Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Trả lại anh ký ức hôm qua, để em còn bước tiếp

2022-10-26 01:30

Tác giả: Thu An


blogradio.vn - Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

***

“Nước hoa hồng gì mà thơm thế này?” Lam cầm chai lên soi kỹ tên và xuất xứ của nó. Chiều nay Lam vừa nhận được món quà từ câu lạc bộ Yoga nhân dịp 20/10. Lam chẳng để ý lắm vì cô ít sử dụng mỹ phẩm.

Lâu rồi không nhận quà vào những ngày đặc biệt, Lam tò mò mở ra vì chủ câu lạc bộ nói hương thơm của nó rất khác. Đúng là đặc biệt thật! Mùi hương hoa như thể cô đang đứng trước một vườn hồng ngát hương, tinh khiết, vô cùng dễ chịu.

Lam bất giác đưa mắt sang ban công nhà hàng xóm. Những khóm hồng dịu dàng kia chắc cũng đang ngát hương. Hẳn là chủ nhà bên ấy cũng yêu hoa hồng lắm, như cô đã từng.

Đã rất lâu rồi Lam không ngắm hoa hồng, cũng chẳng để bất cứ hình ảnh gì liên quan đến nó trong cuộc sống nữa. Lam muốn xóa đi tất cả. Âý vậy mà lọ nước hoa hồng kia lôi mớ ký ức sống lại. Một cuốn phim chạy chậm trong đầu cô, chi tiết mồn một từng cử chỉ, từng lời nói.

“Anh có lý do của riêng mình, rồi một ngày em sẽ hiểu, xin em đừng trách anh”.

“Hiểu cho anh, đừng trách anh”.

Dễ dàng đến thế sao? Sáu năm trời yêu nhau, Lam bỏ tất cả để đến sống ở một thị xã không bạn bè, không người thân, làm một công việc đầy khó khăn chỉ vì muốn ở gần anh. Vậy mà anh nói lời chia tay dễ như ăn mấy viên kẹo bọc đường cho con nít.

“Hiểu lầm gì kia chứ. Nghe đâu họ còn sắp cưới nhau.”

008_20200927125935

Lam thấy tai mình ù đi khi nghe cô bạn đồng nghiệp của anh nói. Sau tất cả Lam là gì trong cuộc đời anh?

Lam vùng chạy ra khỏi quán cà phê đi về dưới mưa, cô để mưa hòa chung với những giọt nước mắt mặn đắng không ngừng rơi. Người ta bảo đi dưới mưa để không biết mình khóc còn gì.

“Đằng nào lo công việc ổn định xong chúng ta cũng cưới nhau mà, em về dưới đó làm trước rồi chuẩn bị mọi thứ cũng thuận tiện. Em không muốn ở gần anh sao, không muốn tương lai chúng mình tốt ư?”

Lời anh nói hôm nào quá ư thuyết phục. Một trái tim yêu đương mãnh liệt. Ừ, làm sao mà sống thiếu nhau được chứ! Dù ở phố hay về quê thì cô cũng đi dạy thôi mà, nghĩ vậy Lam xuôi theo ý anh.

Nhưng rồi, anh đã quên tất cả. Anh đã quên những lần bỏ mặc cô vào cuối tuần để giao lưu, hội họp với cơ quan. Một mình Lam cô đơn nơi đất khách không biết làm gì cho khỏa lấp nỗi trống vắng.

Anh đã quên Lam từ chối cơ hội ở lại trường học thêm làm giảng viên theo anh về thị xã này, dạy học ở trường tư thục đầy trắc trở.

Anh đã quên lời hứa che chở và bảo vệ cô suốt đời bên bờ sông chiều hôm nào. Màu hoàng hôn khi ấy dịu ngọt như đôi môi của anh, Lam đã tin tất cả những gì anh nói.

Anh đã quên cánh hồng vẽ tặng cô trong những bức thư tình đầu tiên, khát khao có cô đến thế nào. Giờ chỉ là những dòng chữ vô nghĩa, một mớ giấy lộn không hơn. 

Chỉ có Lam còn nhớ.

Lam nhớ buổi hẹn hò đầu tiên hai đứa đi vào trung tâm thành phố, lần đầu hai bờ vai kề bên nhau, ánh mắt sáng bừng lên niềm hạnh phúc lấp lánh, bàn tay khẽ nắm ấm áp đến lạ.

44d7b

Lam nhớ những bông hồng dịu dàng không bao giờ vắng mặt trong những ngày sinh nhật, kỷ niệm của hai đứa. Hoa hồng sao ngọt ngào quá đỗi.

Lam nhớ chuyến đi chơi xa đầu tiên của hai đứa lên Đà Lạt. Vì Lam thích hoa hồng, sáng sớm hai đứa chạy thật xa dưới sương mù tới vườn hồng để hít hà hương hoa buổi sớm tinh khôi.

Lam nhớ quay quắt những ngày mưa hai đứa trốn trong góc cà phê vắng ngắm dòng người qua lại. Hơi ấm như còn vương đâu đây.

Những kỷ niệm sáu năm qua cứ ngang dọc tâm trí Lam.

Năm nhất, Lam một mình ở quê ra học. Cô chọn ký túc xá cho gần trường và đỡ tốn kém. Bên cạnh chỗ Lam ở là ký túc xá trường anh. Anh kể một buổi chiều nắng nhạt bắt gặp Lam ngồi chải mái tóc dài ngang lưng đen nhánh khiến tim anh lỗi nhịp.

Những lá thư làm quen bằng một cách đặc biệt được chuyển tới Lam, cuối mỗi thư là bức vẽ hoa hồng với lời tựa “Tặng em, nàng thơ trong lòng anh”. Rất nhiều lá thư như vậy kèm số điện thoại nhưng Lam vẫn chưa thật sự sẵn sàng cho mối quan hệ nào vì cô nghĩ mình còn trẻ.

Cô chẳng biết người hay viết thư là ai, chỉ biết nét chữ rất rõ ràng, đều nét và chỉnh chu. “Thời đại này rồi mà còn bày trò viết thư sến dữ!” Lam thầm nghĩ rồi bỏ lá thư vào ngăn tủ.

Tưởng không hồi âm anh bỏ cuộc nhưng ngờ đâu vẫn kiên nhẫn gửi thư. Mỗi lá thư ngắn một mặt giấy nhưng đủ thông tin cơ bản của anh.

Sau năm lá thư với motip giới thiệu bản thân, khao khát làm quen kèm hoa hồng vẽ tay một buổi tối cuối tuần Lam nhận được một lời kết bạn trên Facebook. Ảnh đại diện là gương mặt khá điển trai chụp nghiêng, cảm giác lạ lùng chạy ngang qua Lam. Kiểm tra tin nhắn chờ cô thấy người lạ ấy nhắn tin cho cô:

“Cuối cùng anh đã tìm được em trên thế giới ảo, anh là H, người vẫn hay viết thư cho em đây. Nếu không muốn làm bạn thật em có thể làm bạn ảo với anh chứ?”

nguoi-dan-ong-cua-cuoc-doi-em-anh-la-ai

Lam đọc tin nhắn xong để đó. Hình như lòng cô bắt đầu xao động. Lam khép mình và không mấy sôi nổi vì cô sợ mình non nớt dễ bị mắc sai lầm. Nhà Lam nghèo, ngày rời quê ra phố những lời mẹ dặn cô nhớ như in. Cô phải chú tâm vào học chứ, yêu đương sẽ khiến cô mất thời gian. Ấy là cô nghĩ vậy nhưng con tim lỗi nhịp đâu phải tại Lam!

Ngày hôm sau, lại thêm một tin nhắn của người lạ kia. “Em bí ẩn thật đó, tìm khắp cõi mạng không có thêm thông tin gì của em, chỉ biết là hình dáng đó cứ làm tim anh thổn thức. Em có thể nào đáp lại anh dù chỉ một lần không?”

Lam đọc tin nhắn, không chặn, không xóa. Lại là những icon hình hoa hồng gửi đến cô. Sao biết cô thích hoa hồng là loài cô yêu thích mà gửi nhiều vậy kia chứ! Lam vẫn lặng thinh nhưng trái tim bắt đầu loạn nhịp. Cảm giác có người quan tâm thật ấm áp.

Thôi viết thư tay, anh bắt đầu nhắn tin nhiều hơn. Lam vẫn đọc nhưng không trả lời. Cô xem như một niềm vui nho nhỏ mỗi ngày.

Bỗng ngày nọ không thấy anh gửi tin nhắn, ba ngày, rồi một tuần không thấy gì. Lam nghĩ anh bỏ cuộc. Nhiều lần cô định gửi tin nhắn hỏi thăm nhưng rồi lại xóa. Có biết người ta là ai đâu mà quan tâm. Những buổi chiều nắng nhạt màu xiên ngang kẽ lá, Lam vẫn ngồi hong mớ tóc đen dài trong khuôn viên nhưng không có ánh mắt nào đang dõi theo.

Lam dần quên việc có người nhắn tin mỗi ngày. Con tim xốn xang bấy nhiêu thôi đủ rồi. Ngày thứ mười bốn, chợt tin nhắn từ người lạ hiện lên.

 “Anh bị sốt xuất huyết, phải nằm điều trị trong bệnh viện bữa giờ”.

Lam rùng mình nhớ lại trận sốt rét kinh hoàng của bố cô. Những cơn sốt cao vật vã, bố chẳng ăn được gì, người gầy rộc đi. Thiếu chút nữa cô mồ côi cha. Cảm giác thương và lo lắng cho người gửi tin nhắn trào lên trong lòng cô.

“Giữa những cơn sốt mê man anh thấy em ở đó. Nếu có thể em chỉ cần coi anh một người bạn trên Facebook cũng được, anh không cần gì thêm.” Vẫn là icon đóa hoa hồng cuối tin nhắn.

co-ay-roi

Lam bắt đầu trả lời anh. Những dòng tin qua lại nhiều lên mỗi ngày, những câu chuyện không đầu không cuối cứ thế gửi đi. Và rồi, Lam yêu anh lúc nào không hay.

Một tình yêu bỏng cháy của tuổi trẻ. Tưởng không thể sống thiếu nhau suốt đời vậy mà cũng có ngày này. Lam không thể ngờ được anh lại thay đổi. Thì ra lý do anh thờ ơ với cô là có người khác. Lam đến thị xã này vì anh nhưng giờ chẳng còn gì để níu giữ cô ở lại.

Lam thông báo nghỉ việc trước sự ngỡ ngàng của thầy hiệu trưởng, không quan tâm thủ tục hay tiền bạc gì. Cô đóng gói đồ đạc trả nhà trọ và về lại thành phố ngay tối hôm ấy.

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả.

Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

© Thu An - blogradio.vn

Xem thêm: Không điều gì có thể ngăn cậu làm những gì mình thích | Radio Tâm sự

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Thu An

Viết để dành tặng cho những ai có cùng cảm xúc như tôi, đôi khi muốn nói nhưng chỉ có thể gửi gắm tâm tư vào những con chữ… Viết để tôi nhận ra mình vẫn luôn hạnh phúc và may mắn khi có một cuộc sống yên bình, để tôi luôn tràn đầy nhựa sống và yêu thương!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

back to top