Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tất cả những nỗi đau rồi sẽ qua thôi mà

2022-11-15 01:20

Tác giả: Huệ Hoa


blogradio.vn - Cuối đông năm chị 24 tuổi, chị mất. Chị đi để lại nỗi ân hận cùng tình thương muộn màng của tôi dành cho chị. Tôi thương chị, một tình thương của người em trai dành cho chị gái, tình thân thứ quà quý giá duy nhất mà tôi cho chị tại những ngày cuối cùng của cuộc đời.

***

Chị là kết quả của cuộc hôn nhân không tình yêu, khi đến với nhau ba và mẹ chị đã dự định mỗi người một con đường riêng mà không có chị, một đứa con khó chia chác sau ly hôn.

Ngày xưa khi chị mới chuyển đến, tôi không thấy thích chị lắm, thậm chí là ghét cay, ghét đắng. Lúc nhỏ không hiểu cứ trách rằng mẹ đâu sinh cho tôi một người chị nào đâu mà ba bảo tôi phải gọi một con nhỏ quê mùa là chị cơ chứ. Mãi sau này lớn tôi mới hiểu ba là ba chung còn mẹ tôi là mẹ tôi, mẹ chị là mẹ của người khác.

Sống cùng chị bao nhiêu năm tôi mới thấy mẹ chị một lần qua tấm ảnh cũ nát chị giấu ở hộc bàn, chị giấu rất kĩ, chị sợ ba nhìn thấy rồi ba đánh chị, sợ mẹ tôi nhìn thấy rồi làm phật lòng bà. Hồi ấy còn nhỏ quá không nhớ được bao nhiêu chuyện về chị nhưng tôi lại nhớ mãi cái ánh mắt ham muốn yêu thương của chị. Chị mang cái ánh mắt ấy nhìn tôi suốt bấy nhiêu năm chị sống trên đời.

Nhìn chị đáng thương lắm, nhưng không hiểu sao lúc ấy tôi lại ghét chị thế, tôi hùa theo bạn bè nói chị là kẻ ăn bám thừa thãi, không có ba mẹ yêu thương, một kẻ khoác lên người cái mác chị gái tôi mà ăn nhờ ở đậu nhà tôi. Mới đầu nghe thế chị cũng khóc cũng chạy về mách với ba nhưng hình như ông lại không quan tâm đến thì phải, rồi mãi sau này quen dần chị chỉ nghe thôi chứ không còn nói với ông nữa.

Từng ấy năm sống với chị, tôi chưa bao giờ nghe chị cãi lại ba tôi điều gì dù cho thái độ của ông đối với chị không khác gì người dưng. Chỉ cần lời ba tôi nói, chị cũng sẽ “Dạ, Vâng ạ, con sẽ làm, con nghe ba”. Thật lâu sau này tôi mới hiểu, chị không phải tôi, chị sợ không có nhà, chị sợ lại phải mất đi, chị sợ không có người thân, chị sợ phải một mình,…thì ra người chị tôi ghét lại từng đáng thương đến thế.

Người chị đáng ghét của tôi từng bị bạo lực ngôn từ, tôi là một trong những người tham gia vào quá trình đó.

 

chua_lanh_8

Người chị đáng ghét của tôi từng bị bạo lực học đường, tôi là một trong những người đã chứng kiến cảnh đó. Sự van xin, cầu khẩn, hèn mọn đến đau lòng trong mắt chị. Sự đau lòng ấy là mãi sau này tôi mới cảm thấy được, còn sự việc ngay lúc đó tôi chỉ cảm thấy hả hê bởi sự đau đớn của người tôi căm ghét, người mà tôi cho rằng đến để cướp đi những thứ thuộc về tôi.

Sự đau đớn chị phải chịu. Chị biết. Những kẻ trực tiếp gây nên điều đó chị biết biết. Những kẻ gián tiếp mang họa vào cuộc đời của chị biết, trong đó có cả tôi. Chị không tố cáo, không ồn ào bởi chắc bởi chị sợ, chị sợ dáng vẻ khúm núm nhếch nhác của mình bị nhiều người biết, sợ nhất là sự im lặng đến từ những người được coi là gia đình của chị. Không có một ai đến và nói với chị nên làm gì cả.

Bất lực với mọi thứ, không ai kéo chị ra khỏi nỗi u tối ấy cả. Còn tôi, một con người luôn tự cho là mình đúng lại có một ngày tôi phải ân hận vì từng ấy chuyện tôi gây nên cho chị.

Ở cái độ tuổi ngông cuồng với mọi thứ, tôi thách thức bản thân mình với nhiều thứ ngớ ngẩn. Cái nào tôi cũng thử qua. Đến một ngày tôi bị một nhóm người đánh, tôi nhận ra một tên trong chúng, hắn từng bị tôi đánh phải nhập viện. Một đám xúm vào tôi, ấy vậy mà tôi thấy chị, chị chạy đến ôm lấy tôi, sau đó tôi ngất lịm đi mất.

Tỉnh dậy, tôi thấy ba, mẹ tôi, họ là người nhà của tôi, còn người ôm chặt và thay tôi chịu đòn thì lại không thấy đâu. Nghe ba bảo chị ấy không sao, thật ra tôi biết ông vẫn chưa đi nhìn chị, với ông nuôi nấng chị là vì cảm giác thanh thản khi không bỏ rơi ruột thịt là chị mà thôi, người nhà mà chúng tôi nói chỉ có  ông ấy, mẹ tôi và tôi còn chị mãi chỉ là một kết quả không ai mong muốn cả.

Hai mưới mấy năm sống trên đời không một giây phút nào chị được vui vẻ cả, tất nhiên điều này không phải chị nói với tôi mà là tôi thấy ở trong sổ ghi chép của chị.

Năm chị 24 tuổi chị bị ung thư tuyến tụy, tất nhiên là mãi đến khi chị không còn khả năng lao động và được đưa vào trong bệnh viện điều trị thì cả gia đình tôi mới biết.

Có lẽ điều hạnh phúc nhất mà ông trời ban tặng cho chị là để cho tôi đọc được sổ ghi chép của chị, để rồi cuối cùng cũng có lấy một kẻ tiếc thương cho cuộc đời chị.

chua_lanh_5

Sẽ không một ai biết chị mong muốn có một gia đình hơn tất thảy, chị yêu người ba coi chị không khác người dưng là bao, chị yêu người đàn bà không chung dòng máu, đay nghiến, chì chiết vì chị là con vợ trước, chị yêu người em trai từng chỉ mong chị biến mất trên thế gian này. Chị yêu gia đình của người khác hơn cả cuộc sống của chị.

Những ngày tháng cuối đời, tôi ở cùng chị, người duy nhất trên đời này hiểu được lòng chị một cách muộn màng, chị bảo có lẽ tôi là người duy nhất dám yêu chị, chị đáng ghét thế mà. Lúc chị nói vậy, tôi thấy chị hạnh phúc đến lạ, chắc bởi lần đầu tiên có người nghe chị nói.

Chứng kiến chị yếu dần, tôi đau xót cho chị, không phải là kiểu thương hại dành cho một người xa lạ, vốn tôi sinh ra trời không ban cho tôi tấm lòng gặp ai cũng thương xót được, tôi thương chị chỉ vì tôi coi chị là chị gái tôi.

Cuối đông năm chị 24 tuổi, chị mất. Chị đi để lại nỗi ân hận cùng tình thương muộn màng của tôi dành cho chị. Tôi thương chị, một tình thương của người em trai dành cho chị gái, tình thân thứ quà quý giá duy nhất mà tôi cho chị tại những ngày cuối cùng của cuộc đời.

Chị hóa tro bui rồi, mọi đau đớn của chị cũng đã kết thúc, ở cuộc đời khác sẽ không còn điều gì có thể ngăn chị hạnh phúc, Còn những người đã từng hủy hoại cuộc đời chị, từng người rồi cũng phải trả giá.

© Huệ Hoa - blogradio.vn                                  

Xem thêm: Miệng cười nhưng không thể giấu nỗi buồn trong ánh mắt | Radio Tình yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

Lòng tự kiêu

Lòng tự kiêu

Rồi cuối cùng khi anh ta giật mình quay lại sau một khoảng thời gian dài bỏ mặc người mình yêu như thế thì cô gái đã hạnh phúc bên một người khác. Điều mà anh ta không thể ngờ tới, vì anh ta rất tự tin là cô gái đã yêu anh ta sâu nặng như vậy thì chỉ chờ đợi mỗi anh ta mà thôi cho dù là có chờ đến bao lâu.

Tình điên dại

Tình điên dại

Tiếng tình yêu nghe sao mà da diết Nửa hồn tình anh biết gửi tặng ai Nửa mây mù chia cắt đốt hình hài Mà đau quá anh gọi mây bất diệt

Xã giao

Xã giao

Đàn ông quả nhiên không thể tin Trêu đùa xong xuôi rồi vô hình Xã giao vài câu thì biến mất Vậy nói câu đó để làm chi.

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Có nghĩa là tôi không hề thật sự thích con người cậu ấy như cách mà cậu ấy thích tôi, cái tôi thích ở cậu chỉ đơn giản là vẻ bề ngoài của cậu. Tôi nhẹ nhõm khi cuối cùng cậu đã có thể từ bỏ một chút rung cảm đó với tôi để tìm được người đáp lại được tình cảm của cậu.

Buông bỏ - Buồn buông

Buông bỏ - Buồn buông

Từ bỏ đôi lúc không phải là hèn nhát mà là dũng cảm, dũng cảm buông tay để có cơ hội. Khoảnh khắc ấy bạn đã lựa chọn con đường hạnh phúc riêng cho bản thân. Cánh cửa này khép lại sẽ có cánh cửa khác mở ra. Buông bỏ chính là một khởi đầu mới cho một kết thúc buồn.

Niềm kiêu hãnh

Niềm kiêu hãnh

Mà tôi tin là tất cả những người dân của đất nước sẽ thấy rất kiêu hãnh rất hạnh phúc khi nhìn hình ảnh của Tổ quốc, hình ảnh của đất nước được bay cao đầy khí phách, đầy oai hùng và thật đầy rất nhiều kiêu hãnh chứa đựng trong đó, và sẽ thêm yêu đất nước mình.

back to top