Phát thanh xúc cảm của bạn !

Màu nắng trước hiên nhà

2022-11-11 01:25

Tác giả: Đức Nguyễn


blogradio.vn - Hãy cứ để cơn gió đưa tầm mắt và tâm hồn sa vào khoảng không rồi vút lên thật cao bay tới những chân trời mới, hãy cứ để bầu trời bao la kia được lắng nghe những lời từ thẳm sâu của một trái tim vụn vỡ chưa lành.

***

Một tuần đầu tiên của tháng 8 chuẩn bị kết thúc, một mùa hè lại chuẩn bị qua đi, một lời chào tạm biệt lại chuẩn bị được gửi tới.

Một mùa hè thật. Cơ mà, còn tận 4 ngày nữa mới tới tiết lập thu, như vậy, mùa hè vẫn chưa kết thúc, chí ít là tới 4 ngày nữa mà nhỉ.

Một mùa hè thật lạ, lạ lùng ngay từ cách hè đến, những bóng mây thấp thoáng cuối tháng tư và tháng 5 bước tới với những tuần đầu trở lạnh bất ngờ, một mùa nắng có cả mưa giông, giá lạnh, những ngày âm u, và có lẽ đặc biệt nhất là mùa hè này hình như trời bớt gắt gỏng hơn những mùa hè từng qua, chưa bao giờ Nhật Hạ thấy mùa hè lại dễ chịu đến vậy. 

Có lẽ ngoài những giấc mơ chập chờn thuở bé, chỉ trong mùa hè này Nhật Hạ mới được thấy bố mẹ về nhà cùng nhau và chiếc bàn ăn lần đầu có đầy đủ thành viên gia đình. Đã bao lâu, và bao nhiêu năm rồi nhỉ?, Nhật Hạ chẳng thể nhớ nữa, có lẽ là lần đầu tiên từ khi Nhật Hạ biết nhận thức về thế giới xung quanh. Vì lần đầu được ngồi cùng với bố mẹ nên Hạ không quen lắm, bữa cơm diễn ra mà chẳng có ai nói điều gì mặc dụ bà nội liên tục hỏi về chuyện của ba má.

- Dạ, thưa nội, thưa ba má, con ăn xong rồi ạ, lát nữa bát đũa thừa nội đậy hộ con lồng bàn rồi lát về con rửa nha, con ra ngoài chút ạ.

hanh_phcu_5

Xỏ chiếc giày thể thao rồi nhanh chóng bước mình ra khỏi cửa, những sợi tóc mai nâu đỏ tung tăng theo từng bước nhịp của cô bé. Hồi mới lên tiểu học, cô giáo tưởng Hạ nhuộm tóc nên đã phạt Hạ ở lại lớp khi tan giờ và gọi điện cho bà nội lên trường để giải thích về chuyện này.

- Thưa bà, quy định của trường không cho phép các em nhuộm tóc đâu ạ.

- Dạ, thưa cô giáo, tóc của con bé không phải nhuộm đâu ạ, chuyện là...

Trong một cơn mưa tầm tã của buổi tối xa xăm ấy, cô bé 3 tuổi Nhật Hạ vùng vẫy thoát khỏi cái ôm của bà để chạy theo tiếng xe của bố mẹ ở gần cổng trước khi mỗi người rẽ đi một hướng, những bước chạy tập tễnh của cô bé 3 tuổi chỉ vừa mới dứt cơn sốt khi hè tới không thể nào cản được cái giá lạnh của trời đêm và sức nặng của những hạt mưa rào. 

Bập, Hạ vấp phải hòn đá trước mặt rồi dần dần lịm đi trong tiếng kêu thất thanh của bà nội. Từ ấy, trán Hạ có một vết sẹo và phần trái tóc mái có màu hoe đỏ, đỏ vì điều gì, Hạ chẳng cần đợi khi bà giải thích với cô giáo thì mới biết, từ sâu trong đôi mắt trẻ thơ ấy, Hạ đã biết chuyện gì xảy ra với gia đình mình, và cũng từ ấy, khác hẳn với những đứa trẻ đồng trang lứa, cô bé chẳng bao giờ hỏi bà nội vì sao ba mẹ lại lâu về nhà đến vậy.

- Thôi nào, phải tập quen đi chứ, trước giờ mình đâu có như vậy.

Dừng lại để lấy nhịp thở đều dưới tán cây trước cổng, Hạ cố gắng xua đi những vấn vương xuất hiện trong đầu. Có lẽ, lần đầu thấy ba mẹ tối về cùng nhau và cùng ăn cơm với bà nội làm Hạ thấy lạ lẫm như vậy. Suốt ngần ấy năm qua, bố mẹ ở đâu nhỉ? Chắc chắn không phải là ở trong căn biệt thự 7 tầng rộng thênh thang này rồi. 

hanh_phuc_2

Nhà chỉ có mỗi bà nội và Hạ, thi thoảng vài năm bố hoặc mẹ đến trước cổng ghé lại hỏi thăm đôi câu với bà nội, chẳng khi nào ba má đi cùng nhau cả, và cũng chẳng bao giờ hỏi về nhau, cũng như hỏi về Nhật Hạ. Đôi mắt to tròn đen láy kia dường như là sự kiến tạo mênh mông giữa cô đơn và hoang vắng. Bởi vậy, lần này trông thấy cả bố và mẹ trước mắt, dù đã cố gắng nhưng đôi mắt ấy chẳng thể che đi được sự hoang mang và lạ lẫm, nếu như còn bé, Hạ sẽ lập tức chạy tới, òa khóc núp sau lưng nội và nói:

- Nội, con sợ lắm.

Nhưng đã lỡ lớn lên tới bây giờ, Hạ không thể làm vậy như ngày bé được, cô gái vui vẻ làm cơm và ngồi ăn cùng với bà nội và bố mẹ như một bữa ăn giống bao gia đình khác, dù vẫn phải ngồi cạnh bà nội. Khi làm bếp, Hạ liên tục hỏi vọng ra ngoài phòng nơi bố mẹ đang ngồi những câu hỏi như bao người con xa ngày khi gặp lại bố mẹ khác, nhưng đáp lại, chỉ là một tiếng im lặng kéo dài của không gian. 

Cô bé cố gắng gượng hỏi thêm đôi ba câu, âm thanh cứ giảm dần, giảm dần, rồi nghẹn lại, và im bặt. Hai chiều không gian tĩnh lặng va vào nhau, và thanh âm của tiếng va chạm đó chỉ là những tiếng đảo tay của Nhật Hạ trên bàn bếp để cố gắng át đi những tiếng nấc nhỏ kèm theo những hạt bụi nóng đỏ đang rơi khỏi khóe mắt. 

Nhật Hạ gọi đó là bụi, chẳng thể là một tên gọi khác, đó chỉ là những hạt bụi chứ chẳng phải điều gì khác, nếu gọi khác đi thì đó là điều thiếu tôn trọng với đôi mắt, đôi mắt chỉ nhỏ xuống vì những xúc cảm chính đáng, chứ không thể được vì những điều không xứng, như vậy là yếu đuối lắm.

- Lạ thật nhỉ, hai đứa ấy bao năm không về nay lại về cùng nhau là thế nào nhỉ, chả phải làm ăn thua lỗ nên mới chịu quay về lại với nhau đâu, nghe bảo mỗi ông bà đều có cái nhà to vật rồi lắm, như dạo này về là để đòi quyền nuôi con bé Nhật Hạ hay sao ấy.

- Gì, bà lại nhầm, hồi trước lúc ly hôn chẳng để lại cả một núi tiền cho bà nội và con bé rồi còn gì, tiền đấy tiêu cả đời chả hết, với lại giờ nó cũng lớn rồi, theo luật nó có quyền chọn mà, ép sao được. Cơ mà,  chỉ tội con bé, từ nhỏ đến giờ chả bao giờ được vui vẻ như bao đứa khác.

hanh_phuc_4

Những lời xì xào từ hàng xóm lại xuất hiện trong đầu khi Nhật Hạ định mở cánh cửa cổng bước ra ngoài. Từ khi bố mẹ về, ngày nào những lời đó cũng tới tai Hạ mỗi khi bước ra đường dù Hạ có đội mũ hay che ô, hay dù cố bịt tai lại và đi đường khác, những lời nói đó cũng chẳng thể biến mất đi.

Thôi kệ vậy, nói rồi, Hạ quay gót, thong thả quay trở lại nhà và hướng lên phòng của mình. Đây là nhà mình mà, mọi việc có gì xảy ra đâu chứ, Hạ sẽ lại quay trở lại bên khung cửa kia và đưa mắt ngắm vạn vật ở phía dưới, chỉ có ở nơi ấy, Hạ mới tìm thấy sự yên bình, không muộn phiền, không hoài nghi, cũng chẳng lo lắng. 

Hãy cứ để cơn gió đưa tầm mắt và tâm hồn sa vào khoảng không rồi vút lên thật cao bay tới những chân trời mới, hãy cứ để bầu trời bao la kia được lắng nghe những lời từ thẳm sâu của một trái tim vụn vỡ chưa lành.

© Thanh Ca- blogradio.vn                                  

Xem thêm: Những vết thương rồi sẽ lành thôi em à | Radio Tâm sự

Đức Nguyễn

Và tôi sống để yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

back to top