Trả lại anh ký ức hôm qua, để em còn bước tiếp
2022-10-26 01:30
Tác giả:
Thu An
blogradio.vn - Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.
***
“Nước hoa hồng gì mà thơm thế này?” Lam cầm chai lên soi kỹ tên và xuất xứ của nó. Chiều nay Lam vừa nhận được món quà từ câu lạc bộ Yoga nhân dịp 20/10. Lam chẳng để ý lắm vì cô ít sử dụng mỹ phẩm.
Lâu rồi không nhận quà vào những ngày đặc biệt, Lam tò mò mở ra vì chủ câu lạc bộ nói hương thơm của nó rất khác. Đúng là đặc biệt thật! Mùi hương hoa như thể cô đang đứng trước một vườn hồng ngát hương, tinh khiết, vô cùng dễ chịu.
Lam bất giác đưa mắt sang ban công nhà hàng xóm. Những khóm hồng dịu dàng kia chắc cũng đang ngát hương. Hẳn là chủ nhà bên ấy cũng yêu hoa hồng lắm, như cô đã từng.
Đã rất lâu rồi Lam không ngắm hoa hồng, cũng chẳng để bất cứ hình ảnh gì liên quan đến nó trong cuộc sống nữa. Lam muốn xóa đi tất cả. Âý vậy mà lọ nước hoa hồng kia lôi mớ ký ức sống lại. Một cuốn phim chạy chậm trong đầu cô, chi tiết mồn một từng cử chỉ, từng lời nói.
“Anh có lý do của riêng mình, rồi một ngày em sẽ hiểu, xin em đừng trách anh”.
“Hiểu cho anh, đừng trách anh”.
Dễ dàng đến thế sao? Sáu năm trời yêu nhau, Lam bỏ tất cả để đến sống ở một thị xã không bạn bè, không người thân, làm một công việc đầy khó khăn chỉ vì muốn ở gần anh. Vậy mà anh nói lời chia tay dễ như ăn mấy viên kẹo bọc đường cho con nít.
“Hiểu lầm gì kia chứ. Nghe đâu họ còn sắp cưới nhau.”
Lam thấy tai mình ù đi khi nghe cô bạn đồng nghiệp của anh nói. Sau tất cả Lam là gì trong cuộc đời anh?
Lam vùng chạy ra khỏi quán cà phê đi về dưới mưa, cô để mưa hòa chung với những giọt nước mắt mặn đắng không ngừng rơi. Người ta bảo đi dưới mưa để không biết mình khóc còn gì.
“Đằng nào lo công việc ổn định xong chúng ta cũng cưới nhau mà, em về dưới đó làm trước rồi chuẩn bị mọi thứ cũng thuận tiện. Em không muốn ở gần anh sao, không muốn tương lai chúng mình tốt ư?”
Lời anh nói hôm nào quá ư thuyết phục. Một trái tim yêu đương mãnh liệt. Ừ, làm sao mà sống thiếu nhau được chứ! Dù ở phố hay về quê thì cô cũng đi dạy thôi mà, nghĩ vậy Lam xuôi theo ý anh.
Nhưng rồi, anh đã quên tất cả. Anh đã quên những lần bỏ mặc cô vào cuối tuần để giao lưu, hội họp với cơ quan. Một mình Lam cô đơn nơi đất khách không biết làm gì cho khỏa lấp nỗi trống vắng.
Anh đã quên Lam từ chối cơ hội ở lại trường học thêm làm giảng viên theo anh về thị xã này, dạy học ở trường tư thục đầy trắc trở.
Anh đã quên lời hứa che chở và bảo vệ cô suốt đời bên bờ sông chiều hôm nào. Màu hoàng hôn khi ấy dịu ngọt như đôi môi của anh, Lam đã tin tất cả những gì anh nói.
Anh đã quên cánh hồng vẽ tặng cô trong những bức thư tình đầu tiên, khát khao có cô đến thế nào. Giờ chỉ là những dòng chữ vô nghĩa, một mớ giấy lộn không hơn.
Chỉ có Lam còn nhớ.
Lam nhớ buổi hẹn hò đầu tiên hai đứa đi vào trung tâm thành phố, lần đầu hai bờ vai kề bên nhau, ánh mắt sáng bừng lên niềm hạnh phúc lấp lánh, bàn tay khẽ nắm ấm áp đến lạ.
Lam nhớ những bông hồng dịu dàng không bao giờ vắng mặt trong những ngày sinh nhật, kỷ niệm của hai đứa. Hoa hồng sao ngọt ngào quá đỗi.
Lam nhớ chuyến đi chơi xa đầu tiên của hai đứa lên Đà Lạt. Vì Lam thích hoa hồng, sáng sớm hai đứa chạy thật xa dưới sương mù tới vườn hồng để hít hà hương hoa buổi sớm tinh khôi.
Lam nhớ quay quắt những ngày mưa hai đứa trốn trong góc cà phê vắng ngắm dòng người qua lại. Hơi ấm như còn vương đâu đây.
Những kỷ niệm sáu năm qua cứ ngang dọc tâm trí Lam.
Năm nhất, Lam một mình ở quê ra học. Cô chọn ký túc xá cho gần trường và đỡ tốn kém. Bên cạnh chỗ Lam ở là ký túc xá trường anh. Anh kể một buổi chiều nắng nhạt bắt gặp Lam ngồi chải mái tóc dài ngang lưng đen nhánh khiến tim anh lỗi nhịp.
Những lá thư làm quen bằng một cách đặc biệt được chuyển tới Lam, cuối mỗi thư là bức vẽ hoa hồng với lời tựa “Tặng em, nàng thơ trong lòng anh”. Rất nhiều lá thư như vậy kèm số điện thoại nhưng Lam vẫn chưa thật sự sẵn sàng cho mối quan hệ nào vì cô nghĩ mình còn trẻ.
Cô chẳng biết người hay viết thư là ai, chỉ biết nét chữ rất rõ ràng, đều nét và chỉnh chu. “Thời đại này rồi mà còn bày trò viết thư sến dữ!” Lam thầm nghĩ rồi bỏ lá thư vào ngăn tủ.
Tưởng không hồi âm anh bỏ cuộc nhưng ngờ đâu vẫn kiên nhẫn gửi thư. Mỗi lá thư ngắn một mặt giấy nhưng đủ thông tin cơ bản của anh.
Sau năm lá thư với motip giới thiệu bản thân, khao khát làm quen kèm hoa hồng vẽ tay một buổi tối cuối tuần Lam nhận được một lời kết bạn trên Facebook. Ảnh đại diện là gương mặt khá điển trai chụp nghiêng, cảm giác lạ lùng chạy ngang qua Lam. Kiểm tra tin nhắn chờ cô thấy người lạ ấy nhắn tin cho cô:
“Cuối cùng anh đã tìm được em trên thế giới ảo, anh là H, người vẫn hay viết thư cho em đây. Nếu không muốn làm bạn thật em có thể làm bạn ảo với anh chứ?”
Lam đọc tin nhắn xong để đó. Hình như lòng cô bắt đầu xao động. Lam khép mình và không mấy sôi nổi vì cô sợ mình non nớt dễ bị mắc sai lầm. Nhà Lam nghèo, ngày rời quê ra phố những lời mẹ dặn cô nhớ như in. Cô phải chú tâm vào học chứ, yêu đương sẽ khiến cô mất thời gian. Ấy là cô nghĩ vậy nhưng con tim lỗi nhịp đâu phải tại Lam!
Ngày hôm sau, lại thêm một tin nhắn của người lạ kia. “Em bí ẩn thật đó, tìm khắp cõi mạng không có thêm thông tin gì của em, chỉ biết là hình dáng đó cứ làm tim anh thổn thức. Em có thể nào đáp lại anh dù chỉ một lần không?”
Lam đọc tin nhắn, không chặn, không xóa. Lại là những icon hình hoa hồng gửi đến cô. Sao biết cô thích hoa hồng là loài cô yêu thích mà gửi nhiều vậy kia chứ! Lam vẫn lặng thinh nhưng trái tim bắt đầu loạn nhịp. Cảm giác có người quan tâm thật ấm áp.
Thôi viết thư tay, anh bắt đầu nhắn tin nhiều hơn. Lam vẫn đọc nhưng không trả lời. Cô xem như một niềm vui nho nhỏ mỗi ngày.
Bỗng ngày nọ không thấy anh gửi tin nhắn, ba ngày, rồi một tuần không thấy gì. Lam nghĩ anh bỏ cuộc. Nhiều lần cô định gửi tin nhắn hỏi thăm nhưng rồi lại xóa. Có biết người ta là ai đâu mà quan tâm. Những buổi chiều nắng nhạt màu xiên ngang kẽ lá, Lam vẫn ngồi hong mớ tóc đen dài trong khuôn viên nhưng không có ánh mắt nào đang dõi theo.
Lam dần quên việc có người nhắn tin mỗi ngày. Con tim xốn xang bấy nhiêu thôi đủ rồi. Ngày thứ mười bốn, chợt tin nhắn từ người lạ hiện lên.
“Anh bị sốt xuất huyết, phải nằm điều trị trong bệnh viện bữa giờ”.
Lam rùng mình nhớ lại trận sốt rét kinh hoàng của bố cô. Những cơn sốt cao vật vã, bố chẳng ăn được gì, người gầy rộc đi. Thiếu chút nữa cô mồ côi cha. Cảm giác thương và lo lắng cho người gửi tin nhắn trào lên trong lòng cô.
“Giữa những cơn sốt mê man anh thấy em ở đó. Nếu có thể em chỉ cần coi anh một người bạn trên Facebook cũng được, anh không cần gì thêm.” Vẫn là icon đóa hoa hồng cuối tin nhắn.
Lam bắt đầu trả lời anh. Những dòng tin qua lại nhiều lên mỗi ngày, những câu chuyện không đầu không cuối cứ thế gửi đi. Và rồi, Lam yêu anh lúc nào không hay.
Một tình yêu bỏng cháy của tuổi trẻ. Tưởng không thể sống thiếu nhau suốt đời vậy mà cũng có ngày này. Lam không thể ngờ được anh lại thay đổi. Thì ra lý do anh thờ ơ với cô là có người khác. Lam đến thị xã này vì anh nhưng giờ chẳng còn gì để níu giữ cô ở lại.
Lam thông báo nghỉ việc trước sự ngỡ ngàng của thầy hiệu trưởng, không quan tâm thủ tục hay tiền bạc gì. Cô đóng gói đồ đạc trả nhà trọ và về lại thành phố ngay tối hôm ấy.
Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả.
Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.
© Thu An - blogradio.vn
Xem thêm: Không điều gì có thể ngăn cậu làm những gì mình thích | Radio Tâm sự
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

















