Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Nỗi đau nào bằng sự lạnh lùng của anh

2022-11-07 01:25

Tác giả: Ju No


blogradio.vn - Trái tim tôi chết lặng trong những ngày về gần anh. Lúc đấy tôi mới chợt nhận ra, khoảng cách địa lý không phải là lý do chúng tôi chia tay mà đó là khoảng cách giữa hai trái tim của tôi và anh. Nó đã quá xa rồi.

***

Tình yêu đôi khi là những mù quáng đến khó tả. Lòng tự nhủ buông bỏ mọi thứ nhưng vẫn giữ hy vọng sẽ quay về bên nhau. Biết đau khổ vẫn muốn một lần nắm trọn thứ tình cảm chưa bao giờ trọn. Có ai đã từng trong tình cảnh này chưa? Có lẽ tôi đang tìm kiếm sự đồng cảm ở đâu đó để thấy mình còn chút lý trí trong tình yêu, nhưng chính tôi cũng không thể nào hiểu nỗi tại sao mình lại đâm đầu với thứ tình cảm dù biết không có kết quả tốt đẹp. 

Tình yêu dù có đẹp đến mấy nhưng khi một trong hai nói lời chia tay thì đã là một tình yêu đổ vỡ. Thứ còn lại chỉ là những mảnh chai vỡ vụn đang hiện diện trên sàn nhà, những mảnh vỡ sẽ cứa vào kẻ cố gắng nhặt nó lên dù ghép lại hay vứt đi. Và tôi đang cố để gắng ghép những mảnh ghép ấy. 

Sau ba tháng chia tay tôi trở về với suy nghĩ sẽ xin lỗi anh và tìm mọi cách để quay lại với anh. Ngày trở về với tôi như một nỗi ám ảnh kinh hoàng mà sau này có khi nhắc lại thì trái tim tôi lại thêm phần vụn vỡ. Cú trượt đèo trên con đường sạt lở ngày mưa chợt khiến tôi nhận ra bản thân mình đã đi sai đường. Lý do mình chọn con đường trở về này là vì gì? Là vì ai? Liệu họ có mong muốn mình trở về hay không? Dù đáp án trong tôi đã có. Nó mơ hồ đến khó tả. Mơ hồ như cách anh thờ ơ lạnh nhạt với tôi vậy. 

phu-nu-lon-len-tu-nhung-noi-buon

Những lần về nhà với anh, anh tỏ ra rất hào hứng, anh hỏi tôi khi nào về, về mấy ngày mà khi nào đi. Cảm giác ấy như anh muốn níu chân tôi lại nơi ấy chả muốn tôi rời xa anh. Vậy mà giờ đây, khi tôi nói tôi về với anh thì chỉ nhận lại một chữ “ừ” lạnh nhạt đến nỗi như vô tình đâm trúng phải mũi dao nhọn từ lúc nào không hay biết. 

Trái tim tôi như bị những mảnh vỡ của chính mình cứa ngang, đau đớn đến xé lòng. Tối hôm đó tôi rất sợ hãi, sau cú té là liên tiếp những lần té phía sau. Đoạn đèo từ Đà Nẵng vào Măng Đen đồi dốc hiểm trở, có những con đường sương mù leo dốc cứ bám lấy chân tôi. Cặp kính phủ đầy sương, đôi tay tôi run rẩy, tưởng chừng như muốn lao xuống vực sâu lúc nào không biết. Cú ngã ấy đã khiến tôi mất hết tâm trí chẳng còn tỉnh táo để tập trung lái xe nữa. Đường mỗi lúc càng mờ, bàn tay lấm lem bùn đất lau nhẹ qua cặp kính sương mù khiến tôi càng không kiểm soát được đoạn đường mình đang đi.

Tôi sợ lắm, nước mắt cứ tuôn mãi không thôi, sợ lắm, sợ cảm giác cô đơn, cảm giác một mình phải tiếp tục đi trên con đường tăm tối, chỉ muốn hét lên thật to “Làm ơn ai đó có thể đến bên tôi giúp tôi vượt qua bóng tối này”. Tôi sợ lắm, chỉ muốn ai đó vỗ về, che chở. Nhưng chỉ có mình tôi, và tôi phải mạnh mẽ để vượt qua nó. 

Đến được nhà nghỉ, người tôi đã mềm nhũn ra rồi, không còn chút sức lực nữa, dừng chân tại đây thôi. Chân tay đầy bùn đất, vết thương lúc nãy đau nhói khắp đường đi mà giờ không còn chút cảm giác gì nữa. 

trái-tim-tan-vỡ

Tôi chỉ muốn gọi cho anh, nói với anh tôi không ổn, tôi rất đau, rất cần anh an ủi, nhưng lại nhận lấy sự lạnh lùng vô tâm từ anh. Cũng có thể là do tôi quá để tâm thôi. Nhưng mà tôi buồn lắm, tôi quyết định về vì anh và cái tôi nhận được là gì chứ. Sự vô tâm ấy làm tôi chết lặng, chết trong tim và cả vết thương đau đớn kia nữa. Đêm ấy cứ khép lại với những nỗi đau vô bờ mãi in sâu trong tâm trí tôi. Nếu có thể, tôi chỉ xin một lần được chết đi để không cảm nhận những đau thương này.

Giáng sinh năm ấy, vì anh nói rằng mùa giáng sinh Hà Lan đẹp lắm nên tôi đã chạy về trong ngày để kip gặp anh, nhưng đây đã là mùa giáng sinh mới rồi, không có anh, cũng không có cảnh đẹp của giáng sinh nữa. 

Người chối từ gặp tôi, cũng buông những lời lạnh lùng chả thiết tha. Vết thương ngoài da kia sao sánh được với lòng của tôi lúc này. Tôi biết làm gì đây? Làm như thế nào? Đối mặt với mọi thứ ra sao? 

Trái tim tôi chết lặng trong những ngày về gần anh. Lúc đấy tôi mới chợt nhận ra, khoảng cách địa lý không phải là lý do chúng tôi chia tay mà đó là khoảng cách giữa hai trái tim của tôi và anh. Nó đã quá xa rồi.

© Ju No - blogradio.vn

Xem thêm: Những vết thương rồi sẽ lành thôi em à | Radio Tâm sự

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Ju No

Có những người vừa gặp đã xa, có những người thoáng qua nhưng làm ta phải đau lòng. Tôi chẳng biết điều gì sẽ đến với tôi vào ngày mai, chắc sẽ chẳng báo trước với ai điều gì. Ngày hôm nay state tus vẫn còn like, ngày mai đến người báo mất ai rồi. Nếu ta tin đời người là vô thường, nhớ thường xuyên quan tâm những người ta yêu thương. Sẽ chẳng còn cơ hội cho những vết thương chưa kịp chữa lành. Sẽ mãi hối hận vì một lời ngập ngừng chưa nói. Có lẻ ta chỉ sống một lần trong đời nhưng sẽ mất cả đời đê quên những quá khứ.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Tớ thật sự muốn nói với cậu điều này. Tớ là người không quá tin tưởng vào chuyện hôn nhân. Trước khi quen cậu, tớ luôn nghĩ rằng cuộc sống một mình sẽ dễ dàng và ít ràng buộc hơn. Nhưng từ khi cậu bước vào cuộc đời tớ, mọi suy nghĩ của tớ đã thay đổi.

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Nhưng đạo đức không chỉ dựa trên lý trí mà cần có cảm xúc. Như những thứ vừa được nêu trên chúng ta chỉ vừa xét đạo đức thuần túy về mặt lý trí mà bỏ qua hết mọi yếu tố cảm xúc. Thế nhưng khi xét đối tượng là con người thì không thể phủi đi hết mọi cảm xúc đi được.

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, không ai có thể sống thay cuộc sống của ai cả. Vậy nên, nếu cậu luôn sống trong lo sợ cái nhìn và sự phán xét của người khác về bản thân, thì rốt cuộc cậu sẽ không biết mình là ai và ý nghĩa cậu tồn tại là gì.

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Sao em không thể buông bỏ được thứ tình cảm này Em biết bản thân mình thương anh Không nỡ để anh một mình với thế giới phức tạp ngoài kia Một thế giới không tươi đẹp như trong cổ tích

Đội trưởng ba

Đội trưởng ba

Một đôi tay, một cái đầu và cả một trái tim của một người đội trưởng, mà suốt đời cô biết cô sẽ luôn gọi ba một cách thân thương một cách yêu thương như thế, là đội trưởng ba.

Cõi lòng buồn tênh

Cõi lòng buồn tênh

Người xưa có nhớ không em Ngày xưa anh nhớ buổi chiều nắng say Hồn đẹp xinh, tựa làn mây Khối tình không trọn mộng nào chua cay

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Nhưng khi nghĩ đến từ nay, nụ cười má lúm đồng tiền ấy của cô sẽ dành riêng cho một người đặc biệt thì tim cậu lại quặng thắt. Có hay chăng những điều mà chúng ta không thể nói ra sẽ luôn biến thành một nỗi đau?

Review sách “Quản Lý Nghiệp - Khai mở thành công cá nhân & thịnh vượng tài chính dưới góc nhìn Phật Giáo”

Review sách “Quản Lý Nghiệp - Khai mở thành công cá nhân & thịnh vượng tài chính dưới góc nhìn Phật Giáo”

Đọc “Quản lý Nghiệp” để tìm hiểu & ứng dụng 8 quy luật của “Quản lý Nghiệp”. Và bạn sẽ nhận ra, những gì mà bạn tạo ra cũng sẽ quay lại với bạn, trong cuộc sống & công việc của bạn.

Kỷ niệm xưa

Kỷ niệm xưa

Ngồi buồn nhớ kỷ niệm xưa Anh nhìn chốn cũ lơ thơ cõi lòng Sông đã cạn, tình hư không Sao em không nghĩ duyên nồng năm xưa

Một miền kí ức

Một miền kí ức

Tớ đã biết trước điều đó, nhưng mỗi ngày bước vào lớp học, nhìn thấy cậu, tim tớ lại hẫng một nhịp. Tớ chẳng thể ngăn mình quay sang nhìn cậu, mặt cho tớ và cậu ngồi cách nhau hai dãy bàn.

back to top