Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Chẳng còn cơ hội nào cho anh và em quay lại

2022-11-04 01:20

Tác giả: Vĩnh Thanh


blogradio.vn - Khi cuộc sống bắt đầu với việc thiếu đi hai chữ chúng ta, em tự nhủ mình sẽ quay lại như trước khi có anh, rằng chỉ một giây trước khi hai ta gặp gỡ, em sẽ rẽ sang một chặng đường mới không có anh và nỗi đau chưa lành ấy. Nhưng rồi càng vùi đầu đi tìm con người cũ, em càng đau đớn chấp nhận rằng em của trước kia đã theo anh và tình yêu đi mất. Cuộc đời này, đã chẳng còn cánh cửa nào cho cả em, anh và tình yêu của chúng ta quay trở lại.

***

Em ngồi một mình trong quán cà phê cũ, những dòng ký ức về anh, em, chúng ta cuồn cuộn bóp nghẹt trái tim.

Em tự hỏi là do anh hết yêu hay chúng ta đã xác định không có kết quả ngay từ khi bắt đầu. Em không biết đặt dấu hỏi hay dấu chấm than cho những dòng suy nghĩ trong mình: rối bời, bừa bộn. 

Nhiều lúc em tự huyễn hoặc bản thân, là do ngày một trưởng thành nên em dần dịu dàng, trầm lắng, nữ tính, nhưng đến lúc không có anh bên cạnh, em mới biết sự nhẹ nhàng của mình chẳng hợp với sự cô đơn giữa cơn bão lòng em có. 

Em cũng từng thử qua vài quán mới, nhấp một ly capuchino và tưởng tượng anh vẫn ngồi cạnh lau vết cà phê trên bờ môi ướt, nhưng rồi em phát hiện vị đắng trong ly đen đá anh từng uống mới là thứ xoa dịu tâm hồn. 

Em từng ghét mỗi lần thấy anh cạnh điếu thuốc, em ngoảnh mặt chối từ những nụ hôn mang hơi thuốc nhàn nhạt; bỗng một ngày dừng đèn đỏ ngay quán xá ven đường, em tự lẩm bẩm “à có bán hiệu thuốc anh hút”. 

quan-he-hoan-hao-7

Em nghĩ mình có thể tiếp tục nhâm nhi vài ly rượu mạnh, nửa say nửa tỉnh để quên anh, nhưng rồi những đau đớn lại kéo em về góc quán nhỏ ven sông, nơi có người từng tựa đầu ngắm sao và suy nghĩ miên man về tương lai có dấu chân hai đứa.

Em không chối từ rằng mình đã thấy anh quay lại trong những giấc mơ chập chờn, rồi lại khóc ướt đẫm vì những tổn thương em đã nhận. Em nhớ những cái vuốt tóc, những nụ hôn nhẹ, cánh tay dịu dàng kéo em vào lồng ngực. Em sợ đôi bàn chân dứt khoát bước vội lên phía trước, sợ đôi bàn tay thà buông thõng cũng chẳng chịu nắm lấy tay em thêm. 

Đã có người từng cùng em nói chuyện điện thoại đến khi mệt nhoài, lặng im ôm trọn mọi mỏi mệt, buồn bã của em. Cũng chính người ấy sau này càng hờ hững mỗi lần em tâm sự, thả trôi em cùng sự hụt hẫng. Đã có anh từng giữ chặt tay em không cho buông khi em giận dỗi, rồi đến một ngày lại chẳng nhớ em đã không còn tựa đầu lên vai trên chiếc xe và cung đường cũ. Những thói quen của em, từng là niềm vui của ai đó, lại thành nỗi nặng nề khó chịu làm chúng ta dần xa nhau hơn.

dung-ban-re-long-tu-trong-de-doi-lay-tinh-yeu-758x487

Khi cuộc sống bắt đầu với việc thiếu đi hai chữ chúng ta, em tự nhủ mình sẽ quay lại như trước khi có anh, rằng chỉ một giây trước khi hai ta gặp gỡ, em sẽ rẽ sang một chặng đường mới không có anh và nỗi đau chưa lành ấy. Nhưng rồi càng vùi đầu đi tìm con người cũ, em càng đau đớn chấp nhận rằng em của trước kia đã theo anh và tình yêu đi mất. Cuộc đời này, đã chẳng còn cánh cửa nào cho cả em, anh và tình yêu của chúng ta quay trở lại.

© Vĩnh Thanh - blogradio.vn

Xem thêm: Những vết thương rồi sẽ lành thôi em à | Radio Tâm sự

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ve sầu mùa hạ

Ve sầu mùa hạ

Tôi vẫn thắc mắc lời hứa đó, tôi và cậu ấy hứa cái gì với nhau nhỉ? Mãi đến sau này, tôi mới chợt nhớ ra rằng tôi đã hứa cùng cậu ấy học với nhau suất năm cấp ba nữa. Nhưng liệu nó có thành sự thật không nhở?

Anh của quá khứ

Anh của quá khứ

Anh cũng có người yêu. Lúc anh công khai người yêu, tim tôi có cái gì đấy hơi nghẹn lại một chút, cũng có cái gì đó hơi đau đau. Tôi cũng mất một thời gian để cân bằng lại cảm xúc. Nghĩ lại thì tôi cũng thấy rất vui, vui vì anh đã tìm được nửa kia để yêu thương và giờ mình cũng thoải mái hơn.

Vị bình yên cho tuổi trưởng thành

Vị bình yên cho tuổi trưởng thành

Không phải tôi mệt mỏi với cuộc sống này đâu, vì tôi biết mọi thứ trên đời này đều rất công bằng kể cả hạnh phúc và bình yên. “Hạnh phúc sẽ được chia quân bình cho mỗi chúng ta trong mỗi giai đoạn của đời người”. Bạn nhìn đời bằng lăng kính màu gì thì cuộc đời và sự hạnh phúc của bạn sẽ phản chiếu lại như thế.

Nhìn bầu trời

Nhìn bầu trời

Tiếng ve rì rào trong gió chiều Anh gọi hè đến trong mơ yêu Gọi mùa hoa nở trong mầm nhớ Tuổi thần tiên qua bao cô đơn

Kí ức xưa

Kí ức xưa

Yêu nhau bằng lời nói Mến nhau qua nụ cười Đôi bàn tay nắm chặt Hạnh phúc chợt vút qua

Những đứa trẻ bất hạnh

Những đứa trẻ bất hạnh

Chúng luôn bị so sánh như một loại sản phẩm, sản phẩm nào tốt thì được ưa thích còn sản phẩm nào xấu sẽ luôn bị loại bỏ. Thế nên có những đứa trẻ đã bị ám ảnh và cố biến mình thành một đứa trẻ ngoan, ép bản thân phải làm được những gì mà cha mẹ mong muốn.

Phép màu của hướng dương

Phép màu của hướng dương

Phép màu của Dương cho tôi biết chỉ cần có niềm tin và nghị lực sống, con người ta có thể mạnh mẽ đến phi thường trước cuộc đời rộng lớn. Chỉ tiếc là phép màu này không trọn vẹn…

Nắng mùa hè

Nắng mùa hè

Ôi! Cái nắng mùa hè ấy Vẫn cứ nhớ mãi miết thôi, Dẫu biết nóng như lửa đốt Nhưng dần rồi cũng quen thôi.

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Cái hình ảnh vui vẻ, tích cực ấy đã đi theo cô quá lâu rồi, khiến cho cô nhầm tưởng đó chính là mình. Mây rất sợ bản thân khóc lóc, buồn bã và yếu đuối. Nói đúng hơn là cô đang sợ mình làm mọi người thất vọng và hụt hẫng.

Đêm ơi có hẹn

Đêm ơi có hẹn

Tôi thấy nhớ, tôi thấy thương, tôi thấy yêu đêm đến lạ lùng, có lẽ chính là đêm đã luôn cho tôi những cảm xúc lúc thật mãnh liệt lúc thật chứa chan và cứ mỗi đêm cứ mỗi nhiều mỗi đầy lên mãi.

back to top