Phát thanh xúc cảm của bạn !

Màu nắng trước hiên nhà

2022-11-11 01:25

Tác giả: Thanh Ca


blogradio.vn - Hãy cứ để cơn gió đưa tầm mắt và tâm hồn sa vào khoảng không rồi vút lên thật cao bay tới những chân trời mới, hãy cứ để bầu trời bao la kia được lắng nghe những lời từ thẳm sâu của một trái tim vụn vỡ chưa lành.

***

Một tuần đầu tiên của tháng 8 chuẩn bị kết thúc, một mùa hè lại chuẩn bị qua đi, một lời chào tạm biệt lại chuẩn bị được gửi tới.

Một mùa hè thật. Cơ mà, còn tận 4 ngày nữa mới tới tiết lập thu, như vậy, mùa hè vẫn chưa kết thúc, chí ít là tới 4 ngày nữa mà nhỉ.

Một mùa hè thật lạ, lạ lùng ngay từ cách hè đến, những bóng mây thấp thoáng cuối tháng tư và tháng 5 bước tới với những tuần đầu trở lạnh bất ngờ, một mùa nắng có cả mưa giông, giá lạnh, những ngày âm u, và có lẽ đặc biệt nhất là mùa hè này hình như trời bớt gắt gỏng hơn những mùa hè từng qua, chưa bao giờ Nhật Hạ thấy mùa hè lại dễ chịu đến vậy. 

Có lẽ ngoài những giấc mơ chập chờn thuở bé, chỉ trong mùa hè này Nhật Hạ mới được thấy bố mẹ về nhà cùng nhau và chiếc bàn ăn lần đầu có đầy đủ thành viên gia đình. Đã bao lâu, và bao nhiêu năm rồi nhỉ?, Nhật Hạ chẳng thể nhớ nữa, có lẽ là lần đầu tiên từ khi Nhật Hạ biết nhận thức về thế giới xung quanh. Vì lần đầu được ngồi cùng với bố mẹ nên Hạ không quen lắm, bữa cơm diễn ra mà chẳng có ai nói điều gì mặc dụ bà nội liên tục hỏi về chuyện của ba má.

- Dạ, thưa nội, thưa ba má, con ăn xong rồi ạ, lát nữa bát đũa thừa nội đậy hộ con lồng bàn rồi lát về con rửa nha, con ra ngoài chút ạ.

hanh_phcu_5

Xỏ chiếc giày thể thao rồi nhanh chóng bước mình ra khỏi cửa, những sợi tóc mai nâu đỏ tung tăng theo từng bước nhịp của cô bé. Hồi mới lên tiểu học, cô giáo tưởng Hạ nhuộm tóc nên đã phạt Hạ ở lại lớp khi tan giờ và gọi điện cho bà nội lên trường để giải thích về chuyện này.

- Thưa bà, quy định của trường không cho phép các em nhuộm tóc đâu ạ.

- Dạ, thưa cô giáo, tóc của con bé không phải nhuộm đâu ạ, chuyện là...

Trong một cơn mưa tầm tã của buổi tối xa xăm ấy, cô bé 3 tuổi Nhật Hạ vùng vẫy thoát khỏi cái ôm của bà để chạy theo tiếng xe của bố mẹ ở gần cổng trước khi mỗi người rẽ đi một hướng, những bước chạy tập tễnh của cô bé 3 tuổi chỉ vừa mới dứt cơn sốt khi hè tới không thể nào cản được cái giá lạnh của trời đêm và sức nặng của những hạt mưa rào. 

Bập, Hạ vấp phải hòn đá trước mặt rồi dần dần lịm đi trong tiếng kêu thất thanh của bà nội. Từ ấy, trán Hạ có một vết sẹo và phần trái tóc mái có màu hoe đỏ, đỏ vì điều gì, Hạ chẳng cần đợi khi bà giải thích với cô giáo thì mới biết, từ sâu trong đôi mắt trẻ thơ ấy, Hạ đã biết chuyện gì xảy ra với gia đình mình, và cũng từ ấy, khác hẳn với những đứa trẻ đồng trang lứa, cô bé chẳng bao giờ hỏi bà nội vì sao ba mẹ lại lâu về nhà đến vậy.

- Thôi nào, phải tập quen đi chứ, trước giờ mình đâu có như vậy.

Dừng lại để lấy nhịp thở đều dưới tán cây trước cổng, Hạ cố gắng xua đi những vấn vương xuất hiện trong đầu. Có lẽ, lần đầu thấy ba mẹ tối về cùng nhau và cùng ăn cơm với bà nội làm Hạ thấy lạ lẫm như vậy. Suốt ngần ấy năm qua, bố mẹ ở đâu nhỉ? Chắc chắn không phải là ở trong căn biệt thự 7 tầng rộng thênh thang này rồi. 

hanh_phuc_2

Nhà chỉ có mỗi bà nội và Hạ, thi thoảng vài năm bố hoặc mẹ đến trước cổng ghé lại hỏi thăm đôi câu với bà nội, chẳng khi nào ba má đi cùng nhau cả, và cũng chẳng bao giờ hỏi về nhau, cũng như hỏi về Nhật Hạ. Đôi mắt to tròn đen láy kia dường như là sự kiến tạo mênh mông giữa cô đơn và hoang vắng. Bởi vậy, lần này trông thấy cả bố và mẹ trước mắt, dù đã cố gắng nhưng đôi mắt ấy chẳng thể che đi được sự hoang mang và lạ lẫm, nếu như còn bé, Hạ sẽ lập tức chạy tới, òa khóc núp sau lưng nội và nói:

- Nội, con sợ lắm.

Nhưng đã lỡ lớn lên tới bây giờ, Hạ không thể làm vậy như ngày bé được, cô gái vui vẻ làm cơm và ngồi ăn cùng với bà nội và bố mẹ như một bữa ăn giống bao gia đình khác, dù vẫn phải ngồi cạnh bà nội. Khi làm bếp, Hạ liên tục hỏi vọng ra ngoài phòng nơi bố mẹ đang ngồi những câu hỏi như bao người con xa ngày khi gặp lại bố mẹ khác, nhưng đáp lại, chỉ là một tiếng im lặng kéo dài của không gian. 

Cô bé cố gắng gượng hỏi thêm đôi ba câu, âm thanh cứ giảm dần, giảm dần, rồi nghẹn lại, và im bặt. Hai chiều không gian tĩnh lặng va vào nhau, và thanh âm của tiếng va chạm đó chỉ là những tiếng đảo tay của Nhật Hạ trên bàn bếp để cố gắng át đi những tiếng nấc nhỏ kèm theo những hạt bụi nóng đỏ đang rơi khỏi khóe mắt. 

Nhật Hạ gọi đó là bụi, chẳng thể là một tên gọi khác, đó chỉ là những hạt bụi chứ chẳng phải điều gì khác, nếu gọi khác đi thì đó là điều thiếu tôn trọng với đôi mắt, đôi mắt chỉ nhỏ xuống vì những xúc cảm chính đáng, chứ không thể được vì những điều không xứng, như vậy là yếu đuối lắm.

- Lạ thật nhỉ, hai đứa ấy bao năm không về nay lại về cùng nhau là thế nào nhỉ, chả phải làm ăn thua lỗ nên mới chịu quay về lại với nhau đâu, nghe bảo mỗi ông bà đều có cái nhà to vật rồi lắm, như dạo này về là để đòi quyền nuôi con bé Nhật Hạ hay sao ấy.

- Gì, bà lại nhầm, hồi trước lúc ly hôn chẳng để lại cả một núi tiền cho bà nội và con bé rồi còn gì, tiền đấy tiêu cả đời chả hết, với lại giờ nó cũng lớn rồi, theo luật nó có quyền chọn mà, ép sao được. Cơ mà,  chỉ tội con bé, từ nhỏ đến giờ chả bao giờ được vui vẻ như bao đứa khác.

hanh_phuc_4

Những lời xì xào từ hàng xóm lại xuất hiện trong đầu khi Nhật Hạ định mở cánh cửa cổng bước ra ngoài. Từ khi bố mẹ về, ngày nào những lời đó cũng tới tai Hạ mỗi khi bước ra đường dù Hạ có đội mũ hay che ô, hay dù cố bịt tai lại và đi đường khác, những lời nói đó cũng chẳng thể biến mất đi.

Thôi kệ vậy, nói rồi, Hạ quay gót, thong thả quay trở lại nhà và hướng lên phòng của mình. Đây là nhà mình mà, mọi việc có gì xảy ra đâu chứ, Hạ sẽ lại quay trở lại bên khung cửa kia và đưa mắt ngắm vạn vật ở phía dưới, chỉ có ở nơi ấy, Hạ mới tìm thấy sự yên bình, không muộn phiền, không hoài nghi, cũng chẳng lo lắng. 

Hãy cứ để cơn gió đưa tầm mắt và tâm hồn sa vào khoảng không rồi vút lên thật cao bay tới những chân trời mới, hãy cứ để bầu trời bao la kia được lắng nghe những lời từ thẳm sâu của một trái tim vụn vỡ chưa lành.

© Thanh Ca- blogradio.vn                                  

Xem thêm: Những vết thương rồi sẽ lành thôi em à | Radio Tâm sự

Thanh Ca

Và tôi sống để yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Em rất nhớ anh nhưng sẽ không tìm anh nữa

Em rất nhớ anh nhưng sẽ không tìm anh nữa

Tôi cũng không biết được, anh không muốn về nhà cùng tôi là vì trong kế hoạch tương lai của anh từ trước đến nay chưa từng có tôi trong đó, lúc đó tôi mới hiểu ra thật ra con người là sinh vật có quán tính rất mạnh, tôi biết tôi không phải người chung tình chỉ là tôi không có dũng khí để buông tay, buông tay người bạn đồng hành tồi tệ kia, buông tay cuộc sống yên bình khi đó và từ bỏ cái quỹ đạo cuộc sống mà tôi đã đi.

Sau tất cả em có thể đối diện được rồi

Sau tất cả em có thể đối diện được rồi

Chiếc đồng hồ báo hiệu đã mười hai giờ, kéo An về hiện tại, An chợt nhận ra mưa đã tạnh từ lâu, nhưng mắt An cũng đã ướt nhòe từ bao giờ. Quên đi quá khứ không phải là tự mình trốn tránh ở nơi nào đó để mọi người không thấy mình. Mà nên đối diện với thực tế, An quyết định sẽ về quê. Chỉ nơi đó, An mới cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Và đồng thời, An cũng về thăm Trung – dù sao cũng phải gửi lời chúc phúc cho Trung và vợ sắp cưới của anh nữa chứ.

Những cánh thiên di

Những cánh thiên di

Đôi lần trên đường, thấy thấp thoáng đâu đó một cảnh vật, một bóng dáng thân quen, một hương vị mà tưởng như cha, ngỡ như mẹ của mình đang hiện diện. Giữa một nơi xa lạ, ắt hẳn những điều bình dị ấy khiến lòng mình như được ủi an, những xô bồ của cuộc sống cũng như vơi nhẹ đi phần nào.

6 mẹo giúp bạn bước ra khỏi vùng an toàn của mình

6 mẹo giúp bạn bước ra khỏi vùng an toàn của mình

Có nhiều hơn một lý do để bạn từ chối rời khỏi cuộc sống hiện tại để dấn thân vào một hành trình mạo hiểm nhưng cũng có vô vàn lý do để cỗ vũ bạn dám thoát ra khỏi vùng an toàn của bản thân. Nếu một ngày bạn cảm thấy bí bách trong cuộc sống thường nhật của mình, đấy là lúc bạn cần nói lời từ biệt với vùng an toàn. Mách bạn 6 cách đơn giản để vượt qua giới hạn an toàn của bản thân nhé!

Là do em ảo tưởng mà thôi

Là do em ảo tưởng mà thôi

Tôi nghĩ mình nên tập trung cho việc học tập thì tốt hơn, còn chuyện tình cảm cứ để cho duyên trời sắp đặt vì không thể bắt ép một ai đó thích mình vì bản thân mình đã có tình cảm với người đó, tình đơn phương giữ trong lòng thì đau nhưng nói ra thì càng đau gấp bội, ai chưa một lần tình đơn phương trong đời thì vẫn chưa nếm hết vị đắng ngọt của tình yêu. Tôi sợ tất cả chỉ là nhất thời, chỉ là cảm xúc bộc phát, chỉ là cái gì đó không rõ ràng. Sợ khi yêu rồi sẽ lại phải chấp nhận bị bỏ quên. Anh đã trao cho tôi hàng ngàn nỗi nhớ nhưng chẳng bao giờ nhớ về tôi đó là cảm giác của tình đơn phương.

Một mình giữa phố đông

Một mình giữa phố đông

Lạc lõng giữa phố đông, Phố mà ta hò hẹn, Đôi tim này cách xa, Tình ta có nhạt nhòa?

Vì chỉ có một lần để sống

Vì chỉ có một lần để sống

Vững tin bước, chớ hoài băn khoăn Vì bạn chỉ có một lần để sống Mong trông lại bản thân mình hiện tại Bạn thấy hài lòng, hạnh phúc và an yên.

Em hãy cứ là chính em nhé

Em hãy cứ là chính em nhé

Em muốn học thêm thứ nọ thứ kia nếu em thật sự yêu thích điều đó, chứ không phải để làm hài lòng người khác. Cuộc đời em là do chính em quyết định, em là phiên bản độc nhất trên giới này. Rồi em sẽ tìm được những người chọn ở bên em vì em là chính em, họ yêu thương những ưu, khuyết điểm của em, tôn trọng sự khác biệt của em. Chúc em một đời an vui, và sẽ tìm được người chân thành đối tốt với em.

5 thói quen cần tránh để ngăn chặn sự lo âu

5 thói quen cần tránh để ngăn chặn sự lo âu

Nếu bạn muốn giữ cân bằng và ngăn chặn sự lo âu của mình, hãy xây dựng một cuộc sống lành mạnh với giấc ngủ chất lượng và những thói quen tốt.

Một nửa nhớ em

Một nửa nhớ em

Trong đêm dài tĩnh mịch Lòng này nhớ tới em Một nửa muốn gần bên, Một nửa lại xa cách.

back to top