứ nghĩ mà xem, thế giới của một đứa trẻ chỉ xoay quanh trường học gia đình, bạn bè, xoay quanh điểm số và các mối quan hệ thân thiết xung quanh, thế nên, nếu chuyện học hành hay bất kì chuyện gì liên quan đến những mối quan hệ đó xảy ra tức là một phần rất lớn thế giới của đứa trẻ đang không ổn rồi! Và khi thế giới của mình trở nên như vậy, đứa trẻ chẳng phải có quyền được cảm thấy buồn bã, thất vọng hay sao? Thế nên, mình cứ thoải mái mà đối mặt với nỗi buồn của chính mình thôi, cứ từ từ gặm nhấm nó, từng chút, từng chút một… Thực ra, việc cảm thấy tệ không tệ đến mức đó đâu!
Mình từng nghe ai đó nói: “Những việc xảy ra trong quá khứ góp phần định hình con người chúng ta của ngày hôm nay”, và đúng như vậy thật. Chưa bao giờ mình nghĩ mình sẽ thành ra giống như mình của bây giờ. Giây phút mình có thể tự đứng lên và bước qua những thử thách chính là lúc mình không còn là bản thân của trước đây nữa.
Mình nhớ lại khoảng thời gian mình quyết định thi IELTS lần thứ hai, lúc ấy đã là giữa tháng 4 rồi, trong khi đầu tháng 5 mình sẽ phải tham gia thi cuối kì và đầu tháng 7 là thi tốt nghiệp cũng như để xét tuyển đại học. Khi ấy, mình đứng giữa hai lựa chọn, thử liều một lần nữa xem sao hoặc yên vị với những gì mình đang có. Và mình đã liều. Đã có những đêm mình thấy thật hối hận với quyết định này, nhỡ mình tiến không được mà lùi cũng không xong thì sao, nếu mình thất bại thêm lần nữa thì sao, nhưng rồi lại tặc lưỡi: “Lỡ đâm lao thì phải theo thôi chứ sao!”. Và vào giây phút ấy, có lẽ chính mình cũng không thể ngờ được rằng cái “tặc lưỡi” đó đã thay đổi mình mãi mãi. Những con nguời mà mình mình sẽ gặp, những chuyện mình sắp phải trải qua, những nụ cười và giọt nước mắt sắp tới đây, cũng vì cái “tặc lưỡi” ấy mà khác đi rất nhiều.
Hoá ra, câu chuyện học hành không chỉ dừng lại trong những trang giấy, con chữ hay điểm số mà còn là những quyết định của chúng ta. Nói như vậy bởi mình biết rằng, sau này, mình cũng sẽ phải đứng giữa những quyết định khó khăn như vậy. Khi ấy, mình sẽ lại tự nhắc bản thân nhớ về mình của những tháng năm đó - trong khoảng thời gian chênh vênh và mơ hồ nhất đời học sinh, đã từng có một người khiến mình tự hào như thế!
© Hồng Lê - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Replay Blog Radio: Điều ước ngàn cánh hạc
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống









