Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bà mãi là ký ức đẹp nhất trong lòng con

2022-10-19 01:15

Tác giả: Trang Đài


blogradio.vn - Mãi đến sau này khi cầm đến cái cọ, nó chỉ vẽ, nó không dám viết nữa, mỗi lần viết tay nó cứ run lẩy bẩy, nó sợ viết, viết ra rồi bây giờ treo ở đâu đây, nó sợ cất đi bà sẽ không thấy, nó cũng sợ nếu viết xấu, bà sẽ chê nó. Có một lần nó nức nở viết ra mấy chữ, nó viết như nào thì không biết, nó chỉ biết thứ nó muốn nghe, nó không nghe được nữa. Từ đó về sau, chữ chỉ ở mãi trong tim, trong tiềm thức, không bao giờ có người thứ hai được thấy nữa. Nó chôn chặt ở trong lòng.

***

Đêm này cháu mơ, cháu thấy bàn tay nhăn nheo xoa đầu đứa trẻ thơ, thấy bên tai những dòng thơ năm ấy, cứ mỗi lần nghe là mắt lại rưng rưng...

"Cháu ở cùng bà, bà bảo cháu nghe,

Bà dạy cháu làm, bà chăm cháu học,

Nhóm bếp lửa nghĩ thương bà khó nhọc,

Tu hú ơi! Chẳng đến ở cùng bà,

Kêu chi hoài trên những cánh đồng xa?"

Chợt nhớ trên con đường về, lúa trổ đòng đòng, từng đám ruộng vàng ươm óng ánh dưới cái nắng hè gay gắt. Trước sân, bà ngồi câu cá, có con mèo mun ngồi bên đợi cá bé lên bờ mà chén, có cái xô nho nhỏ, thi thoảng nước văng tung tóe, bọn cá vùng vẫy, đua nhau nhảy vọt ra ngoài. 

Có đứa trẻ vụng về chạy đi chạy lại chụp cá văng ra khỏi xô, rồi nó lỡ chụp phải một con cá chốt, tay bị vành cá đâm, đau đớn khóc òa lên. Bà vội vứt cần cầu, chạy lại xoa đầu nó, vỗ về nó. Bỗng cái cần câu bị lôi đi vù vù, may mà bà nhanh tay chụp lấy, giật lên là một con cá trê to gần nửa cân. Đứa trẻ như quên đi vết thương trên tay mình, cười tít cả mắt. Bà ơi, ngày tháng đó vui lắm phải không bà?

"Bà ơi cho cháu thêm một bát". Đã là bát thứ tư trong bữa, ngày xưa người ta dùng bát vàng vàng, to gần gấp đôi cái bát ngày nay, nó ăn lấy ăn để, lòng nó nảy sinh những dự cảm không lành. Nhưng nó vội quá, nó không chịu nhìn, trước mắt nó có nụ cười nhăn nheo của bà như đang trách móc, con gái mà ăn chẳng duyên xíu nào. 

ba_n

Rồi trong giấc mơ, như đang nhắc nhở, nó mới biết đó là bữa cơm ngon nhất tuổi thơ, món nó thích ăn nhất là thịt xiên nướng than củi, vắt thêm chút chanh, ăn kèm cải chua bà ngâm. Ngon lắm.

Mỗi hè nó về, nghe tiếng ve ngân vang, dưới gốc cây điều trước sân, nó đong đưa trên chiếc võng cũ ngủ ngon lành. Lâu lâu nó giật mình, phịch một cái rõ to, có quả điều rụng xuống, nó trong cơn say ngủ chạy lại nhặt lấy, mang ra cái lu nước mưa gần đó tạt vội mấy cái cho sạch rồi ngồi đó, vừa ngân nga vừa nhâm nhi, miệng nó lem luốc thấy mà thương, quần áo nó cũng lưa thưa vết mủ điều. Mỗi lần như thế cứ tưởng bà mắng nó, nhưng bà chỉ xoa đầu bảo nó lần sau ăn cẩn thận chút, đừng làm bẩn quần áo, bà giặt cực lắm.

Trên cái bàn gỗ để đầy trà, mỗi lần nó về đều có một hộp bánh pía để sẵn. Mà nó vô tư lắm, thấy là cứ ăn, một ngày nó ăn hết cả hộp. Thế mà hôm sau nó lại thèm, nó theo bấu lấy tà áo bà ba của bà mè nheo, miệng nó chúm chím "Bà ơi mua cho cháu một hộp nữa đi!". Bà nhìn nó, chỉ biết nhịn cười mà chẳng nói gì, nó sợ bà không đồng ý, nó ôm chầm lấy chân bà, miệng cứ liên tục "Bà ơi một hộp nữa thôi ạ! Hộp cuối cùng nha bà! Lần này mỗi ngày cháu ăn một cái thôi, cháu không ăn một lượt thế nữa đâu!". 

Bà cười, những vết nhăn trên khóe mắt kéo chùm lại, không giấu được niềm vui. Nó nhảy cẫng lên, nó kéo bà ngồi xuống thơm lấy thơm để đôi má gầy gò "Bà ơi cháu thương bà lắm!".

ba_13

Mỗi năm mẹ soạn quần áo bỏ vào balo, nó đều cố tình nhét thêm một chữ. Nó học viết thư pháp, từ bé nó đã thích nghe cải lương cùng bà, nó thấy bà hay khen những tên bài hát đẹp. 

Nó thích lắm, nó học rất lâu, lần nào nó cũng mang một đống chữ về cho bà chọn, bà thấy chữ nào đẹp, nó liền lấy keo dán lên tường, qua mấy năm tường đầy chữ, chi chít những con chữ, xấu có, đẹp có, mỗi năm qua đi, tường lại chật thêm một chỗ. Lần nào nó về mà thấy trống đi một chỗ, nó mừng tới tấp, chưa kịp bỏ mũ xuống, nó đã lôi chữ ra dán. 

Mãi đến sau này khi cầm đến cái cọ, nó chỉ vẽ, nó không dám viết nữa, mỗi lần viết tay nó cứ run lẩy bẩy, nó sợ viết, viết ra rồi bây giờ treo ở đâu đây, nó sợ cất đi bà sẽ không thấy, nó cũng sợ nếu viết xấu, bà sẽ chê nó. Có một lần nó nức nở viết ra mấy chữ, nó viết như nào thì không biết, nó chỉ biết thứ nó muốn nghe, nó không nghe được nữa. Từ đó về sau, chữ chỉ ở mãi trong tim, trong tiềm thức, không bao giờ có người thứ hai được thấy nữa. Nó chôn chặt ở trong lòng.

© Trang Đài - blogradio.vn

Xem thêm: Con đã lớn lên từ nỗi đau của mẹ | Family Radio

Trang Đài

Thời gian để quay về là thứ không bao giờ tìm lại được.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vượt qua niềm đau

Vượt qua niềm đau

Tôi nhận ra anh cũng thích tôi giống như tôi đã thích anh vậy. Phải chi tôi đủ dũng cảm để nói ra hết mọi chuyện với anh thì giờ đây tôi không phải hối hận nhiều đến vậy.

Viết về tuổi 22 của chúng ta

Viết về tuổi 22 của chúng ta

Tuổi 22, nơi mà một người trẻ cảm thấy mình nhỏ bé giữa vũ trụ bao la của ước mơ và khát vọng, nhưng cũng không thể tránh khỏi áp lực thời gian và nỗi đau của sự thất bại.

Mơ

Chẳng hiểu sao những ngày đó cô có thể mơ những cái mơ lạ lùng như vậy, toàn là mơ những chuyện quá sức mình, vậy mà cũng mơ được. Vậy là thêm một lần mơ nữa vẫn cứ là mơ chứ cô không biến mơ thành thực được.

Top 5 dòng sách chữa lành đang được ưa chuộng

Top 5 dòng sách chữa lành đang được ưa chuộng

Hiện nay, 5 thể loại sách chữa lành được độc giả ưa chuộng gồm sách khám phá bản thân, phân tích hành vi, kỹ thuật giảm căng thẳng, phát triển kỹ năng sống, kỹ năng giao tiếp.

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 4)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 4)

Mỗi người một nơi, không ở cạnh nhưng luôn nghĩ về nhau, trái tim của hai đứa trẻ ấy vẫn luôn hướng về đối phương. Người ta hay nói “Xa mặt cách lòng”, giá như nó đúng với câu chuyện này thì hay biết mấy, sẽ không có hai người yêu nhau mà ôm nỗi tương tư như thế.

Gia đình tôi có một thành viên mắt màu hổ phách

Gia đình tôi có một thành viên mắt màu hổ phách

Tôi nhớ mỗi tối nằm trong chăn ấm đều thiếp đi khi ngắm nhìn nó cuộn tròn ấm áp bên cạnh cái đèn ngủ bể cá giả sủi khí đưa đẩy những con cá nhựa lên xuống trong ánh sáng mờ màu xanh lam. Có lẽ đó là những năm tháng bình yên, vui vẻ nhất trong tuổi thơ của tôi và nó, cũng là những năm tháng mà tình bạn của chúng tôi gắn bó keo sơn nhất.

Bất ngờ 6 lý do khiến bạn không hạnh phúc

Bất ngờ 6 lý do khiến bạn không hạnh phúc

Cảm giác trống rỗng và chán nản có thể dẫn đến trầm cảm. Điều này xảy ra sau một số dấu hiệu cho thấy cuộc sống của bạn có điều gì đó bất ổn.

Hỏi thế gian

Hỏi thế gian

Này ngươi đấy cái suy nghĩ ở trong đầu Ta ghét ngươi vì ngươi có oái ăm Ta điên cuồng ta muốn mình bất diệt Của hồn thơ như đang cháy trong đầu

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Bữa cơm nào cũng thế, hết bà càu nhàu việc tôi thức khuya, dậy muộn thì bố tôi lại chỉ trích tôi không có mục tiêu cho tương lai, không giỏi giang bằng bạn bè… Mẹ tôi cũng hùa theo bà, theo bố tôi. Không khí bữa ăn vì thế mà luôn nặng nề...

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Làm sao mà biết được bên trong vẻ ngoài bất cần của Thịnh lại là một trái tim đang yêu. Cậu thích Mây rất nhiều, thật sự rất nhiều, thích cô từ lúc con bé còn không biết cậu là ai.

back to top